Đỗ Quý An
Giới thiệu về bản thân
Khôi và Hạnh - mùa yêu đầu
Ngày xưa gió hát trên đồi,
Khôi ngồi đếm nắng cùng Hạnh bên hoa.
Nắng rơi như những giọt ngà,
Rắc lên tà áo thiết tha nụ cười.
Hạnh như cánh bướm rong chơi,
Khôi là ngọn cỏ ngậm lời yêu thương.
Trăng lên soi bóng con đường,
Hai người sánh bước – mười phương cũng gần.
Mắt Hạnh như suối trong ngần,
Lời Khôi như gió thổi lần vào tim.
Nụ cười như đóa hoa sim,
Hương đồng gió nội dệt nghìn ước mơ.
Khôi hiền như gió trên bờ,
Hạnh là mây trắng đợi chờ trời xa.
Trái tim là chiếc lá đa,
Che cho người bạn lúc ra giông về.
Tình như con sóng ngoài khê,
Lăn tăn khẽ vỗ, chẳng hề lặng im.
Khôi đem tiếng hát ru tim,
Còn Hạnh trao ánh mắt chìm trong mơ.
Năm qua, nắng vẫn đợi chờ,
Trăng như người bạn ngẩn ngơ giữa trời.
Khôi đi gửi gió đôi lời,
“Hạnh ơi, anh nhớ nụ cười hôm nao.”
Hoa cau rụng trắng hàng rào,
Gió đêm cũng biết thì thào tên ai.
Nhân gian như bức tranh dài,
Khôi là nét vẽ, Hạnh cài sắc hương.
Dẫu cho năm tháng vô thường,
Tình này như sóng – chẳng vương bến nào.
Khôi như con nước dạt dào,
Hạnh là bến mộng ngọt ngào bình yên.
Phân tích biện pháp tu từ có trong bài:
- So sánh: “Hạnh như cánh bướm”, “Khôi hiền như gió”, “Nụ cười như đóa hoa sim”…
- Nhân hóa: “Gió hát”, “Trăng ngẩn ngơ”, “Hoa cau biết thì thào tên ai”…
- Ẩn dụ: “Trái tim là chiếc lá đa” (ẩn dụ cho tình yêu che chở), “Khôi là ngọn cỏ – Hạnh là mây trắng”…
- Điệp từ, vần: Điệp “như”, “Khôi – Hạnh”, vần “a”, “ơi”, “im”, “ao” liên kết các khổ mượt mà, có nhạc tính.
- chất :))
Ngoại hình của Sọ Dừa:
- Xấu xí, dị dạng: Sọ Dừa sinh ra không có tay chân, thân hình tròn như quả dừa, chỉ biết lăn lông lốc.
- Khác biệt so với người bình thường: Vì vẻ ngoài kỳ lạ nên ai cũng nghĩ cậu là “quái thai”, vô dụng, thậm chí mẹ cậu cũng buồn phiền.
Nhận xét: - Ngoại hình Sọ Dừa là biểu tượng của sự khiếm khuyết bề ngoài, nhưng lại ẩn chứa điều kỳ diệu bên trong.
- Truyện gửi gắm bài học: Không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.
2. Phẩm chất, tính cách của Sọ Dừa:
- Hiếu thảo: Dù sinh ra dị dạng, Sọ Dừa vẫn thương mẹ, chăm chỉ giúp đỡ mẹ làm việc, đi chăn bò để mẹ đỡ khổ.
- Thông minh, tài giỏi: Sau này, Sọ Dừa hóa thành chàng trai khôi ngô, thi đỗ trạng nguyên, chứng tỏ tài năng và trí tuệ vượt trội.
- Khiêm tốn, thật thà: Khi còn xấu xí, cậu không tự ti mà sống hiền lành, chịu khó.
- Chung thủy, nhân hậu: Khi lấy vợ, Sọ Dừa rất yêu thương và tin tưởng vợ, thể hiện tấm lòng thủy chung, nhân nghĩa.
Dưa hấu
mấy cái in đậm thì ghi trong vở là ngoặc kép nhá chứ đừng tô đen xì :)
Bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Bài thơ kể về một đêm hành quân giữa núi rừng Việt Bắc, Bác Hồ không ngủ mà thức để lo cho bộ đội. Hình ảnh Bác hiện lên thật giản dị mà cao quý. Giữa đêm khuya lạnh giá, Bác vẫn “đốt lửa cho anh nằm”, “chầm chậm đi dém chăn từng người”. Những hành động nhỏ bé ấy chứa đựng tình thương bao la của Bác dành cho chiến sĩ như người cha hiền chăm sóc đàn con.
Em cảm nhận được tình yêu thương lớn lao, sự hi sinh thầm lặng và tấm lòng vì nước, vì dân của Bác Hồ. Bác quên đi sự mệt nhọc của bản thân, chỉ nghĩ đến niềm vui và giấc ngủ của người khác. Tình thương của Bác thật ấm áp, làm sáng lên cả không gian đêm lạnh. Bài thơ giúp em hiểu hơn về tâm hồn cao đẹp, nhân hậu và vĩ đại của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
Đọc bài thơ, em thấy lòng mình trào dâng niềm kính phục và biết ơn sâu sắc đối với Bác Hồ. Em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô và cha mẹ, để xứng đáng với tình thương, sự hi sinh và tấm gương đạo đức của Bác dành cho thiếu niên, nhi đồng chúng em.
Doraemon nhá
Bộ phim hoạt hình doraemon là một trong những bộ phim em yêu thích nhất. bộ phim kể về chú mèo máy doraemon đến từ thế kỷ 22 được gửi về quá khứ để giúp một cậu bé tên là nobita. trong phim, nhân vật khiến em ấn tượng nhất chính là nobita – một học sinh lớp 5 hiền lành, tốt bụng nhưng hơi vụng về và lười học. nobita thường bị điểm kém, hay đi học muộn và thường bị bạn bè trêu chọc, nhất là jaian và suneo.
tuy vậy, nobita lại có một trái tim nhân hậu, luôn biết yêu thương, chia sẻ và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. mỗi khi gặp rắc rối, nobita thường tìm đến doraemon để mượn bảo bối thần kỳ. nhờ những bảo bối đó, cậu có nhiều chuyến phiêu lưu kỳ thú cùng bạn bè, qua đó học được nhiều bài học quý giá.
điều em thích nhất ở nobita là dù yếu đuối nhưng cậu luôn biết hối lỗi và cố gắng thay đổi. đôi khi cậu rất dũng cảm, dám đứng ra bảo vệ bạn bè, đặc biệt là shizuka – người bạn thân mà nobita rất quý mến. qua nhân vật nobita, em hiểu rằng ai cũng có khuyết điểm, nhưng chỉ cần có lòng tốt và ý chí vươn lên thì sẽ luôn được mọi người yêu quý.
bộ phim doraemon không chỉ mang đến tiếng cười mà còn dạy em nhiều bài học về tình bạn, sự trung thực và lòng dũng cảm. mỗi lần xem phim, em cảm thấy tuổi thơ của mình thật vui vẻ và ý nghĩa.
nội dung chính của truyện cô bé bán diêm là:
câu chuyện nói về một cô bé nghèo khổ phải đi bán diêm trong đêm giao thừa lạnh giá. cô bé không bán được que diêm nào, vì rét quá nên quẹt từng que diêm để sưởi ấm. trong ánh sáng diêm, cô nhìn thấy những hình ảnh hạnh phúc mà mình khao khát. cuối cùng cô bé chết vì lạnh nhưng trên môi vẫn nở nụ cười. truyện thể hiện lòng thương cảm với những em nhỏ bất hạnh và phê phán xã hội thờ ơ, vô tâm trước nỗi đau của con người.
Giải thích:
- “Véo von” là từ láy toàn bộ, gồm hai tiếng láy âm đầu “v” và có vần giống nhau (“éo – on”).
- Từ này thường dùng để miêu tả âm thanh trong trẻo, vang xa, ngọt ngào của tiếng chim hót hoặc tiếng hát.
Tác dụng:
- Gợi âm thanh sinh động, du dương, réo rắt, giúp câu văn hoặc câu thơ trở nên giàu hình ảnh và cảm xúc hơn.
- Làm cho cảnh vật trở nên tươi vui, có sức sống, thể hiện tình yêu thiên nhiên của người viết.
Bài làm
Bài thơ “Lục bát về cha” của Thích Nhuận Hạnh đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và khó quên. Từng câu, từng chữ trong bài thơ như chứa đựng cả một trời thương nhớ, biết ơn và kính trọng dành cho người cha hiền lành, tần tảo. Ngay từ những câu đầu tiên, hình ảnh “cánh cò cõng nắng qua sông” đã gợi lên bao nhọc nhằn, gian khổ mà cha phải chịu để nuôi con khôn lớn. Cha không chỉ là người lao động vất vả mà còn là biểu tượng của tình thương, của sự hi sinh thầm lặng.
Tác giả đã ví cha như “một dải ngân hà”, còn con là “giọt nước sinh ra từ nguồn”. Cách so sánh ấy thật đẹp, thể hiện mối liên kết thiêng liêng giữa cha và con. Cuộc sống quê nghèo “mưa nắng trào tuôn” nhưng cha vẫn âm thầm dệt nên những tháng ngày bình yên cho con. Những câu thơ giản dị mà chan chứa tình cảm đã khắc sâu trong lòng em hình ảnh người cha hiền hậu, gầy gò mà kiên cường.
Đọc bài thơ, em cảm nhận được nỗi vất vả, sự hi sinh, và tình yêu bao la của cha. Cha không nói lời hoa mỹ, nhưng từng giọt mồ hôi, từng việc làm đều thể hiện tình thương vô bờ bến. Bài thơ giúp em hiểu rằng phía sau mỗi thành công của con là công lao âm thầm của cha. Em thấy mình cần phải biết yêu thương, kính trọng và biết ơn cha nhiều hơn. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, ngoan ngoãn để không phụ tấm lòng và công lao to lớn ấy.
Ngày 24 tháng 10 năm 2025
Kính gửi,
Hôm nay em viết thư này để kể về một bài học rất hay mà em vừa được học ở trường. Đó là bài nói về nguồn gốc và lịch sử hình thành của con người. Em cảm thấy rất tò mò và thích thú khi biết con người đã phải trải qua một quá trình rất dài mới có được như ngày nay.
Theo cô giáo dạy, ngày xưa con người không giống như bây giờ đâu. Họ tiến hóa từ loài vượn cổ sống trong rừng. Lúc đầu họ phải sống thành bầy đàn để cùng nhau săn bắt và tránh thú dữ. Họ chưa biết nói, chỉ ra hiệu bằng tay và tiếng kêu.
Sau một thời gian rất dài, con người biết đi bằng hai chân, biết dùng đá để làm công cụ lao động và biết nhóm lửa để sưởi ấm, nấu ăn. Khi đã biết làm ra công cụ, con người trở nên khéo léo hơn, biết trồng trọt, chăn nuôi và làm đồ gốm.
Rồi dần dần, con người bắt đầu lập làng, lập nước, xây nhà, tạo ra chữ viết và bắt đầu có nền văn minh. Từ đó con người ngày càng thông minh, sáng tạo hơn, phát minh ra nhiều thứ phục vụ cuộc sống.
Em thấy thật tự hào khi biết tổ tiên loài người đã rất cố gắng vượt qua bao khó khăn để phát triển. Nhờ có họ mà chúng ta mới được sống trong xã hội hiện đại, có trường học, có máy móc và cuộc sống đầy đủ như hôm nay.
Em sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan và luôn biết ơn những người đi trước. Em mong một ngày nào đó có thể kể cho mọi người nghe nhiều điều thú vị hơn nữa về lịch sử loài người.
Người viết thư
[Tên của em]
This is the year he is old enough to go to school.