Hoàng Thị Thu Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Thu Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích là: - Sử dụng ngôn ngữ hình ảnh, biểu cảm - Có nhịp điệu và vần điệu đặc trưng - Sử dụng biện pháp tu từ như điệp ngữ, ẩn dụ Từ đó, có thể xác định thể thơ của đoạn trích là thơ tự do. Câu 2: Trong đoạn trích, tác giả cảm nhận con sông đã làm nên, tạo ra những điều sau cho cuộc sống con người: - Xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhà - Sắc áo, màu cây và tiếng Việt - Đất Nước, lịch sử, văn hóa Câu 3: Biện pháp tu từ điệp ngữ trong những dòng thơ sau có hiệu quả: "một con sông dịu dàng như lục bát một con sông phập phồng muôn bắp thịt một con sông đỏ rực nhuộm hồng nâu da người" Hiệu quả của biện pháp tu từ này là: - Nhấn mạnh sự đa dạng và phong phú của con sông - Tạo ra một hình ảnh sống động và đầy màu sắc về con sông - Thể hiện sự yêu thích và trân trọng của tác giả đối với con sông Câu 4: Cảm xúc của nhân vật trữ tình với Sông Hồng được thể hiện trong đoạn trích là: - Yêu thích và trân trọng - Ngưỡng mộ và kính trọng - Cảm nhận được sự gắn kết và hòa quyện giữa con người và con sông Câu 5: Từ nội dung của đoạn trích, có thể thấy rằng thế hệ trẻ ngày nay có trách nhiệm với quê hương, đất nước là: - Bảo vệ và gìn giữ những giá trị văn hóa và lịch sử - Phát triển và xây dựng quê hương, đất nước - Tôn trọng và yêu thích những truyền thống và di sản của dân tộc Thế hệ trẻ cần phải nhận thức được tầm quan trọng của việc bảo vệ và xây dựng quê hương, đất nước, và phải có hành động cụ thể để thực hiện trách nhiệm này.

Hình ảnh Sông Hồng qua cảm nhận của nhân vật trữ tình trong những dòng thơ trên là một hình ảnh đẹp và sâu sắc. Sông Hồng được nhân hóa thành "mẹ của ta", chứa chất trong lòng bao điều bí mật, kho vàng cổ tích, tiếng rên nhọc nhằn, xoáy nước réo sôi... Điều này thể hiện sự tôn kính và yêu thương của nhân vật trữ tình đối với con sông. Sông Hồng không chỉ là một dòng sông mà còn là biểu tượng của mẹ, của quê hương, của lịch sử và văn hóa.Hình ảnh Sông Hồng cũng được miêu tả là "quằn quại dưới mưa dầm nắng gắt" nhưng vẫn "cho ban mai chim nhạn báo tin xuân", "cho đơn sơ hạt gạo trắng ngần cả nhành dâu bé xanh người cũng cho nhựa ấm". Điều này thể hiện sự hy sinh và cho đi của Sông Hồng, một tình yêu thương vô bờ bến dành cho con người và thiên nhiên.Qua hình ảnh Sông Hồng, tác giả đã thể hiện được tình yêu và sự trân trọng đối với quê hương, đất nước, và con người. Sông Hồng trở thành biểu tượng của sự sống, của tình yêu thương và của sự hy sinh.

Câu 1. Nêu tình huống kịch trong văn bản. Tình huống kịch là cuộc đối thoại giữa Ác-pa-gông và Va-le-rơ xoay quanh việc Ác-pa-gông ép gả con gái Ê-li-dơ cho một người đàn ông giàu có, lớn tuổi nhưng không đòi của hồi môn, bất chấp sự phản đối của con. Tình huống này làm nổi bật bản chất keo kiệt của Ác-pa-gông và mâu thuẫn giữa lợi ích tiền bạc với hạnh phúc cá nhân. Câu 2. Chỉ ra một lời độc thoại có trong văn bản. Một lời độc thoại tiêu biểu là: > “Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?” Đây là lời Ác-pa-gông nói một mình, thể hiện nỗi ám ảnh và lo sợ mất tiền. Câu 3. Chỉ ra và làm rõ mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua những lời thoại của anh chàng. Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ là vừa khéo léo phản đối ý định của Ác-pa-gông, vừa tránh làm phật ý ông ta. Anh dùng cách nói vòng vo, lúc đầu tỏ ra đồng tình, sau đó đưa ra các lí lẽ về hạnh phúc, sự hòa hợp, tuổi tác… để bênh vực Ê-li-dơ. Tuy nhiên, khi Ác-pa-gông nhấn mạnh “không của hồi môn”, Va-le-rơ buộc phải xuôi theo để giữ an toàn cho bản thân và tiếp tục ở lại nhà ông. Câu 4. Việc lặp lại chi tiết “Không của hồi môn” trong lời thoại của nhân vật Ác-pa-gông đem lại hiệu quả nghệ thuật gì? Chi tiết này được lặp lại nhiều lần nhằm: Nhấn mạnh tính cách keo kiệt, tham tiền đến mù quáng của Ác-pa-gông. Gây hiệu quả hài hước, châm biếm, khi mọi lí lẽ về đạo đức, tình cảm, hạnh phúc đều bị ông ta gạt bỏ chỉ vì tiền. Làm nổi bật mâu thuẫn kịch và phê phán xã hội coi trọng tiền bạc hơn con người. Câu 5. Nội dung của văn bản là gì? Văn bản phê phán thói keo kiệt, tham lam và lối sống đặt tiền bạc lên trên hạnh phúc con cái của Ác-pa-gông; đồng thời thể hiện tiếng cười châm biếm sâu cay của Mô-li-e-rơ đối với những con người bị đồng tiền chi phối, đánh mất tình cảm và nhân tính.

Trong tâm lý học có một “hiệu ứng ếch luộc” nổi tiếng, nó đề cập tới việc ném một con ếch trực tiếp vào nồi nước sôi. Con ếch cảm thấy đau đớn và vật lộn để nhảy ra khỏi nước. Thế nhưng, khi con ếch khác được đặt vào nồi nước ấm ban đầu, khi nước nóng dần lên, con ếch dần thích nghi với nhiệt độ nước dễ chịu này. Khi nhiệt độ được tăng lên một mức nhất định, con ếch không còn sức mạnh để nhảy ra khỏi nồi nữa, cuối cùng nó đã chết. “Hiệu ứng ếch luộc” nói lên nguyên tắc “sinh ra trong đau khổ, chết trong an nhàn”. Khi có một cuộc sống thoải mái con người bắt đầu có xu hướng buông thả bản thân, sống an nhàn, ổn định qua ngày. Nhưng trên thực tế điều này lại ẩn chứa nguy cơ lớn nếu chẳng may xảy ra biến cố bất ngờ. Một môi trường khắc nghiệt có vẻ rất nguy hiểm, nhưng đó lại là cách tốt nhất để rèn luyện ý chí và khả năng vượt qua nghịch cảnh. Trong xã hội phát triển ngày nay, nếu bạn không có cảm giác lo lắng, cạnh tranh, đổi mới mà cứ đắm chìm trong cuộc sống thoải mái và tận tưởng, hay chùn bước mỗi khi gặp khó khăn, chắc chắn bạn sẽ bị đào thải bởi thời đại này. Để đạt được thành công, chắc chắn bạn cần phải sống trong môi trường khắc nghiệt, vượt qua sóng gió, nghịch cảnh, nhận ra bài học sau khi thất bại. Hãy để sự căng thẳng khai phá tiềm năng thực sự bên trong con người bạn, chỉ có công việc khó khăn mới tạo ra được những thành tựu phi thường.

Trong cuộc sống, việc góp ý, nhận xét về hành động hay lời nói của người khác là điều rất cần thiết, giúp họ nhận ra điểm mạnh và điểm yếu của bản thân để hoàn thiện mình hơn. Tuy nhiên, việc góp ý và nhận xét này cần phải được thực hiện sao cho phù hợp, nhất là khi nó diễn ra trước đám đông. Vì vậy, tôi cho rằng việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông cần phải thận trọng và khéo léo, tránh gây tổn thương cho người nhận xét và giữ gìn sự tôn trọng lẫn nhau. Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rằng việc góp ý, nhận xét là một hành động xuất phát từ lòng tốt, từ mong muốn giúp đỡ người khác. Mục đích của nó là giúp người nhận nhận thức được những sai lầm, thiếu sót của mình để có thể sửa chữa và phát triển hơn trong tương lai. Tuy nhiên, nếu việc nhận xét được thực hiện trước đám đông, nó sẽ trở thành một thử thách lớn đối với người bị nhận xét. Dưới ánh mắt của nhiều người, họ sẽ cảm thấy mất tự tin, xấu hổ, thậm chí là tổn thương nếu lời nhận xét quá sắc bén hay thiếu tinh tế. Đặc biệt, những nhận xét thiếu khéo léo, cứng nhắc hoặc quá thẳng thắn sẽ dễ dẫn đến những phản ứng tiêu cực. Khi một người bị chỉ trích trước đám đông, không chỉ những người xung quanh mà chính bản thân họ cũng sẽ cảm thấy bị chỉ trích, dè bỉu, và từ đó mối quan hệ giữa hai người có thể bị rạn nứt. Cảm giác này sẽ khiến người nhận nhận xét cảm thấy bị mất mặt, mất tự trọng và dễ dẫn đến những phản ứng tiêu cực. Do đó, trong trường hợp này, việc lựa chọn thời điểm và cách thức nhận xét là vô cùng quan trọng. Việc góp ý, nhận xét nên được thực hiện một cách tế nhị, thông qua các lời khuyên nhẹ nhàng và mang tính xây dựng, thay vì chỉ ra những khuyết điểm mà không có giải pháp hay hướng cải thiện. Nếu có thể, lời nhận xét nên được đưa ra trong một cuộc trò chuyện riêng tư, nơi mà người bị nhận xét cảm thấy thoải mái và không bị áp lực từ đám đông. Bằng cách này, họ sẽ dễ dàng tiếp nhận và suy ngẫm về những gì đã được góp ý, thay vì cảm thấy xấu hổ hay bị xúc phạm. Mặt khác, cũng có những tình huống mà việc nhận xét trước đám đông là cần thiết, ví dụ như trong các buổi thảo luận, hội thảo hay trong công việc, khi các ý kiến đóng góp của mọi người đều cần được công khai để tạo ra sự minh bạch và công bằng. Tuy nhiên, trong những trường hợp này, những người tham gia nhận xét cần phải chú ý đến cách thức trình bày ý kiến của mình sao cho không làm tổn thương người khác. Những lời nhận xét nên được xây dựng trên cơ sở sự tôn trọng, tránh sử dụng những từ ngữ công kích hay quá nặng nề. Đồng thời, cần phải có sự tôn trọng đối với cảm xúc của người khác, không nên làm người khác cảm thấy mình bị hạ thấp hay coi thường. Cuối cùng, việc góp ý hay nhận xét người khác trước đám đông cũng cần phải xuất phát từ thiện chí và lòng nhân ái. Đối với những người góp ý, điều quan trọng là phải nhận thức rõ rằng việc nhận xét có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và sự tự tin của người khác. Vì vậy, chúng ta cần phải thể hiện sự thông cảm và tinh tế khi đưa ra nhận xét. Điều này sẽ không chỉ giúp người nhận nhận xét cảm thấy thoải mái mà còn giúp cho mối quan hệ giữa họ và người nhận xét thêm phần gắn kết, tôn trọng. Tóm lại, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một việc làm cần thiết, nhưng nó phải được thực hiện một cách cẩn thận, khéo léo và tinh tế. Mục đích của nhận xét là để giúp đỡ người khác hoàn thiện bản thân, chứ không phải để chỉ trích hay làm họ tổn thương. Do đó, chúng ta cần phải luôn đặt mình vào vị trí của người nhận nhận xét để có thể đưa ra những lời góp ý chân thành và đầy tính xây dựng.

Bài thơ Chân quê là một trong những sáng tác tiêu biểu cho hồn quê của Nguyễn Bính. Ở đây ta cảm nhận được nỗi bi kịch của một người muốn níu giữ những giá trị văn hóa quê hương xưa. Tuy nhiên lại không làm được, điều này đã làm con người ta ám ảnh khôn nguôi. Bài thơ mở đầu bằng những câu thơ đợi chờ. Đó là một biểu hiện của tình yêu trai gái quê đầy giản dị và gắn bó. Đó cũng chính là từ lời ăn tiếng nói tới cách ăn mặc của người quê. Khi người yêu đi tỉnh về chàng trai không khỏi trông ngóng bồn chồn và còn ra tận con đê đầu làng để đón người yêu. “Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi” Con đê chính là một biểu hiện của làng quê xưa. Đó cũng chính là cái để bảo vệ xóm làng trước bão lũ, cũng là ranh giới giữa các địa phương. Đây là một hình ảnh vô cùng thân thuộc ở các làng quê. Tâm trạng của chàng trai lúc này là bồi hồi chờ đợi và có cả nhớ mong, trong khung cảnh làng quê ta càng cảm nhận được sâu sắc điều đó. Qua bài thơ Chân quê Nguyễn Bính đã khắc họa sự thay đổi của người con gái ở thôn quê. Đó là khi chờ đợi chàng trai hết sức ngỡ ngàng về sự thay đổi trong cách ăn mặc của cô gái. Trước mắt chàng trai, người yêu của mình như trở thành một người xa lạ. Bởi khi này cô gái khoác lên chiếc khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm… Đó đều là những thứ xa lạ ở thôn quê. Chính nó là các sản phẩm của thị thành được sản xuất tiêu biểu dành cho lớp người ở đây. Và giữa khung cảnh làng quê thanh bình ấy thì hình ảnh này không mấy phù hợp và trở nên kệch cỡm

“Nào đâu cái уếm lụa ѕồi? Cái dâу lưng đũi nhuộm hồi ѕang хuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?” Tuy nhiên đó cũng chỉ là những sự thay đổi bên ngoài. Cái đáng nói ở đây chính là sự thay đổi trong nội tâm của cô gái. Chỉ với từ rộn ràng nhà thơ đã thể hiện được sâu csw điều đó. Rộn ràng không chỉ thể hiện ở tiếng của những loại quần áo này mà còn là sự thay đổi tinh thần của các cô gái. Nó cho ta cảm giác các cô gái đang thích thú, hí hửng với trang phục mới của mình. Và sự thay đổi của cô gái này làm chàng trai đau đớn. Tuy nhiên chàng vẫn cố nén lòng mình và trách yêu nhẹ nhàng “Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi”. Đoạn đầu bài thơ chàng trai đang vui vẻ xưng em nhưng đến phần này lại xưng tôi. Đó cũng chính là một cách để thể hiện thái độ trách móc đối với người mình yêu. Sự trách móc ấy cũng chính là nỗi xót xa và tiếc nuối bởi các giá trị của thôn quê đã bị mai một. Với đoạn này chàng trai đã dùng các loại vật dụng quen thuộc của thôn quê như yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ.. để đổi lại hình ảnh những trang phục biểu trưng của thành thị này. Tuy nhiên chàng trai cũng hiểu rằng đó là điều không thể nào được. Vốn các vật dụng ấy không đáng trách tuy nhiên đặt trong hoàn cảnh này nó không phù hợp. Đó cũng chính là giá trị mà bài thơ Chân quê muốn gửi gắm.Nhận thức rõ điều đó từ xưng tôi chàng đã sửa lại thành xưng anh. Điều đó thể hiện sự xuống thang của chàng trai này. Việc sử dụng các thanh bằng trắc đã thể hiện được giá trị mà bài thơ muốn chuyển tải. Đây cũng chính là một sự kết hợp tài tình giữa thơ mới và thơ cũ như là một sự phá cách. “Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh” Qua đoạn này ta cảm nhận được một sự dè dặt thận trọng khi bày tỏ tình yêu của mình. Chính cách nói này rất gần gũi với ca dao. Chàng trai đã van xin người mình yêu và cũng nhắc nhở cô gái hãy giữ lại những giá trị văn hóa truyền thống lâu đời. Bởi nó chính là bản sắc và cũng chính là cái gốc nhân bản mà cha ông ta thường tạo dựng nên. Đó cũng chính là lý do mà cuối bài chàng trai viết nên các câu thơ tâm sự trùng trùng. Là sự day dứt và cũng là những dự cảm đáng sợ về những thay đổi ở thôn quê.

“Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê. Hôm qua em đi tỉnh về Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.” Bài thơ Chân quê đã thổi hồn vào những người con trên mảnh đất quê mình. Đó là hình ảnh chàng trai muốn níu giữ nét chân chất thật thà khi người yêu đi tỉnh về. Bởi ở đó cô đã bị nhiễm lối sống phương Tây xa lạ. Tuy nhiên đó là điều không được. Đó cũng chính là lý do đọc bài thơ Chân quê ta cảm nhận được sự ám ảnh khôn nguôi.

Bài thơ Chân quê là một trong những sáng tác tiêu biểu cho hồn quê của Nguyễn Bính. Ở đây ta cảm nhận được nỗi bi kịch của một người muốn níu giữ những giá trị văn hóa quê hương xưa. Tuy nhiên lại không làm được, điều này đã làm con người ta ám ảnh khôn nguôi. Bài thơ mở đầu bằng những câu thơ đợi chờ. Đó là một biểu hiện của tình yêu trai gái quê đầy giản dị và gắn bó. Đó cũng chính là từ lời ăn tiếng nói tới cách ăn mặc của người quê. Khi người yêu đi tỉnh về chàng trai không khỏi trông ngóng bồn chồn và còn ra tận con đê đầu làng để đón người yêu. “Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi” Con đê chính là một biểu hiện của làng quê xưa. Đó cũng chính là cái để bảo vệ xóm làng trước bão lũ, cũng là ranh giới giữa các địa phương. Đây là một hình ảnh vô cùng thân thuộc ở các làng quê. Tâm trạng của chàng trai lúc này là bồi hồi chờ đợi và có cả nhớ mong, trong khung cảnh làng quê ta càng cảm nhận được sâu sắc điều đó. Qua bài thơ Chân quê Nguyễn Bính đã khắc họa sự thay đổi của người con gái ở thôn quê. Đó là khi chờ đợi chàng trai hết sức ngỡ ngàng về sự thay đổi trong cách ăn mặc của cô gái. Trước mắt chàng trai, người yêu của mình như trở thành một người xa lạ. Bởi khi này cô gái khoác lên chiếc khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm… Đó đều là những thứ xa lạ ở thôn quê. Chính nó là các sản phẩm của thị thành được sản xuất tiêu biểu dành cho lớp người ở đây. Và giữa khung cảnh làng quê thanh bình ấy thì hình ảnh này không mấy phù hợp và trở nên kệch cỡm

“Nào đâu cái уếm lụa ѕồi? Cái dâу lưng đũi nhuộm hồi ѕang хuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?” Tuy nhiên đó cũng chỉ là những sự thay đổi bên ngoài. Cái đáng nói ở đây chính là sự thay đổi trong nội tâm của cô gái. Chỉ với từ rộn ràng nhà thơ đã thể hiện được sâu csw điều đó. Rộn ràng không chỉ thể hiện ở tiếng của những loại quần áo này mà còn là sự thay đổi tinh thần của các cô gái. Nó cho ta cảm giác các cô gái đang thích thú, hí hửng với trang phục mới của mình. Và sự thay đổi của cô gái này làm chàng trai đau đớn. Tuy nhiên chàng vẫn cố nén lòng mình và trách yêu nhẹ nhàng “Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi”. Đoạn đầu bài thơ chàng trai đang vui vẻ xưng em nhưng đến phần này lại xưng tôi. Đó cũng chính là một cách để thể hiện thái độ trách móc đối với người mình yêu. Sự trách móc ấy cũng chính là nỗi xót xa và tiếc nuối bởi các giá trị của thôn quê đã bị mai một. Với đoạn này chàng trai đã dùng các loại vật dụng quen thuộc của thôn quê như yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ.. để đổi lại hình ảnh những trang phục biểu trưng của thành thị này. Tuy nhiên chàng trai cũng hiểu rằng đó là điều không thể nào được. Vốn các vật dụng ấy không đáng trách tuy nhiên đặt trong hoàn cảnh này nó không phù hợp. Đó cũng chính là giá trị mà bài thơ Chân quê muốn gửi gắm.Nhận thức rõ điều đó từ xưng tôi chàng đã sửa lại thành xưng anh. Điều đó thể hiện sự xuống thang của chàng trai này. Việc sử dụng các thanh bằng trắc đã thể hiện được giá trị mà bài thơ muốn chuyển tải. Đây cũng chính là một sự kết hợp tài tình giữa thơ mới và thơ cũ như là một sự phá cách. “Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh” Qua đoạn này ta cảm nhận được một sự dè dặt thận trọng khi bày tỏ tình yêu của mình. Chính cách nói này rất gần gũi với ca dao. Chàng trai đã van xin người mình yêu và cũng nhắc nhở cô gái hãy giữ lại những giá trị văn hóa truyền thống lâu đời. Bởi nó chính là bản sắc và cũng chính là cái gốc nhân bản mà cha ông ta thường tạo dựng nên. Đó cũng chính là lý do mà cuối bài chàng trai viết nên các câu thơ tâm sự trùng trùng. Là sự day dứt và cũng là những dự cảm đáng sợ về những thay đổi ở thôn quê.

“Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê. Hôm qua em đi tỉnh về Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.” Bài thơ Chân quê đã thổi hồn vào những người con trên mảnh đất quê mình. Đó là hình ảnh chàng trai muốn níu giữ nét chân chất thật thà khi người yêu đi tỉnh về. Bởi ở đó cô đã bị nhiễm lối sống phương Tây xa lạ. Tuy nhiên đó là điều không được. Đó cũng chính là lý do đọc bài thơ Chân quê ta cảm nhận được sự ám ảnh khôn nguôi.