Nguyễn Minh Châu
Giới thiệu về bản thân
tích cho mình nhe.
Trong bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, câu thơ "Mặc con thuyền cắm lại đậu bơ vơ" đã tạo nên một hình ảnh đầy ám ảnh và gợi cảm. Con thuyền vốn là biểu tượng của sự di chuyển, của nhịp sống tấp nập trên sông nước, thì nay phải dừng lại, neo đậu một cách bơ vơ giữa không gian vắng lặng, ẩm ướt của ngày mưa. Từ “bơ vơ” không chỉ gợi lên hình ảnh con thuyền đơn độc, mà còn truyền tải cảm giác cô đơn, trống trải, như bị bỏ lại giữa dòng đời. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa một cách tinh tế tâm trạng tĩnh lặng, u buồn của con người trước thiên nhiên mênh mông, cũng như nỗi niềm của những con người nhỏ bé, bị ngăn cách bởi hoàn cảnh. Câu thơ không chỉ đơn thuần tả cảnh mà còn chứa đựng những suy tư sâu sắc về sự cô lập và lặng lẽ, làm cho hình ảnh con thuyền trở thành biểu tượng của tâm hồn đầy xúc cảm, góp phần làm nên vẻ đẹp trữ tình đặc trưng cho bài thơ.
Tích cho mình nhe.
1. "Tôi có một đầu, một đuôi nhưng không có thân. Tôi là gì?" 🪙
👉 Đáp án: Đồng xu.
Vì nó có mặt trước (đầu), mặt sau (đuôi), nhưng không có "thân".
2. "Cái gì bạn càng lấy đi nhiều, nó càng lớn?" 🕳️
👉 Đáp án: Cái lỗ.
Lấy đất ra, lỗ càng to → càng lấy đi càng lớn.
3. "Có một chiếc cầu chỉ chịu được 2 người cùng đi. Nhưng lúc nào cũng có 3 người muốn qua — làm sao cả 3 đều qua được?" 🌉
👉 Đáp án: Hai người đi trước, rồi một người quay lại, sau đó đi tiếp với người thứ ba.
Vậy mỗi lần chỉ có 2 người trên cầu.
4. "Bác nông dân có 17 con cừu, bị chết 9 con. Hỏi còn bao nhiêu con?" 🐑
👉 Đáp án: Còn 8 con.
17 - 9 = 8 (vẫn còn sống mà!).
5. "Cái gì có răng mà không cắn?" 🪥
👉 Đáp án: Bàn chải đánh răng.
Có "răng" nhưng để làm sạch răng, không cắn ai cả.
6. "Một hộp đầy táo, bạn lấy ra 3 quả, hỏi bạn có bao nhiêu quả?" 🍎
👉 Đáp án: Bạn có 3 quả táo.
Vì bạn lấy ra 3 quả, nên bạn có 3 quả.
7. "Ba người vào thang máy. Khi thang máy dừng, chỉ còn hai người ra. Làm sao được?" 🛗
👉 Đáp án: Người thứ ba không ra, vì là người đi thang máy, nhưng không rời thang máy (có thể là người vận hành hoặc vẫn ở lại).
8. "Có một căn phòng tối, chỉ có một que diêm. Trong phòng có một nến, một đèn dầu và một bếp lò than. Bạn bật gì trước tiên?" 🔥
👉 Đáp án: Bật que diêm trước.
Vì không có lửa, không bật được cái gì nếu chưa bật diêm!
9. Câu logic tuổi: "Ai nói dối?" 🤔
Câu:
A: “Trước kia anh 2 lần bằng tuổi con anh — bây giờ tôi bằng tuổi con anh.”
B: “Lúc đó tôi bằng 3 lần tuổi con anh — bây giờ tôi bằng 2 lần tuổi con anh.”
👉 Đáp án: Cả hai nói thật.
Phép toán có thể kiểm chứng:
Gọi tuổi con = x, thời gian trước là t năm
- Khi đó A = 2x, tức là A hiện tại = 2x + t
- B = 3x → hiện tại B = 3x + t
→ Mà A hiện tại = x + t (bằng tuổi con bây giờ)
→ B hiện tại = 2x (gấp đôi con bây giờ)
👉 Có thể giải ra được → Không ai nói dối.
10. "Con gì đi khập khiễng, 3 chân vào sáng, 2 chân vào trưa, 4 chân vào tối?" 🐾
👉 Đáp án: Con người (ẩn dụ theo vòng đời).
- Sáng: trẻ em bò → 4 chân
- Trưa: người lớn → đi bằng 2 chân
- Tối: người già → dùng gậy → 3 chân
Vì thường là 4 chân buổi sáng, 2 chân buổi trưa, 3 chân buổi tối.
sorry, mình gửi muộn quá( tích cho mình please)
I. Mở bài
- Giới thiệu bài thơ "Kính gửi mẹ" của nhà thơ Ý Nhi.
- Nêu khái quát cảm xúc của em:
→ Bài thơ thể hiện tình cảm sâu sắc, lặng thầm của người con đối với mẹ – người mẹ tảo tần, âm thầm hy sinh vì con, vì đất nước.
Gợi ý mở bài:
Giữa bao bài thơ viết về mẹ, “Kính gửi mẹ” của Ý Nhi vẫn mang một dấu ấn riêng, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Bài thơ như một bức thư không gửi, là tiếng lòng của người con ra trận muốn thổ lộ tình yêu, sự biết ơn và nỗi nhớ thương khôn nguôi dành cho mẹ. Đọc bài thơ, em xúc động và thêm hiểu, thêm quý người mẹ thân yêu của mình.
II. Thân bài
1. Khái quát nội dung bài thơ
- Bài thơ là lời của người con sắp ra chiến trường, viết “gửi mẹ” – không phải chỉ để nói lời từ biệt, mà còn là lời giãi bày, tâm sự.
- Người con thể hiện tình yêu, nỗi nhớ, lòng biết ơn, cả sự hối tiếc vì chưa từng thể hiện rõ tình cảm với mẹ.
2. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua cảm nhận của người con
- Mẹ được miêu tả với những hình ảnh giản dị, gần gũi: áo vá vai, tóc bạc, dáng nhỏ gầy, giấc ngủ ngắn, những bước chân nhẹ ngoài sân,…
- Đó là người mẹ tần tảo, hy sinh, chịu đựng, sống âm thầm lặng lẽ, không bao giờ kêu ca.
- Dù không có những hành động to tát, nhưng mẹ hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.
Cảm xúc: Hình ảnh mẹ khiến em xúc động và cảm phục. Đó không chỉ là người mẹ của riêng người con trong bài thơ, mà còn là hình ảnh chung của bao người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
3. Tình cảm của người con dành cho mẹ
- Yêu mẹ rất nhiều nhưng không nói ra được, chỉ đến khi rời xa mẹ, ra chiến trường, người con mới dám bộc lộ bằng lời.
- Có sự day dứt, tiếc nuối vì đã không gần gũi, không nói lời yêu thương mẹ nhiều hơn.
- Người con mong mẹ hiểu rằng mình luôn ghi nhớ, biết ơn và yêu mẹ vô bờ bến.
Cảm xúc: Em cảm thấy đồng cảm với người con. Nhiều khi, chúng ta cũng quên mất phải thể hiện tình yêu thương với mẹ. Đến khi xa mẹ mới thấy quý giá biết bao.
4. Nghệ thuật
- Bài thơ dùng thể tự do, như một lời tâm sự, không bị ràng buộc về vần điệu → cảm xúc chân thật, tự nhiên.
- Hình ảnh thơ giản dị nhưng sâu sắc, giàu sức gợi cảm.
- Ngôn ngữ gần gũi, không màu mè nhưng chân thành, dễ chạm tới trái tim người đọc.
III. Kết bài
- Khẳng định giá trị cảm xúc sâu sắc của bài thơ “Kính gửi mẹ”.
- Bài thơ giúp em hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của mẹ, thấy trân trọng mẹ và tình mẫu tử hơn.
- Từ đó, em ý thức được việc cần quan tâm, yêu thương mẹ khi còn có thể.
Gợi ý kết bài:
“Kính gửi mẹ” là một bài thơ ngắn nhưng giàu cảm xúc, khiến em xúc động thật sự. Qua bài thơ, em hiểu rằng mẹ luôn là người hy sinh thầm lặng nhất trong cuộc đời ta. Dù không thể nói hết bằng lời, em mong rằng mình sẽ biết sống tốt, biết yêu thương mẹ nhiều hơn để không bao giờ phải nói lời “chưa kịp…” như người con trong bài thơ.
câu cuối nhầm đề rồi bạn.
Lực từ trường là lực tác dụng lên một vật mang điện tích đang chuyển động hoặc lên nam châm khi chúng nằm trong từ trường. Lực này có phương vuông góc với cả đường sức từ và hướng chuyển động của điện tích (hoặc dây dẫn mang dòng điện). (tích cho mình nhe)
Tích đúng cho mình nhe.
Cảm nhận: Thầy Đuy-sen là một người thầy tận tụy, nhân hậu và đầy trách nhiệm. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn gieo vào tâm hồn học sinh niềm tin vào tương lai và giá trị của tri thức.
Hình ảnh thầy bảo vệ và nâng đỡ An-tư-nai như nâng một mầm cây nhỏ giữa gió bão khiến em rất xúc động. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, thầy vẫn không ngừng cố gắng đem cái chữ đến cho học trò, thậm chí là chống lại sự lạc hậu, cổ hủ.
→ Thầy Đuy-sen là biểu tượng của người thầy mẫu mực, luôn hy sinh thầm lặng vì sự nghiệp "trồng người".