Đỗ Quý An
Giới thiệu về bản thân
hơi ấy vì thêm chi tiết bà lâm bệnh nếu bà bạn không bị thì cho mik xin lỗi trc nha hoặc xem của người khác
Bài làm:
Tuổi thơ của em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng sâu sắc và đáng nhớ nhất chính là khoảng thời gian được sống bên bà ngoại. Bà là người gần gũi, hiền hậu và luôn yêu thương em bằng tất cả tấm lòng. Mỗi khi hè đến, em lại háo hức được về quê ở với bà, nơi có mảnh vườn nhỏ, hàng cau cao và mùi rơm rạ thơm nồng trong gió.
Bà thường dậy từ rất sớm, nhóm bếp, nấu nồi cháo hoặc nồi xôi thơm phức. Khi em còn ngái ngủ, bà nhẹ nhàng gọi: “Cháu của bà dậy đi, ăn sáng kẻo nguội!” Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bà ngồi bên bếp lửa, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hồng lên trong ánh lửa bập bùng. Mỗi sáng, hai bà cháu lại cùng nhau ra vườn hái rau, nhặt trứng gà, tưới những luống hoa mà bà chăm bón mỗi ngày.
Chiều đến, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích mà em nghe hoài vẫn không chán. Giọng bà ấm áp, chậm rãi, như có phép màu khiến mọi thứ quanh em trở nên bình yên. Có lần em nghịch ngợm trèo cây rồi ngã, đầu gối bị trầy, bà hốt hoảng chạy tới bế em lên, thổi “phù phù” và nói: “Đau đi đâu cho bà thổi là hết liền.” Khi ấy, em chỉ biết cười mà không thấy đau nữa. Em hiểu rằng tình thương của bà chính là liều thuốc nhiệm màu nhất.
Rồi một năm, bà đổ bệnh nặng. Mọi người đưa bà đi bệnh viện, nhưng vì tuổi cao, sức yếu nên bà không qua khỏi. Hôm đó, trời đổ mưa, cả nhà ai cũng lặng im, nước mắt rơi không ngừng. Em đứng bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh dần của bà mà lòng nghẹn lại. Em không tin bà đã rời xa em mãi mãi. Những ngày sau đó, em nhớ bà da diết. Em nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng cười hiền, nhớ cả những câu chuyện cổ tích chưa kịp nghe hết.
Mỗi lần trở lại quê, đi ngang qua khu vườn đầy hoa cúc vàng, em lại có cảm giác như bà vẫn ở đâu đây, vẫn mỉm cười hiền hậu nhìn em. Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp lan tỏa trong gió, em như nghe thấy tiếng bà gọi “Cháu của bà ơi, ăn cơm đi con!”. Dù bà đã đi xa, hình ảnh và tình yêu thương của bà vẫn luôn sống mãi trong trái tim em.
Bà là người đã dạy em biết yêu thương, biết nhường nhịn và trân trọng những gì giản dị nhất trong cuộc sống. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để bà nơi xa luôn tự hào về đứa cháu nhỏ của mình. Dù thời gian có trôi đi, những kỷ niệm về bà vẫn là ngọn lửa ấm áp, soi sáng và nâng đỡ tâm hồn em trong suốt cuộc đời này.
a+b=c
190,4 : 34 = 5,6
Ta có điều kiện:
\(30 x < 180\)Chia hai vế cho 30:
\(x < 6\)Mà x chia hết cho 30, nên x phải là bội của 30.
Các bội của 30 là:
\(0 , 30 , 60 , 90 , 120 , 150 , 180 , . . .\)Trong các số đó, chỉ những số nhỏ hơn 180 mới được, tức là:
\(x = 30 , 60 , 90 , 120 , 150\)Đáp án: \(x = 30 ; 60 ; 90 ; 120 ; 150\)
1+1=2
=5604
👉 Ước (hay ước số) của một số tự nhiên là số chia hết của số đó.
Nói cách khác:
Số a là ước của số b nếu b chia hết cho a (tức là \(b : a\) được một số tự nhiên).
[−52+73]−[94+2012−3515]+6513=351−315194+6513=4095117−2522+819=−40951586
Kết quả: \(- \frac{1586}{4095}\)
- \(n = 2 \times 3 \times 5 = 30\)
→ Ba ước nguyên tố là: 2, 3, 5 - \(n = 2 \times 3 \times 7 = 42\)
→ Ba ước nguyên tố là: 2, 3, 7
Kết luận:
Hai số tự nhiên thỏa mãn yêu cầu là 30 và 42.
“Truyện cổ tích về loài người” của Nguyễn Đình Thi là một câu chuyện thật đẹp và cảm động, giúp em hiểu thêm về nguồn gốc của con người và tình yêu thương trong cuộc sống. Qua cách kể giản dị, tác giả đã miêu tả hình ảnh các bà tiên tạo ra con người và ban cho họ những điều quý giá như cha mẹ, thầy cô, tuổi thơ và ước mơ. Em đặc biệt xúc động trước tấm lòng của những người lớn dành cho trẻ em – họ làm việc, yêu thương, hi sinh để các em được sống hạnh phúc. Câu chuyện như một bài học sâu sắc nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng tình yêu thương của cha mẹ, thầy cô, biết sống tốt, ngoan ngoãn và mơ ước những điều đẹp đẽ cho tương lai.