Hoàng Thị Liên
Giới thiệu về bản thân
Cảm hứng chủ đạo của nhà thơ trần hoà bình trong bài thơ " khi mùa mưa đến" là niềm vui sướng hân hoan và sự giao cảm mãnh liệt với thiên nhiên khi cơn mưa về nhà thơ không thấy buồn bã mà ngược lại mưa đen đến một sức sống mới " sông đã phổng phao" " làng ta tươi tốt " cảm hứng bắt nguồn từ lòng yêu đời yêu cuộc sống thiết tha . Qua những hình ảnh số sánh độc đáo như "mưa như gót trẻ kéo nhau về" ta thấy cái hình trẻ trung đầy sức sống nhà thơ không chỉ đứng ngoài quan sát mà còn nhập thân vào cảnh vật để cảm nhận mùi vị của đất bãi để "hoá phù sa" bồi đắp cho những bờ biến. Đó là cảm hứng về sự hồi sinh sự gắn kết chặt giữa con người và hồn quê xứ sở tạo nên một bức tranh thiên nhiên tươi mát và tràn đầy hi vọng
nhân vật An trong Đi lấy mật Đoạn trích "Đi lấy mật" được trích trong tiểu thuyết "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Thông qua câu chuyện ba cha con vào rừng đi lấy mật, tác giả đã làm nổi bật hình tượng nhân vật An với nhiều phẩm chất trong sáng, tốt đẹp. Trước hết, An là một cậu bé yêu thiên nhiên và có những quan sát vô cùng tinh tế. Dưới con mắt của An, rừng núi U Minh hiện lên với vẻ hoang sơ, kì vĩ song cũng rất thơ mộng, trữ tình. Trên đường đi lấy mật, cậu luôn chăm chú, để ý khung cảnh xung quanh. Bằng cách sử dụng ngôi kể thứ nhất, bức tranh thiên nhiên rừng U Minh được thu vào đôi mắt hồn nhiên của An. Các đoạn văn miêu tả như những thước phim quay chậm vô cùng sống động, sắc nét. An đưa mắt quan sát ở trên cao với hình ảnh bầu trời "Ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng có cảm giác như nó là bao qua một lớp thủy tinh.". Cậu tiếp tục cảm nhận thiên nhiên bằng khứu giác, xúc giác, thị giác: "ăn xong, bấy giờ bóng nắng mới bắt đầu lên. Gió cũng bắt đầu thổi rao rao theo với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sáng vàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ mờ những bụi cây cúc áo, rồi nhè nhẹ tan dần theo hơi ấm mặt trời.",... Màu sắc, đặc điểm của sự vật, hiện tượng được miêu tả chi tiết cho thấy sự nhạy cảm trong tâm hồn của nhân vật An. Tiếp đến, An rất ham học hỏi, tìm hiểu mọi thứ xung quanh. Lần đầu tiên, An được theo tía nuôi vào rừng lấy mật. Trên quãng đường đi, An luôn nhớ lại những lời má nuôi kể về cách gác kèo ong như thế nào. Thậm chí, An đã có những so sánh giữa việc học trong sách với thực tiễn bên ngoài. Cậu nhận ra việc học trong sách giáo khoa chỉ có những khái niệm chung chung về loài ong, không giống như cách má nuôi bảo. Qua đoạn trích An nhớ lại những lời má nuôi kể, ta có thể thấy cậu đặt ra rất nhiều những câu hỏi thể hiện sự tò mò và mong muốn tìm hiểu thế giới xung quanh. Cuối cùng, cậu đã đúc kết ra được sự khác biệt trong cách "thuần hóa" ong rừng của người dân vùng U Minh so với những cách nuôi ong trên thế giới: "Không có nơi nào, xứ nào có kiểu tổ ong hình nhánh kèo như vùng U Minh này cả.". Có thể thấy, nhà văn Đoàn Giỏi đã xây dựng thành công nhân vật An thông qua lời nói, hành động cụ thể kết hợp với ngôi kể thứ nhất. Qua nhân vật An, tác giả đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, con người sâu sắc và ngợi ca tâm hồn trong sáng của trẻ thơ. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 4 Trong văn hóa dân gian Việt Nam, câu chuyện Thần Gió được coi là một tác phẩm thần thoại độc đáo, phản ánh tầm quan trọng của sự kết nối giữa con người và tự nhiên. Tác phẩm này không chỉ mang tính giải trí mà còn thể hiện tinh thần tôn trọng, biết ơn và thấu hiểu đối với những yếu tố vô hình trong cuộc sống hàng ngày. Trong câu chuyện, Thần Gió được mô tả có hình dáng không đầu và có bảo bối là một chiếc quạt mầu nhiệm. Hình tượng kỳ quặc của Thần Gió thể hiện tính khó lường, khó đoán của tự nhiên. Thần Gió có khả năng điều khiển gió, từ việc tạo ra những cơn gió nhẹ cho đến những cơn bão dữ dội. Khả năng này thể hiện sự quyền năng và ảnh hưởng của tự nhiên đối với cuộc sống con người. Việc Thần Gió làm gió nhỏ hay bão lớn, lâu hay mau tùy theo lệnh Ngọc Hoàng phản ánh vai trò của tự nhiên đối với việc sản xuất, thời tiết và sinh kế của người dân. Những hiện tượng thiên nhiên như gió, mưa, sét không chỉ ảnh hưởng đến năng suất nông nghiệp mà còn là một phần không thể thiếu của tự nhiên. Một phần quan trọng của câu chuyện là sự hiểu lầm của con thần Gió khiến người dân gặp khó khăn và bất hạnh. Sự nghịch ngợm của con thần đã làm rơi bát gạo quý báu vào ao bùn, gây ra mất mùa và thiếu thốn cho một người nông dân. Đây chính là hình ảnh ẩn dụ mưa bão khiến cho người dân mất mùa đói kém. Nó chỉ là một “hiểu lầm” vô tình do sự nghịch ngợm của thần Gió, nhưng hậu quả nó để lại vô cùng to lớn cho những sinh linh dưới mặt đất. Thần Gió trong văn hóa dân gian Việt Nam là một tác phẩm thần thoại tương đối phong phú, tương tác giữa con người và tự nhiên được thể hiện qua hình tượng Thần Gió và việc ẩn dụ với những thảm họa thiên nhiên. Tuy nhiên, không một ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của những cơn gió tinh nghịch ấy. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 5 Truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một tác phẩm vĩ đại trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, gợi nhớ cho chúng ta những giá trị truyền thống và lòng kiên cường của nhân dân trước thiên nhiên hung bạo. Bắt đầu với viễn cảnh thời đại cổ xưa của Văn Lang, câu chuyện Sơn Tinh, Thủy Tinh bắt đầu với việc vua Hùng muốn chọn một chàng rể phù hợp cho công chúa Mị Nương. Trong viễn cảnh này, chúng ta thấy được tầm quan trọng của núi non và nhân dân, được đặt lên hàng đầu trong lòng vua. Sự lựa chọn của vua Hùng với lễ vật đơn giản, gần gũi như ''voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao'' cho thấy sự sáng tạo của tác giả trong việc diễn đạt các chi tiết văn hóa và xã hội của thời đại đó. Khi Thủy Tinh gọi mưa và gió, và nước dâng cao, việc Sơn Tinh đáp trả bằng cách dời núi non lên cao thêm, tạo thành bức tranh sống động về cuộc đối đầu giữa con người và thiên nhiên. Cách mà người dân Văn Lang và Sơn Tinh đồng lòng đồng dạng, không chịu khuất phục trước thiên tai, đã tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ về lòng đoàn kết và lòng kiên cường của nhân dân Việt Nam. Những chi tiết kỳ ảo như việc Sơn Tinh dời núi non và Thủy Tinh gọi mưa gió không chỉ tạo nên hình ảnh của một thiên tai tức giận, mà còn là biểu hiện của lòng bất khuất của con người. Truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh không chỉ là câu chuyện về hai vị thần, mà còn là câu chuyện về lòng quyết tâm, lòng kiên cường và lòng đoàn kết của nhân dân trước mọi khó khăn và thử thách. Với sự sáng tạo trong lối diễn đạt và việc sử dụng những chi tiết hấp dẫn, truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh đã trở thành một biểu tượng của lòng kiên nhẫn và lòng đoàn kết của người Việt Nam trước những thách thức của cuộc sống. Câu chuyện này không chỉ là một phần của quá khứ, mà còn là nguồn động viên và sự tự hào cho thế hệ người Việt hiện nay. Truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh là một hòa quyện của văn hóa và tâm hồn Việt Nam, một câu chuyện sâu sắc về lòng đoàn kết và lòng kiên cường của nhân dân trước sức mạnh tự nhiên. Trong văn chương dân gian này, không chỉ có những nhân vật thần thoại đầy quyền lực, mà còn là những dấu tích của tư duy, lòng trung hiếu và lòng quyết tâm không ngừng của những người xưa. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 6 Với bàn tay tài hoa của mình, Nguyễn Tuân đã xây dựng một tình huống truyện vô cùng độc đáo trong “Chữ người tử tù”. Bởi đối với truyện ngắn, tình huống truyện có ý nghĩa then chốt vì nó góp phần giúp cho cốt truyện phát triển, tính cách nhân vật được bộc lộ và tư tưởng nhà văn được sáng rõ. Trong “Chữ người tử từ" tình huống truyện xoay quanh cuộc gặp gỡ kỳ ngộ giữa Huấn Cao và quản ngục. Đó là một tình huống có tính chất éo le, kịch tính và ngang trái, bởi Huấn Cao là tử tù cò quản ngục là quản tù; Huấn Cao đứng đầu đội quân phiến loạn triều đình còn quản ngục lại là công cụ bảo vệ triều đình, đại diện cho triều đình. Huấn Cao là một anh hùng có chỉ khí, khí phách hiên ngang và có tài viết chữ thư pháp được ví như người tài lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa còn quản ngục mặc dù sống trong chốn cặn bã, lừa lọc, tàn nhẫn nhưng lại yêu cái đẹp, trọng người tài. Huấn Cao bị cầm tù về nhân thân nhưng tự do về thân cách còn quản ngục tự do về nhân thân nhưng lại bị cầm tù bởi nhân cách. Trên bình diện xã hội, họ ở hai chiến tuyến đối lập nhau, chính vì thế tình huống truyện càng gay gắt và kịch tỉnh hơn. Tình huống truyện giúp cho cốt truyện phát triển từ cuộc gặp gỡ đến sự biệt đại của quản ngục cho Huấn Cao rồi đến sự hiểu nhầm của Huấn Cao trước tấm lòng của quản ngục để rồi sự trân trọng và quý mến khi nhận ra tấm lòng chân thành và sự biệt đãi của quản ngục, một người biết quỷ trọng người tài, yêu cái đẹp. Đồng thời tính cách nhân vật cũng được bộc lộ: Huấn Cao là người tài hoa uyên bác, anh hùng có khí phách có thiện lương; quản ngục trong văn của Nguyễn Tuân dù sống trong chốn cặn bã, quay quắt nhưng tấm lòng yêu cái đẹp biết trọng người tài của ông giống như một thanh âm trong trẻo trong bản nhạc xô bồ, hỗn loạn. Hoàn cảnh không thể nào thay đổi bản chất lương thiện và tốt đẹp trong tâm hồn con người. Cũng qua tình huống ấy, tư tưởng nhà văn được bộc lộ: Nguyễn Tuân một cây bút suốt đời đi tìm cái đẹp bị ẩn dấu và khuất lấp, thậm chí là cái đẹp độc đáo, mãnh liệt và ấn tượng ông đã qua tình huống này ca ngợi cái đẹp, cái đẹp của tâm hồn và nhân cách con người, cái đẹp của tài năng. Đồng thời việc ca ngợi và tìm ra cái đẹp kín đáo bị ẩn lấp ấy cũng chính là một biểu hiện kín đáo của lòng yêu nước khi ca ngợi những con người dân tộc. Bằng tài năng và tấm lòng yêu con người, yêu cái đẹp. Nguyễn Tuân đã sáng tạo ra được tình huống truyện đặc sắc và hấp dẫn, chỉ có thể là một cây bút tài năng mới thành công như vậy. “Chữ người tử tù” luôn là một truyện ngắn hấp dẫn bởi giọng riêng của Nguyễn Tuân. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 7 Truyện ngắn “Cuộc chia tay của những con búp bê” của nhà văn Khánh Hoài gửi gắm bài một bài học sâu sắc. Tổ ấm gia đình là vô cùng quý giá và quan trọng. Mỗi người hãy cố gắng bảo vệ và giữ gìn, không nên vì bất cứ lý do gì làm tổn hại những tình cảm tự nhiên, trong sáng. Nhan đề “Cuộc chia tay của những con búp bê” đem đến nhiều ý nghĩa. Búp bê chỉ là một món đồ vật không có nhận thức, không có cảm giác. Vậy nên chúng không thể chia tay nhau. Trong truyện, hai anh em Thành và Thủy không được sống cùng với nhau nữa vì bố mẹ ly hôn nên dẫn đến hai con búp bê là Vệ Sĩ và Em Nhỏ mới phải chia tay. Hai anh em Thành và Thủy hết mực yêu thương nhau. Nhưng vì bố mẹ ly hôn nên hai anh em không thể tiếp tục sống với nhau được nữa. Trước ngày chia tay, mẹ ra lệnh cho cả hai phải chia đồ chơi. Khi nghe thấy mẹ yêu cầu, Thành và Thủy đau đớn nhận ra sự thật rằng cả hai sắp phải chia tay nhau. Thủy bất giác “run lên bần bật, kinh hoàng đưa cặp mắt tuyệt vọng nhìn anh; cặp mắt đen của em lúc này buồn thăm thẳm, hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều, khóc cả đêm”. Còn Thành khi “n ghe tiếng khóc tức tưởi của em, cứ phải cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đầm cả gối và hai cánh tay áo”. Những câu văn trên đã diễn tả tâm trạng buồn bã, đau đớn của Thành và Thủy. Tiếp đến, cảnh tượng chia đồ chơi diễn ra thật cảm động. Thành dành toàn bộ độ chơi cho em dù chẳng có gì nhiều: bộ tú lơ khơ, bàn cá ngựa, những con ốc biển và bộ chỉ màu và ngay cả hai con búp bê là Em Nhỏ và Vệ Sĩ. Ngay cả Thủy cũng muốn để lại hết cho anh. Có thể thấy, Thành và Thủy rất mực gần gũi, cả hai anh em đều nhường nhịn và yêu thương nhau. Sau khi chia đồ chơi, Thành đã đưa Thủy đến trường. Thủy đứng ở ngoài nhìn vào lớp học. Em “cắn chặt môi im lặng, mắt đăm đăm nhìn khắp sân trường rồi bật khóc thút thít”. Cô giáo nhận ra Thủy và kêu em vào lớp học. Cô tặng cho em một cái bút máy nắp vàng và một quyển sổ. Cô tặng cho Thủy một quyển sổ và một chiếc bút mực nhưng Thủy không dám nhận vì không còn được đi học nữa. Điều đó đã khiến cho cô giáo và các bạn sửng sốt. Ai cũng cảm thấy thương cho Thủy. Một đứa trẻ đáng lẽ ra phải được học hành mà bây giờ đã phải mang gánh nặng mưu sinh. Cuối truyện, một cuộc chia tay chính thức đã diễn ra. Khi vừa tới nhà, hai anh em đã nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng, mấy người hàng xóm đang giúp khuân đồ lên xe. Cuộc chia tay quá đột ngột khiến Thành và Thủy vô cùng bất ngờ. Thủy thì người như người mất hồn, mặt tái xanh như tàu lá. Em vội vàng chạy vào trong nhà lấy con Vệ Sĩ đưa cho anh để nó trông cho anh ngủ. Còn Thành thì qua những làn nước mắt, Thành nhìn theo mẹ và em đang trèo lên xe. Bỗng nhiên Thủy chạy lại và đưa con Em Nhỏ cho anh, bắt anh phải hứa không bao giờ để chúng xa nhau. Thành hứa với em, rồi đứng lặng nhìn theo cái bóng nhỏ liêu xiêu của em. Chi tiết này gợi lên tình cảm yêu thương sâu sắc mà Thủy dành cho anh trai. Đối với Thủy, hai con búp bê cũng giống như hai anh em và Thủy thì không muốn chúng phải chia cắt. Truyện kết thúc thật ám ảnh “ chiếc xe tải rồ máy, lao ra đường và phóng đi mất hút”. Tác phẩm đã cho thấy được rằng tổ ấm gia đình là vô cùng quan trọng với mỗi con người. Chính vì vậy, mọi người hãy cố gắng bảo vệ và gìn giữ nó. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 8 Nam Cao là một nhà văn hiện thực xuất sắc. Hai mảng đề tài chính trong các tác phẩm của ông là người nông dân và tri thức nghèo. Một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về người nông dân là truyện ngắn Lão Hạc. “Lão Hạc” được đăng báo lần đầu năm 1943. Truyện kể về Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ. Lão có một đứa con trai nhưng vì nhà nghèo, không có tiền lấy vợ nên bỏ đi đồn điền cao su. Cả gia tài của lão chỉ có mảnh vườn vốn là của hồi môn của con trai và con chó Vàng sống cùng để bầu bạn. Sau trận ốm thập tử nhất sinh, nhà lão không còn gì để ăn. Lão đành phải bán con Vàng đi. Số tiền bán chó và bán mảnh vườn, lão đem gửi ông giáo và nhờ khi nào anh con trai về sẽ trao lại cho anh. Còn bản thân thì đến xin Binh Tư một ít bả chó để tự tử. Nhân vật chính trong truyện là lão Hạc, một người nông dân nghèo khổ nhưng sống tình cảm. Điều này được thể hiện rõ qua sự gắn bó, đau xót, tiếc thương của lão khi phải bán đi cậu Vàng. Bên cạnh đó, lão còn là một người cha yêu thương con hết mực, luôn nghĩ cho con và dành dụm cho con. Không chỉ vậy, Lão cũng là một người có lòng tự trọng. Dù sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn nhưng không có những suy nghĩ, việc làm trái với lương tâm và cũng không muốn ảnh hưởng, phiền hà đến bất cứ ai. Nhân vật ông giáo xuất hiện với vai trò người kể chuyện, xưng “tôi”. Nhân vật này là hàng xóm cũng có thể coi là người bạn tâm giao của lão Hạc. Ông giáo là người được lão Hạc tin tưởng. Lão kể cho ông giáo nghe về việc bán con chó Vàng, lão nhờ ông giáo giữ hô số tiền bán mảnh vườn và con chó để khi con trai của lão trở về sẽ giao lại. Không chỉ vậy, qua nhân vật ông giáo, Nam Cao cũng gửi gắm một số triết lí về cuộc sống, tư tưởng sâu sắc. Bên cạnh những thành công về nội dung, truyện ngắn còn gây ấn tượng với người đọc bởi nghệ thuật tác giả sử dụng vô cùng đặc sắc. Đầu tiên phải kể đến nghệ thuật xây dựng và khắc họa nhân vật vô cùng tiêu biểu, đậm nét. Lấy hình ảnh một con người để nói đến một bộ phận người. Tiếp đến là nghệ thuật miêu tả chân dung nhân vật vô cùng tài tình. Sự kết hợp giữa phương thức tự sự và trữ tình cũng tạo nên sự đa chiều của câu chuyện. Có lúc là giọng văn tự sự mẫu mực, có lúc lại khiến người đọc rưng rưng xúc động với những xúc cảm do tác giả thể hiện. Lão Hạc của nhà văn Nam Cao xứng đáng là một tác phẩm hay. Truyện không chỉ thành công bởi những giá trị về nội dung mà còn cả bởi giá trị về nghệ thuật. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 9 Nguyễn Ngọc Thuần là cây bút chuyên sáng tác cho trẻ em. Tác phẩm của ông mang đến một thế giới trong trẻo, tươi mới và ấm áp. Một trong những tác phẩm của ông là truyện “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” sẽ gửi gắm đến bạn đọc bài học giá trị. Nhân vật chính trong tác phẩm là “tôi” - một cậu bé. Ngôi nhà của cậu có một khu vườn rộng lớn. Mỗi buổi chiều ra đồng về, “tôi” lại được theo bố ra vườn tưới nước cho cây cối. Người bố đã nghĩ ra một trò chơi thú vị, đó là yêu cầu tôi nhắm mắt lại rồi đi đến chạm vào từng bông hoa và đoán xem đó là hoa gì. Sau nhiều lần, cậu đã đoán được tên gọi của tất cả các loài hoa. Không dừng lại ở đó, người bố lại nghĩ ra một trò chơi khác. Bố sẽ đứng ở đâu đó rồi hỏi “tôi” đoán xem khoảng cách là bao xa, nhân vật “tôi” từ không đoán được đến “Bây giờ chỉ cần nghe tiếng bước chân cũng biết bố cách xa bao nhiêu”. Người chú ban đầu không tin, nhưng nhân vật “tôi” đã dần chứng minh được sự tự giác và khả năng của mình. Sau đó, lại một trò chơi khác được nghĩ ra. Thay vì được chạm thì bây giờ nhân vật “tôi” chỉ được ngửi rồi gọi tên. Khi đã thuần thục, cậu đã nhận được lời khen của bố là người có chiếc mũi tuyệt nhất thế gian. Nhân vật tôi nhận ra rằng chính những bông hoa là người đưa đường, dẫn lối cho cậu trong khu vườn. Người bố thật tinh tế khi đã nghĩ ra những trò chơi thú vị, dạy cho con biết cảm nhận thiên nhiên và cuộc sống. Còn nhân vật “tôi” lại là một đứa trẻ ngoan ngoãn, kiên trì và nhạy cảm khi biết cảm nhận thiên nhiên. Không chỉ dừng lại ở đó, người bố còn dạy cho tôi về ý nghĩa giá trị của món quà. Một hôm, cả nhà đang ăn cơm thì mọi người nghe có tiếng la hét. Nhân vật “tôi” đã đoán ra hướng của tiếng hét, mẹ nói rằng nó ở phía bờ sông. Vậy là bố đã quăng chén cơm ăn dở, băng qua vườn chạy ra bờ sông và cứu được thằng Tý. Khi nhận được món quà của thằng Tý là: “Trái ổi to được lựa để dành cho bố đều có bịch ni lông bọc lại đàng hoàng. Những trái ổi vừa to vừa mềm, cắn vài rất đã”. Vậy nên dù rất ít khi ăn ổi nhưng người bố đã vui vẻ thưởng thức nó. Khi “tôi” cảm thấy thắc mắc, bố đã giải thích cho cậu hiểu về giá trị của những món quà. Dù là một món quà nhỏ bé, hết sức đơn giản nhưng quan trọng nhất là tâm ý của người tặng món quà. Bởi vậy dù là người nhận hay cho món quà một cách trân trọng thì cũng thể hiện nét đẹp của mình. Có thể khẳng định rằng, “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” là một câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng gửi gắm bài học giá trị nhân văn sâu sắc. Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) - mẫu 10 Thạch Lam là nhà văn tiêu biểu thuộc nhóm Tự lực văn đoàn. Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là một truyện ngắn xuất sắc của ông viết về đề tài trẻ em. Truyện bắt đầu bằng khung cảnh của buổi sáng mùa đông được nhà văn khắc họa tinh tế. Chỉ sau một đêm mưa rào, trời bắt đầu nổi gió bấc, rồi cái lạnh ở đâu đến khiến con người tưởng rằng mình đang ở giữa mùa đông rét mướt. Sơn tung chăn tỉnh dậy, cậu thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mọi người đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Ở ngoài sân “Gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo. Bầu trời không u ám, toàn một màu trắng đục”. Những cây lan trong chậu “lá rung động và hình như sắt lại vì rét”. Và sơn cũng thấy lạnh, cậu vơ vội cái chăn trùm lên đầu rồi gọi chị. Mẹ Sơn đã bảo Lan - chị gái của Sơn vào buồng lấy thúng áo ra. Mẹ Sơn lật cái vỉ buồm, lục đống quần áo rét. Bà giơ lên một chiếc áo bông cánh xanh đã cũ nhưng còn lành. Đó chính là chiếc áo của Duyên - đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi. Người vú già đã “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê các đường chỉ”. Khi nghe mẹ nhắc về em gái, Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc động khi thấy mẹ “hơi rơm rớm nước mắt”. Chiếc áo bông chính là kỉ vật gợi nhớ về người em gái đã mất với biết bao tình yêu thương sâu sắc. Sau khi mặc xong áo ấm, chị em Sơn đi ra chợ chơi.Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc - những đứa trẻ em nghèo khổ vẫn phải mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Môi chúng nó “tím lại”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Gió lạnh thổi đến, chúng nó lại “run lên, hai hàm răng đập vào nhau”. Khi nhìn thấy Sơn và Lan trong những bộ quần áo ấm áp, chúng cảm thấy xuýt xoa, ngưỡng mộ. Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết với chúng chứ không khinh khỉnh như các em họ của Sơn. Và đặc biệt là khi Lan nhìn thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Cả hai chị em đều cảm thấy thương xót cho con bé. Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà. Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên. Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị. Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Cái áo cũ mà chị em Sơn đem cho Hiên thể hiện tấm lòng nhân hậu của hai đứa trẻ. Về đến nhà, hai chị em Sơn lo lắng khi người vú già
Hình ảnh phù sa của dòng sông mang đến dưỡng chất bồi đắp cho đất đai thêm mầu mỡ trong ngữ cảnh này phù sa tượng trưng cho sự dâng hiến thầm lặng và bền bỉ
Bài viết
Dù ai đi ngược về xuôi , nhớ ngày giỗ tổ mừng mười tháng ba truyền thống uống nước nhớ nguồn từ lâu đã là một đức tính tốt đẹp được truyền qua các thế hệ người Việt. Chính vì vậy cứ đến ngày 10/3 âm lịch hàng năm hàng triệu người con đất Việt lại trở về đền Hùng để cùng tưởng nhớ đến công ơn của các vua Hùng đã có công dụng nước và giữ nước.
Và thật may mắn, trong dịp lễ hội đền Hùng năm ngoái em đã có dịp đến thăm quan đất tổ thông qua chuyến du lịch tham quan trải nghiệm do nhà trường tổ chức tối hôm trước ngày đi thăm quan đền Hùng, cả đêm em đã không ngủ được vì hồi hộp khi mình sắp được đặt chân đến vùng đất linh thiêng đền Hùng sáng hôm đó em dậy rất sớm,mang theo chiếc Balo đã được mẹ chuẩn bị đầy đủ đồ ăn và vật cần thiết cho chuyến đi , đúng 6 giờ 30 phút sáng, đoàn xe thăm quan của nhà trường bất đầu chuyển bánh. Trên xe thầy cô và các bạn ai ai cũng vui mừng khi sắp được đến thăm quan đền Hùng đến 8 giờ 30 phút cả đoàn đã đến cổ khu Di tích lịch sử đền Hùng. Cảm giác đầu tiên khi đặt chân xuống vùng đất địa linh nhân kiệt thờ tự 18 đời vua Hùng là một cảm giác xúc tự hào khôn tả. Bao quanh khu Di tích là cảnh núi non hùng vĩ với nhiều cây đại thụ vững chãi như thiên tuế, đa, trò, thông... điểm thăm quan đầu tiên cá đoàn bước vào khu Di tích đền Hạ tương truyền là nơi xưa kia mẹ âu cơ sinh ra 100 trứng. Tiếp theo chúng em lại tiếp tục di chuyển đến nơi đền thượng, là nơi nằm cao nhất trên đỉnh núi Nghĩa lĩnh. Thời xưa, vừa Hùng thường lên trên đỉnh núi để thực hiện nghi lễ cầu mong trời đất, thần lúa phù hộ mưa thuận gió mùa hòa nhân khang vật Thịnh. Sau khi thăm quan đền thượng thì chúng em được tự do thăm quan trong khu Di tích đền Hùng. Buổi chiều, đúng 3 giờ cả đoàn lên xe trở về trường.
Chuyến đi đền Hùng đã kết thúc tốt đẹp. Đây thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời và đáng nhớ đối với em cùng các bạn học sinh để tìm hiểu thêm về cội nguồn của mình cũng như nhiều thông tin bổ ích về khu Di tích đền Hùng cũng như con người và vùng đất Phú Thọ.
Bài làm
Tiếng pháo trúc đùng vang lên bất ngờ trong không gian tĩnh mịch của ngày cuối năm không chỉ là âm thanh báo hiệu của mùa xuân về mà còn là tiếng vọng của niềm hi vọng. Trong những ngày đông giá rét, khi cuộc sống còn nhiều lo toan , nợ nần, tiếng pháo như một lời khẳng định rằng khó khăn rồi sẽ qua, một khởi đầu mới tới đẹp đang đến. Hi vọng chính là ngọn lửa thắp sáng tâm hồn con người, giúp ta vững vàng vượt qua những thử thách. Nó không chỉ là sự nong chờ mà còn là động lực để để ta vượt lên, thay đổi cuộc sống. Niềm hi vọng giúp ta tin vào tương lai tươi sáng, tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến, từ đó có thêm sức mạnh để đối mặt với thực tại vì vậy hãy luôn giữ trong mình niềm tin và hi vọng bởi đó là chìa khóa để mở ra cánh cửa hạnh phúc dù cuộc đời có nhiều chông gai.
Câu 9
Tâm trạng của tác giả là sự cô đơn, buồn bã và hoài niệm
Bài viết
Nhân kỷ niệm ngày thành lập nhà trường lớp em đã tổ chức một chuyến thăm quan về nguồn đầy ý nghĩa tại khu di tích lịch sử đền Hùng, Phú Thọ. Đối với em, đây là một chuyến đi vô cùng đặc biệt, để lại trong em nhiều kỉ niệm và suy nghĩ sâu sắc về cội nguồn dân tộc .
Trước ngày đi, cả lớp đều háo hức chuẩn bị cờ ,băng rôn và tìm hiểu trước về lịch sử Đền Hùng. Sáng sớm hôm ấy, chúng em tập trung tại cổng trường với đồng phục chỉnh tề và tinh thần đầy phấn khởi. Chiếc xe lăn bánh đưa chúng em rồi xa trường học, tiến về vùng đất tổ. Trên xe, những câu chuyện, bài hát truyền thống về lịch sử được vang lên, khiến không khí càng thêm hào hứng. Đến nơi,khung cảnh uy nghi, tráng lệ của Đền Hùng hiện ra trước mắt chúng em. Chúng em được chị hướng dẫn viên dấn đi thăm quan từng khu vực: Đền Hạ , Đền Trung,Đền Thượng,Lăng Vua Hùng. Chị kể cho chúng em về công lao dựng nước của các vua Hùng, về truyền thuyết lạc Long Quân - âu cơ , về những trận đánh giữ nước hào hùng. Mỗi câu chuyện, mới đi tích đều khiến chúng em cảm thấy tự hào và biết ơn sâu sắc các thế hệ cha ông đã hi sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Chúng em đã dâng hương tưởng nhớ các vị vua, tham gia các trò chơi dân gian và cùng nhau ghi lại những khoảng khắc đẹp qua những bức ảnh kỷ niệm. Việc được tận mắt chứng kiến những hiện vật lịch sử giúp chúng em hiểu rõ hơn những kiến thức đã học trong sách vở .
Chuyến tham quan về nguồn tại Đền Hùng đã kết thúc, nhưng những dư âm và bài học lịch sử thì vẫn còn đọng mãi trong tâm trí em. Chuyến đi đã giúp em mở mang kiến thức, bồi đắp thêm tình yêu quê hương, đất nước và ý thức trách nhiệm trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em mong muốn sé có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế này nữa trong tương lai.
Câu 1;
Thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2
- hình ảnh cây hoè với tán lá xanh tươi, rậm rạp , cây thạch lựu nở hoa đỏ rực,hoa sen (Hồng Liên)trong ao (trì) đang tỏa hương thơm
Câu 3
Trong bài thơ "cảnh ngày hè"câu thơ thứ 5 là:"lại sao chợ cá làng ngư phủ, câu thơ này đã đảo trật tự ngữ pháp thông thường. Cụm từ chỉ Trạng thái, âm thanh"lao sao "được đảo lên đầu câu để nhấn mạnh
Câu 4
Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân mong muốn đất nước Thái Bình , Thịnh trị
Câu 5
Chủ đề bài thơ "cảnh ngày hè"
Chủ đề: bài thơ thể hiện tình yêu Thiên nhiên, yêu cuộc sống và khát khao hướng tới cuộc sống Thái Bình, Thịnh trị cho nhân dân của Nguyễn Trãi
Căn cứ:
Bài thơ miêu tả một bức tranh thiên nhiên và cuộc sống ngày hè tươi đẹp tràn đầy sức sống. Tác giả không chỉ say mê cảnh vật mà còn hướng tới cuộc sống của nhân dân ("lao sao chợ cá của làng ngư phủ", "Dân giàu đủ khắp đòi phương")
Câu 6
Những hình ảnh giản dị, Trần đầy sức sống trong bài thơ "cảnh ngày hè"của Nguyễn Trãi, em rút ra bài học cho bản thân về Việt giữ gìn tinh thần lạc quan và biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình. Cuộc sống không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng nếu ta biết mở lòng đón nhận và trân trọng vẻ đẹp từ những vẻ đẹp từ những điều nhỏ nhặt,ta sẽ tìm thấy niềm vui và sự thanh thản. Giống như Nguyễn Trãi,dù mang nối miền lỡ cho dân cho nước, ông vẫn tìm thấy sự thư thái trong cảnh sắc thiên nhiên mùa hè với những tiếng về, tiếng chợ cá ,hoa lưu,hoa sen, bài học đó nhắc nhở em hãy sống chậm lại,quan sát và cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống xung quanh, từ đó nuôi dưỡng một tâm hồn lạc quan yêu đời
Bài viết
Câu chuyện về tinh thần trách nhiệm và thói vô trách nhiệm trong xã hội hiện nay khiến cho chúng ta có nhiều quan tâm trách nhiệm là ý thức, hành vi luôn làm tốt và trọn vẹn một việc gì đó của con người. Còn ngược lại việc không có ý thức muốn làm việc tốt của mình đó là biểu hiện của thói vô trách nhiệm . Nói về tinh thần trách nhiệm, đây là vấn đề thuộc về đạo lý của con người. Sống trong đời này trách nhiệm với gia đình, bạn bè, xã hội và công việc là điều tất yếu. Nó khẳng định sự chính chắn, trưởng thành và tâm hồn cao đẹp của chúng ta còn cái có trách nhiệm với gia đình , công dân có trách nhiệm với xã hội, đó là đạo lý muôn đời nhưng trên hết, con người còn phải có trách nhiệm với chính bản thân vì nếu không sống tự tốt với chính mình. Thì chẳng thể sống tốt với ai. Bởi vậy, xã hội hiện ngày nay nhưng con người sống có trách nhiệm thực sự đáng ca ngợi và trân trọng nhưng người con tươi đã cao chăm sóc mẹ già, dù bệnh tật, tật nguyền, vẫn có gắng nuôi bản thân, thậm chí nuôi cá bố mẹ hay có rất nhiều bạn trẻ nhận thức được sứ mệnh của mình nên sống cống hiến, sống vì cộng đồng từ nhưng việc nhỏ như đi tình nguyện giúp đỡ người nghèo, thu gom rác thải sống có trách nhiệm mang đến sức lan toả rộng lớn cho mọi người trong xã hội . Ngược lại thói vô trách nhiệm lại gây nhiều mối nguy hại lớn. Cứ nghĩ chỉ cần vứt một chút rắc thôi chẳng ảnh hưởng đến môi trường đâu tiêu một chút tiền thôi, bố mẹ không nghèo đi đâu, chỉ cần mỗi thứ một chút chúng ta không ngờ thành thói quen mà lâu dần thành thói vô trách nhiệm trọng đến gia đình xã hội và quan trọng nhất là bản thân, chỉ cần một hành động nhỏ hôm nay bạn có thể biến thành người có trách nhiệm hay vô trách nhiệm ngày mai.
Câu 1: thể thơ ; thất ngôn bát cú đường luật Câu 2: là chính tác giả (Nguyễn khuyết) tác giả đã cười mình vì đã từ bỏ công danh nhưng vẫn còn những thói tật Tầm thường của người đời Câu 3: - ý nghĩa của từ "làng nhàng": "làng nhàng" có ý nghĩa bình thường, không có gì nổi bật không giàu cũng không sang - Thái độ cảm xúc của tác giả: từ này thể hiện sự tự nhận thức của tác giả về bản thân châm biếm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về chính mình về thói trọng hư giành Câu 4 - sử dụng thủ pháp nói giảm nói tránh "cờ đương dỗ cuộc không còn nước" ý nói không còn nước đi,thua cuộc
Câu 5
Hai câu thơ này thể hiện tiếng cười chua cay tự trào của tác giả, tác giả tự cười cợt,khinh bỉ chính địa vị mà mình từng đạt được
Câu 6
- học tập và rèn luyện để tích lũy chi thức góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển
- giữ gìn và phát huy nhưng giá trị văn hóa truyền thống tối đẹp của dân tộc
- tích cực quảng bá hình ảnh, văn hóa Việt Nam đến bạn bè quốc tế