Đinh Thị Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Qua cảm nhận của nhân vật trữ tình, hình ảnh Sông Hồng hiện lên với vẻ đẹp vừa thiêng liêng, vừa giàu chiều sâu lịch sử và nhân văn. Trước hết, Sông Hồng được gọi bằng tiếng gọi tha thiết “mẹ của ta ơi”, thể hiện tình cảm yêu thương, gắn bó máu thịt giữa con sông và con người. Dòng sông không chỉ là thiên nhiên mà còn là nơi “chứa chất trong lòng bao điều bí mật”, bao trầm tích văn hóa, lịch sử của dân tộc. Những hình ảnh như “kho vàng cổ tích”, “tiếng rên nhọc nhằn”, “xoáy nước réo sôi” gợi lên bao gian lao, đau khổ mà con sông đã âm thầm gánh chịu cùng con người qua bao thế hệ. Sông Hồng hiện lên như một người mẹ nhẫn nại, “quằn quại dưới mưa dầm nắng gắt” để nuôi dưỡng sự sống. Từ dòng sông ấy, hạt gạo trắng ngần, nhành dâu xanh non, nhựa sống ấm áp được sinh ra, nuôi lớn con người và đất nước. Qua đó, Sông Hồng mang vẻ đẹp của sự hi sinh, bền bỉ và giàu ân nghĩa, trở thành biểu tượng thiêng liêng của cội nguồn dân tộc.
Câu 2.
Trong bối cảnh cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đang diễn ra mạnh mẽ trên toàn cầu, công nghệ đã và đang làm thay đổi sâu sắc mọi mặt của đời sống xã hội. Trí tuệ nhân tạo, tự động hóa và dữ liệu lớn không chỉ là thành tựu khoa học mà còn trở thành động lực phát triển của mỗi quốc gia. Trong dòng chảy ấy, thế hệ trẻ giữ vai trò đặc biệt quan trọng, là lực lượng tiên phong trong việc làm chủ công nghệ để kiến tạo tương lai.
Trước hết, tuổi trẻ có nhiều lợi thế để tiếp cận và làm chủ công nghệ. Người trẻ thường năng động, sáng tạo, nhạy bén với cái mới và không ngại thay đổi. Họ dễ dàng tiếp cận các nền tảng số, công nghệ hiện đại và nhanh chóng thích nghi với sự phát triển không ngừng của khoa học – kỹ thuật. Trong thời đại 4.0, công nghệ không còn là công cụ phụ trợ mà trở thành “chìa khóa” mở ra cơ hội học tập, lao động và khởi nghiệp cho giới trẻ.
Tuy nhiên, làm chủ công nghệ không chỉ dừng lại ở việc sử dụng thành thạo thiết bị hay mạng xã hội. Điều quan trọng hơn là biết khai thác công nghệ một cách thông minh, có mục đích và có trách nhiệm. Công nghệ có thể giúp người trẻ học tập hiệu quả, sáng tạo sản phẩm mới, nâng cao năng suất lao động; nhưng nếu lạm dụng, nó cũng dễ khiến con người lệ thuộc, thụ động, thậm chí đánh mất các giá trị sống tích cực. Vì vậy, người trẻ cần trang bị cho mình nền tảng tri thức vững vàng, tư duy phản biện và kỹ năng chọn lọc thông tin trong môi trường số.
Bên cạnh đó, làm chủ công nghệ còn gắn liền với trách nhiệm đối với đất nước. Khi biết ứng dụng khoa học – công nghệ vào học tập, sản xuất và quản lý, thế hệ trẻ sẽ góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia, đưa đất nước phát triển bền vững. Nhiều bạn trẻ Việt Nam đã khẳng định trí tuệ trên các lĩnh vực công nghệ cao, khởi nghiệp sáng tạo, nghiên cứu khoa học, góp phần đưa hình ảnh Việt Nam vươn ra thế giới.
Tuy vậy, để thực sự làm chủ công nghệ, người trẻ cần không ngừng rèn luyện bản thân: học tập nghiêm túc, cập nhật kiến thức mới, trau dồi ngoại ngữ, kỹ năng mềm và đạo đức nghề nghiệp. Công nghệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được đặt trong tay những con người có lý tưởng sống đẹp và khát vọng cống hiến.
Tóm lại, trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, tuổi trẻ vừa đứng trước nhiều cơ hội, vừa đối mặt với không ít thách thức. Làm chủ công nghệ chính là con đường để người trẻ khẳng định bản thân và góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Khi trí tuệ, bản lĩnh và trách nhiệm cùng song hành, thế hệ trẻ sẽ trở thành động lực bền vững cho tương lai dân tộc.
Câu 1
thể thơ tự do. Dấu hiệu: số chữ mỗi dòng không đều, không gò bó niêm luật, vần điệu linh hoạt; cách ngắt nhịp tự do, cảm xúc tuôn chảy theo mạch suy tưởng.
Câu 2
Trong đoạn trích, con sông đã làm nên và tạo ra cho cuộc sống con người: xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhà; sắc áo, màu cây và tiếng Việt; hình thành giống nòi, lịch sử dân tộc; mang lại phù sa, đất đai, hạt gạo, sự sống và nguồn nuôi dưỡng con người.
Câu 3 (1,0 điểm)
Điệp ngữ “một con sông” được lặp lại nhiều lần đã nhấn mạnh hình tượng Sông Hồng với nhiều vẻ đẹp và ý nghĩa khác nhau. Qua đó, con sông hiện lên vừa dịu dàng, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc (“như lục bát”), vừa mang sức sống mãnh liệt, gắn bó máu thịt với con người, vừa đỏ rực phù sa, nhuộm màu da lao động. Biện pháp này làm tăng nhịp điệu, cảm xúc và khắc sâu vai trò lớn lao của Sông Hồng đối với đất nước và con người Việt Nam.
Câu 4
Nhân vật trữ tình dành cho Sông Hồng tình cảm sâu nặng, tha thiết và thiêng liêng. Đó là sự trân trọng, biết ơn, tự hào xen lẫn yêu thương, coi con sông như người mẹ hiền âm thầm chịu đựng, hi sinh để nuôi dưỡng con người và đất nước qua bao thế hệ.
Câu 5
Từ đoạn trích, thế hệ trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm với quê hương, đất nước. Mỗi người trẻ phải biết trân trọng lịch sử, văn hóa dân tộc và những giá trị mà cha ông để lại. Cần sống có lý tưởng, học tập và rèn luyện không ngừng để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Đồng thời, phải có ý thức bảo vệ môi trường, gìn giữ thiên nhiên và các dòng sông quê hương. Chỉ khi đó, truyền thống và tương lai dân tộc mới được tiếp nối bền vững.
Ác-pa-gông, nhân vật chính trong vở kịch "Lão hà tiện" của Mô-li-e-rơ , là một hình tượng điển hình về sự keo kiệt, tham lam và độc đoán. Ông ta là một người giàu có nhưng lại vô cùng hà tiện, luôn tính toán từng đồng xu, từng bữa ăn. Ác-pa-gông không chỉ keo kiệt với người khác mà còn với cả con cái của mình, sẵn sàng hi sinh hạnh phúc của họ để giữ tiền.Tính cách của Ác-pa-gông được thể hiện qua cách ông ta đối xử với gia nhân, con cái và cả người ngoài. Ông ta luôn nghi ngờ mọi người, nghĩ rằng họ đều muốn lấy trộm tiền của mình. Sự keo kiệt đã biến Ác-pa-gông thành một người bất nhân, sống trong sợ hãi và cô độc. Ông ta không biết cách yêu thương, chia sẻ, và chỉ quan tâm đến việc tích lũy tài sản.Qua nhân vật Ác-pa-gông, Mô-li-e-rơ đã phê phán mạnh mẽ thói tham lam, keo kiệt và lối sống ích kỷ của con người. Tác giả muốn gửi gắm thông điệp rằng tiền bạc không thể mua được hạnh phúc, và con người cần phải biết sống chan hòa, sẻ chia với người khác.
Câu 1:
Tình huống kịch là Va-le-rơ đang cố gắng thuyết phục Ác-pa-gông (một người keo kiết, tham lam) rằng con gái ông không nên kết hôn với ông Ăng-xen-mơ (một người giàu có, lớn tuổi), nhưng Ác-pa-gông chỉ quan tâm đến việc không phải trả hồi môn.
Câu 2:
Lời độc thoại: "Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?" (Ác-pa-gông)
Câu 3:
Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ là thuyết phục Ác-pa-gông không nên ép buộc con gái kết hôn với ông Ăng-xen-mơ. Tuy nhiên, Va-le-rơ nói một cách khéo léo, giả vờ đồng tình với Ác-pa-gông để ông tự nhận ra sự vô lý của việc ép con gái kết hôn vì tiền.
Câu 4:
Việc lặp lại "Không của hồi môn" cho thấy sự tham lam, keo kiết của Ác-pa-gông. Ông chỉ quan tâm đến lợi ích vật chất, sẵn sàng hi sinh hạnh phúc con gái để giữ tiền.
Câu 5:
Nội dung: Văn bản phê phán thói tham lam, keo kiết của Ác-pa-gông, đồng thời châm biếm sự mù quáng của ông khi đặt tiền bạc lên trên hạnh phúc con cái
Trong giao tiếp hằng ngày, việc nhận xét và góp ý cho nhau là cần thiết để cùng tiến bộ. Tuy nhiên, hình thức góp ý — đặc biệt là việc nhận xét người khác trước đám đông — là một vấn đề nhạy cảm, đòi hỏi sự tinh tế và văn hóa ứng xử cao. Trước hết, chúng ta cần hiểu góp ý là việc đưa ra quan điểm cá nhân về một hành động, lời nói hay kết quả công việc của người khác với mục đích xây dựng. Khi việc này diễn ra trước đám đông, nó không còn là chuyện riêng của hai người mà trở thành một thông điệp có sự chứng kiến của nhiều bên. Việc góp ý công khai có những mặt tích cực nhất định nếu được thực hiện đúng cách. Trong môi trường học thuật hoặc công sở, một lời nhận xét khách quan, thẳng thắn về một vấn đề chung có thể giúp cả tập thể cùng rút kinh nghiệm, tạo ra môi trường làm việc minh bạch và cầu tiến. Khi một cá nhân được khen ngợi hoặc phê bình công tâm trước tập thể, nó tạo ra động lực thi đua hoặc lời cảnh tỉnh rõ ràng cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, ranh giới giữa “góp ý xây dựng” và “làm nhục công khai” rất mong manh. Bản chất con người ai cũng có lòng tự trọng và nhu cầu được tôn trọng. Việc bị chỉ trích gay gắt, xoáy sâu vào khuyết điểm trước mặt người khác dễ khiến đối tượng bị góp ý rơi vào trạng thái tự ti, xấu hổ, thậm chí là phẫn uất. Thay vì tiếp thu để sửa đổi, họ có thể nảy sinh tâm lý phòng thủ, chống đối, làm rạn nứt các mối quan hệ. Đáng ngại hơn, nhiều người mượn danh nghĩa "thẳng thắn" để hạ thấp danh dự người khác nhằm thỏa mãn cái tôi cá nhân. Vì vậy, nghệ thuật góp ý nằm ở sự thấu cảm và lựa chọn thời điểm. Một người có văn hóa sẽ áp dụng nguyên tắc: "Khen ngợi công khai, góp ý riêng tư". Nếu vấn đề mang tính cá nhân hoặc nhạy cảm, một cuộc trò chuyện riêng sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc bêu rếu giữa đám đông. Nếu bắt buộc phải nhận xét công khai, hãy tập trung vào sự việc thay vì công kích cá nhân, dùng ngôn từ nhã nhặn và luôn đi kèm với những giải pháp mang tính gợi mở. Tóm lại, góp ý là một tặng phẩm của sự chân thành, nhưng cách tặng quà mới quyết định giá trị của nó. Chúng ta cần học cách "uốn lưỡi bảy lần", đặt mình vào vị trí của người khác để mỗi lời nhận xét đưa ra đều trở thành nhịp cầu kết nối, giúp nhau hoàn thiện hơn thay vì là những mũi tên gây tổn thương lòng tự trọng.
Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta thường nghe về "Hội chứng ếch luộc": nếu một con ếch bị thả ngay vào nồi nước sôi, nó sẽ sợ hãi nhảy ra ngay lập tức; nhưng nếu đặt nó vào nồi nước lạnh rồi đun nóng dần lên, nó sẽ nằm yên tận hưởng sự ấm áp cho đến khi bị luộc chín mà không hề hay biết. Hình ảnh này là lời cảnh báo đắt giá cho giới trẻ trước sự lựa chọn: sống an nhàn, ổn định hay dấn thân thay đổi để phát triển? Lối sống "an nhàn, ổn định" thường hấp dẫn bởi cảm giác an toàn, không sóng gió. Tuy nhiên, ranh giới giữa ổn định và trì trệ rất mong manh. Khi một người trẻ sớm hài lòng với những gì mình có, ngại đối mặt với thử thách, họ đang tự giới hạn khả năng của chính mình. Giống như con ếch trong nồi nước ấm, sự êm đềm giả tạo sẽ bào mòn ý chí chiến đấu, khiến chúng ta mất đi khả năng thích nghi khi biến động ập đến. Trong một thế giới thay đổi từng giây như hiện nay, đứng yên đồng nghĩa với việc bị bỏ lại phía sau. Ngược lại, lựa chọn sẵn sàng thay đổi môi trường sống và làm việc chính là cách để người trẻ "phá kén". Thay đổi không chỉ là việc chuyển đến một thành phố mới hay thay đổi một công việc, mà là sự thay đổi trong tư duy: dám bước ra khỏi "vùng an toàn". Khi đối mặt với môi trường mới, ta buộc phải học hỏi, rèn luyện kỹ năng giải quyết vấn đề và mở rộng tầm nhìn. Những va vấp, áp lực trong môi trường mới chính là "lửa thử vàng", giúp bản lĩnh cá nhân được tôi luyện sắc bén hơn. Tuy nhiên, dấn thân không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng. Thay đổi cần dựa trên sự thấu hiểu bản thân và có mục tiêu rõ ràng. Chúng ta cần biết lúc nào nên tích lũy và lúc nào nên bứt phá để không rơi vào cái bẫy của sự tự mãn. Tóm lại, "Hội chứng ếch luộc" là bài học về sự tỉnh táo. Đừng để sự an nhàn trở thành chiếc lồng giam cầm tiềm năng của bạn. Hãy là chú ếch luôn chủ động nhảy ra khỏi nồi nước trước khi nó quá nóng, và hãy là người trẻ dám chọn những con đường gập ghềnh để nhìn thấy những cảnh sắc huy hoàng mà vùng an toàn không bao giờ có được.
Trong kỷ nguyên số, Gen Z (những người sinh từ năm 1997 đến 2012) thường xuyên trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận đa chiều. Tuy nhiên, thay vì sự công nhận, thế hệ này lại đang phải đối mặt với hàng loạt định kiến tiêu cực như "ngông cuồng", "lười biếng", "cả thèm chóng chán" hay "thế hệ bông tuyết" dễ vỡ. Từ góc nhìn của một người trẻ, tôi cho rằng những nhãn dán này là một sự quy chụp thiếu công bằng, che lấp đi những nỗ lực tự thân và giá trị thực sự mà Gen Z đang đóng góp. Trước hết, định kiến về việc Gen Z "lười làm, thích hưởng thụ" thường xuất phát từ sự khác biệt trong tư duy về sự nghiệp. Thế hệ trước đề cao tính ổn định và lòng trung thành với một tổ chức, trong khi Gen Z ưu tiên sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống và sức khỏe tinh thần. Việc chúng tôi từ chối làm thêm giờ không công hay rời bỏ những môi trường độc hại không phải là sự thiếu trách nhiệm, mà là biểu hiện của lòng tự trọng và tư duy lao động hiện đại. Chúng tôi làm việc để sống, chứ không sống để làm việc. Thứ hai, cái mác "ảo tưởng sức mạnh" hay "ngông cuồng" thực chất là sự tự tin và khát vọng khẳng định bản sắc cá nhân. Sinh ra trong thời đại Internet, Gen Z có khả năng tiếp cận tri thức khổng lồ và kết nối toàn cầu. Điều này tạo nên một thế hệ nhạy bén, dám phản biện và không ngại phá vỡ những quy chuẩn cũ kỹ. Thay vì đi theo lối mòn, người trẻ chọn khởi nghiệp, làm freelancer hoặc theo đuổi những ngành nghề mới lạ. Sự sáng tạo đó đôi khi bị coi là "dị biệt" trong mắt những người ưa chuộng sự truyền thống. Tuy nhiên, cũng cần thẳng thắn thừa nhận rằng một bộ phận giới trẻ đang lạm dụng quyền tự do cá nhân để trở nên ích kỷ hoặc thiếu kiên nhẫn. Sự nôn nóng muốn thành công nhanh chóng hay tâm lý "nhảy việc" quá dễ dàng đôi khi gây khó khăn cho sự phát triển bền vững. Nhưng không thể lấy số ít để đánh đồng cho cả một thế hệ đang nỗ lực từng ngày để thay đổi thế giới. Để xóa bỏ những định kiến này, cần có sự thấu hiểu từ hai phía. Thế hệ đi trước cần mở lòng để đón nhận những tư duy mới, thay vì dùng thước đo của quá khứ để định nghĩa tương lai. Ngược lại, Gen Z cũng cần chứng minh giá trị của mình bằng hành động thực tế, bằng sự bản lĩnh và trách nhiệm để biến những đặc điểm "khác biệt" thành "ưu thế". Tóm lại, Gen Z không phải là một thế hệ lỗi, mà là một thế hệ đang chuyển mình trong một thế giới đầy biến động. Thay vì gắn mác và quy chụp, hãy trao cho người trẻ sự tin tưởng và cơ hội. Bởi suy cho cùng, mỗi thế hệ đều có sứ mệnh riêng, và Gen Z đang viết nên chương mới của lịch sử bằng chính sự tự do, sáng tạo và cá tính độc bản của mình.