Sùng Văn Bình
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt Tự sự: Kể lại các hoàn cảnh sống, cái chết (kẻ lính, phụ nữ buôn nguyệt bán hoa, người hành khất). Miêu tả: Tái hiện hình ảnh, cảnh ngộ (nước khe cơm vắt, lửa ma trơi, ngọn lửa ma trơi). Biểu cảm: Bộc lộ nỗi xót thương, cảm thông sâu sắc với số phận chúng sinh (Đau đớn thay, Thương thay). Nghị luận: Khẳng định giá trị của kiếp người, lên án xã hội bất công, qua đó kêu gọi lòng trắc ẩn (Phận đã đành, Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu?). Câu 2. Liệt kê những kiếp người Người lính: Mắc lính, bỏ nhà đi phu, chịu gian nan trên chiến trận ("Nước khe cơm vắt gian nan", "Dãi dầu nghìn dặm"). Phụ nữ lỡ làng: Liều tuổi xanh làm nghề "buôn nguyệt bán hoa", về già cô độc, không chồng con nương tựa ("Ai chồng con tá biết là cậy ai?"). Người hành khất: Sống lang thang, "nằm cầu gối đất", "Sống nhờ hàng xứ, chết vùi đường quan". Câu 3. Hiệu quả từ láy Lập lòe: Gợi hình ảnh ngọn lửa ma trơi mờ ảo, chập chờn, lạnh lẽo, rùng rợn, thể hiện sự biến ảo, ma quái, báo hiệu cái chết, nỗi kinh hoàng trong đêm tối nơi chiến trường. Văng vẳng: Gợi âm thanh tiếng oan khuất vọng lại từ cõi xa xăm, nghe đứt quãng, da diết, buồn thương, khắc khoải, làm tăng thêm sự thê lương, ám ảnh trong đêm tối, khiến người nghe càng thêm xót xa, thương cảm. Câu 4. Chủ đề và cảm hứng chủ đạo Chủ đề: Nỗi đau khổ, bi kịch của những kiếp người bình thường, vô danh trong xã hội phong kiến. Cảm hứng chủ đạo: Chủ nghĩa nhân đạo sâu sắc, lòng thương cảm, xót xa, đồng cảm với những số phận bất hạnh, lên án xã hội bất công, tàn nhẫn. Câu 5. Suy nghĩ về truyền thống nhân đạo Từ cảm hứng nhân đạo của Nguyễn Du, ta thấy truyền thống yêu thương, đồng cảm sâu sắc với con người, đặc biệt là người yếu thế, luôn chảy trong máu người Việt. Tinh thần này thể hiện qua việc trân trọng từng sinh mạng, sẻ chia nỗi đau, kêu gọi lòng bác ái. Dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn hướng đến tình thương, mong muốn giảm bớt khổ đau, tạo nên một xã hội nhân văn, công bằng hơn, như cách Nguyễn Du qua cầu siêu cho vạn linh hồn, hay mỗi người chúng ta dành sự quan tâm cho những mảnh đời còn nhiều gian truân.
*Câu 1:* Văn bản trên được kể theo ngôi thứ nhất.
*Câu 2:* Văn bản trên được viết theo phong cách ngôn ngữ nghệ thuật.
*Câu 3:* Một đặc điểm của thể loại truyện ngắn được thể hiện trong văn bản trên là sự tập trung vào một sự kiện hoặc một tình huống cụ thể, trong trường hợp này là sự thay đổi trong tâm trạng và nhận thức của nhân vật Hoài sau khi thả con bồng chanh đỏ về tổ.
*Câu 4:* Những lời "thầm kêu" của Hoài cho thấy anh đã thay đổi thái độ, từ một người muốn bắt bồng chanh đỏ về nuôi sang một người yêu thương và muốn bảo vệ chúng, đồng thời cũng thể hiện sự nhận thức về giá trị của tự do và cuộc sống tự nhiên.
*Câu 5:* Từ văn bản trên, một giải pháp bảo vệ các loài động vật hoang dã là nâng cao nhận thức về giá trị của bảo tồn thiên nhiên và động vật hoang dã, tránh săn bắt và phá hủy môi trường sống của chúng, đồng thời tạo điều kiện cho các loài động vật hoang dã được sống tự do và phát triển trong môi trường tự nhiên của chúng.
*Câu 1:* Truyện được kể theo ngôi thứ ba.
*Câu 2:* Người kể chuyện chủ yếu trần thuật theo điểm nhìn của nhân vật Việt.
*Câu 3:* Biện pháp tu từ so sánh trong câu "Súng lớn và súng nhỏ quyện vào nhau như tiếng mõ và tiếng trống đình đánh dậy trời dậy đất hồi Đồng khởi" tạo nên hình ảnh sinh động, gợi cảm, làm nổi bật tiếng súng của quân ta như một tiếng gọi của cách mạng, của sự sống và hy vọng.
*Câu 4:* Qua văn bản, nhân vật Việt là một chiến sĩ Giải phóng quân trẻ tuổi, có tinh thần chiến đấu cao, yêu nước, gắn bó với đồng đội, và luôn nhớ về gia đình, quê hương.
*Câu 5:* Câu chuyện về Việt có tác động mạnh mẽ đến giới trẻ ngày nay, giúp họ hiểu hơn về lịch sử, về sự hy sinh của các anh hùng, từ đó khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho đất nước.
Hy vọng những câu trả lời trên giúp bạn!
- *Câu 1:* Đoạn trích được viết theo _thể thơ tự do_.
- *Câu 2:* Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
- _"Trên nắng và dưới cát"_ (khô cằn, khắc nghiệt).
- _"Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ / Không ai gieo mọc trắng mặt người"_ (thiên tai nhiều, khó khăn).
- *Câu 3:* Những dòng thơ cho thấy con người miền Trung:
- _"Thắt đáy lưng ong"_: mảnh đất nhỏ hẹp, nhiều khó khăn.
- _"Cho tình người đọng mật"_: tình người đậm đà, giàu nghĩa tình.
- *Câu 4:* Thành ngữ _"mồng tơi không kịp rớt"_ nhấn mạnh sự _nghèo khó, thiếu thốn_ của mảnh đất, tăng cảm giác thương cảm.
- *Câu 5:* Tác giả thể hiện tình cảm _tha thiết, trân trọng và xót xa_ với miền Trung, mời gọi sự quan tâm, đồng cảm với mảnh đất và người dân nghèo khó nhưng giàu tình yêu thương.
- *Câu 1:* Đoạn trích được viết theo _thể thơ tự do_.
- *Câu 2:* Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
- _"Trên nắng và dưới cát"_ (khô cằn, khắc nghiệt).
- _"Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ / Không ai gieo mọc trắng mặt người"_ (thiên tai nhiều, khó khăn).
- *Câu 3:* Những dòng thơ cho thấy con người miền Trung:
- _"Thắt đáy lưng ong"_: mảnh đất nhỏ hẹp, nhiều khó khăn.
- _"Cho tình người đọng mật"_: tình người đậm đà, giàu nghĩa tình.
- *Câu 4:* Thành ngữ _"mồng tơi không kịp rớt"_ nhấn mạnh sự _nghèo khó, thiếu thốn_ của mảnh đất, tăng cảm giác thương cảm.
- *Câu 5:* Tác giả thể hiện tình cảm _tha thiết, trân trọng và xót xa_ với miền Trung, mời gọi sự quan tâm, đồng cảm với mảnh đất và người dân nghèo khó nhưng giàu tình yêu thương.
- *Câu 1:* Thể thơ của đoạn trích là _thơ tự do_.
- *Câu 2:* Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với:
- Những cánh sẻ nâu, cánh diều thơ nhỏ, mẹ, trò chơi tuổi nhỏ, dấu chân trên đường xa.
- *Câu 3:* Dấu ngoặc kép trong "Chuyền chuyền một..." _trích dẫn lời bài trò chơi_, tạo cảm giác thân thuộc, gợi nhớ.
- *Câu 4:* Phép lặp cú pháp "Biết ơn..." tạo nhịp điệu tha thiết, nhấn mạnh sự tri ân với những trải nghiệm đời thường, giản dị.
- *Câu 5:* Thông điệp ý nghĩa nhất: _Biết ơn những điều giản dị, gốc rễ của cuộc sống (mẹ, tuổi thơ, ngôn ngữ, dấu chân) đã nuôi dưỡng, hình thành nên bản thân.