Nùng Dung Định

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nùng Dung Định
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Nhân vật chính Nhân vật chính của truyện là: Bà ngoại. Câu 2: Lý do bà ngoại bị bệnh quên Theo đoạn trích, lý do bà ngoại bị bệnh quên là do cú sốc tinh thần quá lớn sau khi nhận được tin cậu Út hy sinh. Đây là người con trai thứ ba của bà ngã xuống ngoài mặt trận (sau khi ông ngoại và hai người cậu trước đó cũng đã mất). Câu 3: Ý nghĩa lời thoại của bà ngoại Lời hỏi về "gió" của bà ngoại mang ý nghĩa sâu sắc: Sự chờ đợi vô vọng nhưng mãnh liệt: Gió đối với bà không phải là hiện tượng tự nhiên mà là hiện thân của các con (các cậu). Câu hỏi cho thấy tâm thức bà luôn hướng về những người con đã mất. Sợi dây kết nối tâm linh: Bà tin vào lời hứa của cậu Út rằng "khi nào có gió về là con với các anh về thăm mẹ". Lời thoại thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, vượt qua ranh giới sinh tử. Nỗi đau kìm nén: Việc hỏi về gió giúp bà sống trong thế giới riêng để "không phải nhìn thấy các con và ông ngoại thấy mình khóc", cho thấy sự hy sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam. Câu 4: Hiệu quả của biện pháp nhân hóa Biện pháp nhân hóa: Gió được miêu tả với các đặc điểm của con người (dịu dàng, mơn man, ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau). Hiệu quả: Làm cho hình ảnh ngọn gió trở nên sinh động, gần gũi và có hồn. Biến những linh hồn liệt sĩ vốn xa xôi trở nên ấm áp, thân thuộc như đang hiện hữu ngay trong căn nhà. Thể hiện cái nhìn trong trẻo, giàu tình thương của nhân vật "tôi" dành cho các cậu, đồng thời làm giảm bớt sự lạnh lẽo, đau thương của mất mát chiến tranh. Câu 5: Suy nghĩ về những con người trải qua mất mát chiến tranh Chiến tranh đã lùi xa nhưng nỗi đau mà nó để lại trong lòng những người ở lại, đặc biệt là những người mẹ, người vợ, vẫn còn nhức nhối. Họ là những con người chịu đựng hy sinh thầm lặng và lớn lao nhất. Dù mang trong mình vết sẹo tinh thần quá lớn (như căn bệnh quên của bà ngoại), họ vẫn chọn cách đối mặt đầy bao dung và nghị lực. Chúng ta cần trân trọng hòa bình hiện tại, đồng thời phải có trách nhiệm tri ân, xoa dịu nỗi đau của những "chứng nhân" lịch sử ấy bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn chân thành nhất.


Câu 1. Xác định nhân vật trữ tình trong bài thơ. Nhân vật trữ tình trong bài thơ là ngôi thứ nhất, xưng "cháu" và gọi "bà", đang hồi tưởng và bày tỏ cảm xúc về con đường làng quê và những kỷ niệm tuổi thơ bên bà. Câu 2. Chỉ ra những câu thơ miêu tả dáng hình, trạng thái của “cái ngõ xoan nhà bà”. Những câu thơ miêu tả dáng hình, trạng thái của “cái ngõ xoan nhà bà” là: "Lối rất quanh co, đường vàng rơm rạ" (miêu tả dáng vẻ, chất liệu). "Sáng nay rưng rức" (miêu tả trạng thái cảm xúc, tâm trạng). Câu 3. Phân tích ý nghĩa của biện pháp nhân hóa được sử dụng trong câu: Trên luống ngô, khoai, lạc, rau khúc ngả buồn. Biện pháp nhân hóa ("ngả buồn") được sử dụng trong câu thơ trên có ý nghĩa: Diễn tả tâm trạng: Gợi lên sự ảm đạm, buồn bã của cảnh vật trước cơn mưa báo trước. Thể hiện sự gắn bó: Phản chiếu tâm trạng của nhân vật trữ tình, cảm nhận được sự vật xung quanh cũng mang nỗi niềm, sự cô đơn, hoặc vắng bóng hình dáng quen thuộc của người đi làm đồng hay của bà. Cảnh vật như chia sẻ nỗi niềm, sự trống vắng. Câu 4. Anh/chị hiểu như thế nào về hai chữ “chùng chình” được sử dụng trong đoạn thơ: Hai chữ “chùng chình” trong đoạn thơ mang ý nghĩa: Sự chậm trễ, do dự: Chỉ sự nấn ná, không dứt khoát, bị níu kéo bởi những điều khác. Sự lãng quên: Trong bối cảnh này, nó thể hiện việc con người (khi lớn lên, trưởng thành, "vượt qua tổ quốc mình") đã mải mê với "đám đông, cuộc vui", những lo toan, bộn bề của cuộc sống hiện đại mà trở nên chần chừ, trì hoãn việc trở về, hoặc dần lãng quên những giá trị cội nguồn, con đường quê hương, những kỷ niệm thời thơ ấu giản dị bên bà. Câu 5. Theo anh/chị, ta cần làm gì để tuổi trẻ trôi đi không nuối tiếc? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng) Để tuổi trẻ trôi đi không nuối tiếc, ta cần: Trân trọng hiện tại: Tận hưởng và học hỏi từ mỗi khoảnh khắc, không chỉ mải chạy theo những mục tiêu xa vời mà bỏ quên những điều giản dị, gần gũi. Ghi nhớ cội nguồn: Dành thời gian cho gia đình, người thân, quê hương; giữ gìn những giá trị truyền thống, văn hóa, không để cuộc sống xô bồ cuốn đi mất gốc rễ. Sống có mục đích: Theo đuổi đam mê, trải nghiệm nhiều điều mới lạ nhưng cũng biết cân bằng giữa cuộc sống hiện tại và những giá trị tinh thần vĩnh cửu. Hành động: Thay vì "chùng chình", hãy hành động để thực hiện những dự định, để sau này nhìn lại không phải thốt lên "chưa từng học" hay "chưa đi hết".

câu 1 biểu cảm

câu 2 mặc vào khoá lính, lỡ làng một kiếp,nằm cầu gối đất

câu 3Hiệu quả của việc sử dụng từ láy "lập lòe" và "văng vẳng" là làm tăng tính gợi hình, gợi cảm cho đoạn thơ.

Lập lòe": Gợi tả hình ảnh ngọn lửa ma trơi mờ ảo, chập chờn, rợn người, nhấn mạnh không khí u ám, chết chóc nơi chiến trường.

Văng vẳng": Gợi âm thanh tiếng oan tha thiết, bi ai vọng lại từ xa, day dứt, ám ảnh người đọc về cái chết thương tâm của những người lính.

câu 4

Chủ đề của đoạn trích là sự xót thương vô hạn đối với những số phận con người bất hạnh trong xã hội phong kiến. Cảm hứng chủ đạo là cảm hứng nhân đạo sâu sắc, thể hiện tấm lòng bao dung, thấu hiểu và sẻ chia của Nguyễn Du trước mọi cảnh đời cơ cực, đau khổ của "thập loại chúng sinh".

câu 5Đoạn trích của Nguyễn Du là minh chứng hùng hồn cho truyền thống nhân đạo cao đẹp của dân tộc Việt Nam.