Đỗ Quý An

Giới thiệu về bản thân

𝕿𝕳𝕰 𝕺𝕹𝕰 𝖂𝕳𝕺 𝕾𝕿𝕬𝕹𝕯 𝕭𝕰𝕱𝕺𝕽𝕰 𝕲𝕺𝕯 Դ𝕬շ 𝕿𝖍𝕮𝖘 𝕻𝕾 𝖘յ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

I am a member of my school’s Judo Club. I joined the club last year because I wanted to learn self-defense. Our club meets twice a week, on Tuesday and Friday afternoons. We practice in the school gym, where there are soft mats on the floor. Our coach is very friendly but also strict. He teaches us many Judo techniques, such as how to throw and how to fall safely. Before and after practice, we always bow to show respect. At first, Judo was quite difficult for me. I often lost balance and fell many times, but my coach told me not to give up. After a few months, I became stronger and more confident. Judo helps me stay healthy and disciplined. I also made many new friends in the club. Sometimes, we join small competitions at school and win medals. I am very proud to be part of my Judo Club because it teaches me respect, patience, and strength.

Phép nhân thực chất là một cách viết gọn của phép cộng nhiều lần cùng một số.

Ví dụ:
\(3 \times 4 = 12\)

Ta có thể hiểu là:

\(3 + 3 + 3 + 3 = 12\)

Ở đây, số 3 được cộng lặp lại 4 lần.
Vì vậy, ta nói phép nhân là phép cộng được lặp lại nhiều lần của cùng một số.

1. Truyện cổ tích

  • Nội dung: Kể về cuộc sống, số phận con người bình thường (như người nghèo, người mồ côi, cô Tấm, chàng Thạch Sanh...).
  • Yếu tố kỳ ảo: Thường có phép màu, ông bụt, thần tiên, vật biết nói... giúp đỡ người hiền lành.
  • Ý nghĩa: Thể hiện ước mơ về công bằng, hạnh phúc, tin rằng “ở hiền gặp lành, ác giả ác báo”.
    ➡️ Khi đọc, người ta tin đó là truyện cổ tích vì có tình tiết hoang đường nhưng mang tính nhân văn và kết thúc có hậu.

2. Truyền thuyết

  • Nội dung: Gắn với nhân vật hoặc sự kiện lịch sử (như Thánh Gióng, Sơn Tinh – Thủy Tinh...).
  • Yếu tố kỳ ảo: Có, nhưng nhằm tôn vinh người anh hùng hoặc giải thích nguồn gốc dân tộc.
    ➡️ Người đọc nhận ra đây là truyền thuyết vì nó liên quan đến lịch sử, tổ tiên, lòng yêu nước.

3. Truyện ngụ ngôn

  • Nội dung: Ngắn gọn, thường dùng con vật, đồ vật hoặc người để ẩn dụ cho bài học, lời khuyên.
  • Ý nghĩa: Nhấn mạnh bài học đạo đức hoặc kinh nghiệm sống.
    ➡️ Khi đọc, người ta biết đó là ngụ ngônkết thúc có ý nghĩa răn dạy rõ ràng, không có yếu tố kỳ ảo hay cảm xúc như cổ tích.

thay vì mỗi ngón 1 màu thì tui 2 ngón cầu vồng

degree hay radian :)

deg: sin(90)=1

radian: sin(90)=≈ 0.8939966636

THCS với THPT học deg thôi chứ ?

sao nhiều bạn ra 0.893996636 thế

hơi ấy vì thêm chi tiết bà lâm bệnh nếu bà bạn không bị thì cho mik xin lỗi trc nha hoặc xem của người khác

Bài làm:

Tuổi thơ của em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng sâu sắc và đáng nhớ nhất chính là khoảng thời gian được sống bên bà ngoại. Bà là người gần gũi, hiền hậu và luôn yêu thương em bằng tất cả tấm lòng. Mỗi khi hè đến, em lại háo hức được về quê ở với bà, nơi có mảnh vườn nhỏ, hàng cau cao và mùi rơm rạ thơm nồng trong gió.

Bà thường dậy từ rất sớm, nhóm bếp, nấu nồi cháo hoặc nồi xôi thơm phức. Khi em còn ngái ngủ, bà nhẹ nhàng gọi: “Cháu của bà dậy đi, ăn sáng kẻo nguội!” Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bà ngồi bên bếp lửa, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hồng lên trong ánh lửa bập bùng. Mỗi sáng, hai bà cháu lại cùng nhau ra vườn hái rau, nhặt trứng gà, tưới những luống hoa mà bà chăm bón mỗi ngày.

Chiều đến, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích mà em nghe hoài vẫn không chán. Giọng bà ấm áp, chậm rãi, như có phép màu khiến mọi thứ quanh em trở nên bình yên. Có lần em nghịch ngợm trèo cây rồi ngã, đầu gối bị trầy, bà hốt hoảng chạy tới bế em lên, thổi “phù phù” và nói: “Đau đi đâu cho bà thổi là hết liền.” Khi ấy, em chỉ biết cười mà không thấy đau nữa. Em hiểu rằng tình thương của bà chính là liều thuốc nhiệm màu nhất.

Rồi một năm, bà đổ bệnh nặng. Mọi người đưa bà đi bệnh viện, nhưng vì tuổi cao, sức yếu nên bà không qua khỏi. Hôm đó, trời đổ mưa, cả nhà ai cũng lặng im, nước mắt rơi không ngừng. Em đứng bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh dần của bà mà lòng nghẹn lại. Em không tin bà đã rời xa em mãi mãi. Những ngày sau đó, em nhớ bà da diết. Em nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng cười hiền, nhớ cả những câu chuyện cổ tích chưa kịp nghe hết.

Mỗi lần trở lại quê, đi ngang qua khu vườn đầy hoa cúc vàng, em lại có cảm giác như bà vẫn ở đâu đây, vẫn mỉm cười hiền hậu nhìn em. Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp lan tỏa trong gió, em như nghe thấy tiếng bà gọi “Cháu của bà ơi, ăn cơm đi con!”. Dù bà đã đi xa, hình ảnh và tình yêu thương của bà vẫn luôn sống mãi trong trái tim em.

Bà là người đã dạy em biết yêu thương, biết nhường nhịn và trân trọng những gì giản dị nhất trong cuộc sống. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để bà nơi xa luôn tự hào về đứa cháu nhỏ của mình. Dù thời gian có trôi đi, những kỷ niệm về bà vẫn là ngọn lửa ấm áp, soi sáng và nâng đỡ tâm hồn em trong suốt cuộc đời này.