Nguyễn Minh Châu

Giới thiệu về bản thân

hc giỏi, xik gái, đậu đh y ước mơ t chỉ có v thoii
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mình chỉ có thể nêu các ý thôi nên bạn tự ghép thành đoạn văn nhe.( đúng thì tích cho mình với).

Thân bài:

  • Ngôi trường tiểu học của em nằm ở đầu làng, tuy không lớn nhưng luôn sạch sẽ, khang trang.
  • Cổng trường sơn màu xanh, nổi bật dòng chữ “Trường Tiểu học …” với hàng cây phượng vĩ đứng hai bên như hai người bạn thân thiết chào đón mỗi ngày đến lớp.
  • Sân trường rộng rãi, được lát gạch đỏ sạch sẽ. Giữa sân là cột cờ cao vút – nơi thầy cô và học sinh tập trung vào mỗi sáng thứ hai đầu tuần.
  • Trường có ba dãy nhà: dãy lớp học, dãy văn phòng và thư viện. Các lớp học đều có bàn ghế gọn gàng, bảng xanh sạch sẽ và đầy đủ ánh sáng.
  • Em ấn tượng nhất là vườn hoa nhỏ bên lớp học, nơi có những luống hoa mười giờ, hoa cúc, hoa hồng… do chính tay thầy cô và học sinh chăm sóc.
  • Thầy cô ở đây rất nhiệt tình, yêu thương học sinh. Em luôn nhớ cô giáo chủ nhiệm lớp 1 – người đã dạy em những nét chữ đầu tiên, luôn kiên nhẫn, dịu dàng với từng bạn trong lớp.
  • Những kỷ niệm vui buồn cùng bạn bè dưới mái trường thân yêu ấy – từ những lần chơi đuổi bắt, đến giờ học nhóm – đều in sâu trong ký ức em.

Có sai thì cho mình xin lỗi trước nhe.( đúng thì tích cho mình)

Mình làm hơi vội nên có chỗ nào chưa hợp lí thì góp ý cho mình nha.

Bài làm:

Bài văn nghị luận cảm nhận đoạn thơ Khói bếp chiều ba mươi (Nguyễn Trọng Hoàn)

Đoạn thơ Khói bếp chiều ba mươi của nhà thơ Nguyễn Trọng Hoàn là một bức tranh cảm xúc đầy ấm áp và sâu lắng về những ngày cuối năm ở quê nhà, qua nỗi nhớ nhung da diết của người con xa quê. Đoạn thơ không chỉ gợi lên hình ảnh bình dị, gần gũi mà còn thể hiện tình cảm gia đình thiêng liêng và niềm khát khao được trở về bên gia đình.

Ngay từ những câu thơ đầu, nhà thơ đã thể hiện nỗi nhớ da diết của người con khi đi xa: “Con đi xa vẫn nhớ nao lòng / Khói bếp nồng thơm mái rạ”. Câu thơ giản dị, mộc mạc nhưng lại chan chứa tình cảm, tạo nên một không gian ấm cúng, gợi lên hương vị của tuổi thơ và quê nhà. Hình ảnh “khói bếp nồng thơm mái rạ” như một biểu tượng gắn liền với ký ức tuổi thơ, là nơi tập trung sự sum họp, yêu thương.

Tiếp đó, tác giả khắc họa cảnh ba mươi Tết – thời khắc thiêng liêng của năm mới – với hình ảnh “nồi bánh chưng nghi ngút trước giao thừa”. Hình ảnh này không chỉ gợi về truyền thống văn hóa của dân tộc mà còn phản ánh sự gắn bó bền chặt của gia đình trong những ngày quan trọng. Sự quan tâm, lo lắng của mẹ dành cho con thể hiện rõ nét qua câu hỏi “Ba mươi này mẹ gói bánh chưng chưa” và “Ba mươi này mẹ biết đứa con xa”. Tình mẫu tử được khắc họa rất chân thật, sâu sắc, vừa nhẹ nhàng vừa xúc động.

Cuối đoạn thơ, hình ảnh “khói bếp chiều phơ phất ba mươi” hiện lên như một ký ức bất diệt, ám ảnh người con với vòng tay mẹ ấm áp và tình yêu quê hương nồng nàn. Qua đó, tác giả thể hiện sự gắn bó không thể tách rời giữa con người với cội nguồn, với gia đình và những giá trị truyền thống. Khói bếp trở thành biểu tượng thiêng liêng, vừa gần gũi vừa chứa đựng nhiều tầng nghĩa về tình cảm và thời gian.

Tóm lại, đoạn thơ Khói bếp chiều ba mươi không chỉ là một bức tranh quê hương đơn sơ mà còn là khúc ca xúc động về tình cảm gia đình, về nỗi nhớ quê da diết của người con xa xứ. Bằng ngôn từ giản dị, hình ảnh chân thực và cảm xúc chân thành, Nguyễn Trọng Hoàn đã chạm đến trái tim người đọc, nhắc nhở ta trân trọng và gìn giữ những giá trị truyền thống và tình cảm thiêng liêng của gia đình.

Tóm tắt: Truyện kể về cô giáo Tâm, một người thầy tận tâm và luôn quan tâm đến học trò của mình. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn chú trọng đến việc giáo dục đạo đức và cảm xúc cho học sinh. Cô luôn lắng nghe và thấu hiểu từng học trò, giúp họ vượt qua khó khăn và phát triển bản thân. Câu chuyện nhấn mạnh tầm quan trọng của tình yêu thương và sự quan tâm trong nghề giáo.

Luận điểm: "Yêu thương học trò không chỉ là dạy kiến thức mà còn là thấu hiểu và chia sẻ với các em." Cô tin rằng mỗi học trò đều có giá trị riêng và cần được quan tâm, giúp đỡ để phát triển toàn diện. Cô luôn khuyến khích học sinh tự tin, sáng tạo và sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng.

Có sai cho mình xin lỗi nha, minh chx hỉu ý bạn cho lm. Đúng thì tích cho mình, cảm ơn bạn nhiều.


luận điểm là gì vậy bạn?


Bài thơ "Thu Vịnh" của nhà thơ Hồ Chí Minh viết về đề tài cảnh sắc mùa thu.

Mình khuyên bạn nên tự lm (nếu có thể) theo văn chương của bản thân mình. (Tích đúng cho mình nha)

Miền Trung trong bão

Miền Trung gió giật mưa tuôn,
Bão về nước lũ tràn luôn mái nhà.
Đồng bào mình khổ quá xa,
Bao nhiêu ruộng lúa cũng là trắng tay.

Con đường lầy lội bùn bay,
Trường em đóng cửa, chẳng ngày đến lớp.
Em thơ run rẩy co ro,
Nhìn mưa xối xả mà lo trong lòng.

Mẹ cha dầm gió giữa dòng,
Giữ từng bao gạo, từng sông nước dâng.
Nhà ai cũng ướt lạnh lùng,
Mái tranh tốc mái, chẳng mùng mà che.

Thương miền Trung những ngày quê,
Đói ăn, thiếu mặc, chẳng hề kêu than.
Chúng em cùng cả xóm làng,
Gửi bao tấm áo, gói hàng nghĩa nhân.

Mong sao mưa gió dừng chân,
Trời xanh trở lại, nắng xuân quay về.
Đồng bào lại sẽ cười tươi,
Dẫu bao gian khó vẫn ngời niềm tin.

-Nhấn mạnh tình cảm sâu sắc đối với mẹ (yêu thương, biết ơn, xúc động...).

-Gợi hình ảnh cụ thể, sinh động về người mẹ và những vất vả mẹ trải qua.

-Tăng nhạc điệu, tính trữ tình cho bài thơ, giúp câu thơ mềm mại, êm ái hơn.

-Thể hiện tâm trạng, cảm xúc tinh tế như buồn bã, lặng lẽ, bùi ngùi...

-Làm cho lời thơ gần gũi, giản dị nhưng vẫn giàu hình ảnh và cảm xúc.

Tích đúng cho mình nha.

Cho mình like nếu đúng nha. Cảm ơn bạn nhiều.

sorry nha, mình không biết chỉnh kiểu chữ á.