Thền Thị Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Thền Thị Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Hình ảnh Sông Hồng trong đoạn thơ hiện lên vừa hùng vĩ, vừa gần gũi, mang vẻ đẹp sâu sắc và giàu giá trị biểu tượng qua cảm nhận của nhân vật trữ tình. Sông Hồng được ví như người mẹ lớn“mẹ của ta ơi" một cách gọi đầy yêu thương, gắn bó máu thịt. Dòng sông không chỉ là dòng chảy vật chất mà còn là nơi chứa đựng “bao điều bí mật”, “bao kho vàng cổ tích”, gợi liên tưởng đến chiều sâu văn hóa, lịch sử và truyền thống dân tộc. Sông Hồng còn là chứng nhân cho bao nỗi nhọc nhằn, quằn quại dưới mưa nắng hình ảnh ấy như biểu tượng cho sự hy sinh, chịu đựng âm thầm của người mẹ tảo tần vì cuộc sống của con. Và cũng chính từ đó, dòng sông ban tặng sự sống: từ “hạt gạo trắng ngần”, “nhành dâu bẻ xanh” đến “nhựa ẩm” những thứ nuôi dưỡng cuộc đời. Qua đó, nhân vật trữ tình không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, mà còn thể hiện niềm tri ân sâu sắc với Sông Hồng biểu tượng thiêng liêng của đất nước, của cội nguồn dân tộc.

Câu 2

Trong kỷ nguyên số hóa mạnh mẽ như hiện nay, công nghệ đã và đang trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống con người, đặc biệt là với giới trẻ. Từ góc nhìn của người trẻ, việc làm chủ công nghệ không chỉ là cơ hội để phát triển bản thân mà còn là thách thức lớn đòi hỏi bản lĩnh, trí tuệ và trách nhiệm.


Trước hết, không thể phủ nhận rằng công nghệ mang lại cho tuổi trẻ vô vàn lợi ích. Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh hay máy tính kết nối Internet, người trẻ có thể tiếp cận kho tri thức khổng lồ của nhân loại, học tập mọi lúc, mọi nơi. Công nghệ mở ra nhiều cơ hội nghề nghiệp mới, từ lập trình, thiết kế, marketing số đến khởi nghiệp sáng tạo. Nhờ công nghệ, người trẻ có thể thể hiện tiếng nói cá nhân, kết nối với thế giới, lan tỏa những giá trị tích cực và đóng góp cho cộng đồng. Có thể nói, công nghệ chính là “đòn bẩy” giúp tuổi trẻ rút ngắn khoảng cách với tri thức và thành công.


Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn ấy, công nghệ cũng đặt ra không ít vấn đề đáng suy ngẫm. Thực tế cho thấy, không ít bạn trẻ đang bị công nghệ “chi phối” thay vì làm chủ nó. Việc lạm dụng mạng xã hội, game online, hay sống quá nhiều trong thế giới ảo khiến nhiều người sao nhãng học tập, giảm khả năng giao tiếp trực tiếp, thậm chí đánh mất những giá trị sống cơ bản. Không ít bạn trẻ bị cuốn vào những thông tin độc hại, tin giả, lối sống thực dụng, chạy theo hào nhoáng bề ngoài mà quên đi mục tiêu rèn luyện bản thân. Khi đó, công nghệ không còn là công cụ phục vụ con người, mà ngược lại, con người trở thành “nô lệ” của công nghệ.


Chính vì vậy, vấn đề đặt ra cho tuổi trẻ hôm nay là phải biết làm chủ công nghệ một cách thông minh và có trách nhiệm. Làm chủ công nghệ trước hết là biết sử dụng nó đúng mục đích: phục vụ học tập, lao động, sáng tạo và phát triển bản thân. Người trẻ cần trang bị cho mình khả năng chọn lọc thông tin, tư duy phản biện, không dễ dàng tin theo hay bị dẫn dắt bởi những nội dung tiêu cực trên không gian mạng. Bên cạnh đó, cần biết cân bằng giữa đời sống số và đời sống thực, giữa thời gian online và những mối quan hệ ngoài đời, để không đánh mất những giá trị nhân văn cốt lõi.


Hơn thế nữa, làm chủ công nghệ còn là biết dùng công nghệ để tạo ra giá trị cho xã hội. Tuổi trẻ hoàn toàn có thể ứng dụng công nghệ vào việc giải quyết các vấn đề cộng đồng, bảo vệ môi trường, lan tỏa lối sống đẹp và tinh thần nhân ái. Khi công nghệ được đặt trong tay những người trẻ có lý tưởng, có trách nhiệm, nó sẽ trở thành động lực mạnh mẽ thúc đẩy sự phát triển của đất nước.


Tóm lại, công nghệ là thành tựu vĩ đại của nhân loại, và tuổi trẻ chính là lực lượng tiên phong trong việc tiếp cận và sử dụng nó. Từ góc nhìn của người trẻ, làm chủ công nghệ không chỉ là kỹ năng cần có, mà còn là thước đo bản lĩnh và ý thức sống trong thời đại mới. Chỉ khi biết làm chủ công nghệ, tuổi trẻ mới thực sự làm chủ tương lai của chính mình và góp phần xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ.

Câu 1

Thể thơ tự do

Dấu hiệu: đoạn trích không tuân theo các quy tắc cố định về số tiếng trong mỗi dòng thơ và các dòng thơ có độ dài khác nhau.

Câu 2

Trong đoạn trích tác giả cảm nhận con sông mang đến sức sống sự ấm áp nuôi dưỡng cuộc sống của con người.

Câu 3

Biện pháp tu từ điệp ngữ : sông dịu dàng, sông phập phồng, sông đỏ rực

Tác dụng : +nhấn mạnh tô đậm hình ảnh con sông.

+ tạo nhịp điệu dồn dập mạnh mẽ cho thơ thể hiện cảm xúc mãnh liệt.

+ diễn tả sự đa dạng phong phú của con sông .

Câu 4

Cảm xúc của nhận vật trữ tình với sông hồng như một niềm tự hào và sự tôn kính . Cảm nhận Sông Hồng qua sự hiền hòa lẫn dữ dội , sự gắn bó thiết tha và sâu lắng ấy. Lòng biết ơn đối với dòng sông đã bồi đắp phù sa nuối dưỡng đời sống vật chất và tình thần của người Việt.

Câu 5

Thế hệ trẻ phải hiểu rõ lịch sử , văn hóa coi Sông Hồng như một phần máu thịt . Phải biết phát huy bản sắc văn hóa , không để mai một trong thời đại mới. Có ý thức bảo vệ dòng sông cũng chính là bảo vệ quê hương mình. Và đóng góp xây dựng đất nước làm cho vẻ đẹp văn hóa thiên nhiên đất nước trở nên tươi đẹp và hùng mạnh hơn.

Câu 1

Trong đoạn trích Lão hà tiện của Mô-li-e-rơ nhân vật Ác-pa-gông hiện lên với tính cách keo kiệt đa nghi và độc đoán đến mức cực đoan. Chỉ qua cuộc đối thoại với người đầy tớ của con trai mình , Ác-pa-gông đã bộc lộ rõ sự cay nghiệt luôn chửi rủa đe dọa thậm chí muốn đánh đập và tra xét người khác nhue kẻ trộm cắp. Lòng tham khiến lão mất đi lòng tin với mọi người xung quanh nhìn đẩu cũng thấy nguy cơ bị ăn cắp của cải đến mức nghi ngời con cái và gia nhân. Sự keo kiệt biến lão thành kẻ bất nhân sống trong sợ hãi và cô độc. Bằng nghệ thuật đối thoại kịch ngắn gọn dồn dập giàu tính trào phúng . Mô-li-e-rơ đã khắc họa một nhân vật điển hình của tầng lớp trưởng giả tư sản châu âu thế kỉ XVII.

Câu 2

Trong hành trình phát triển của con người, tri thức luôn giữ vai trò vô cùng quan trọng. Benjamin Franklin từng khẳng định: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.” Câu nói đã gợi ra mối quan hệ sâu sắc giữa tri thức, đam mê và định hướng sống của con người, đồng thời nhấn mạnh ý nghĩa to lớn của tri thức đối với đời sống tinh thần và sự phát triển nhân cách.

Trước hết, tri thức là “con mắt của đam mê” bởi nó giúp con người nhìn thấy, nuôi dưỡng và phát triển những khát vọng tốt đẹp trong cuộc sống. Đam mê nếu chỉ xuất phát từ cảm xúc bồng bột sẽ dễ mờ nhạt hoặc đi chệch hướng. Khi được soi sáng bằng tri thức, đam mê trở nên rõ ràng, bền bỉ và có cơ sở để phát triển lâu dài. Một người yêu khoa học, nhờ tri thức, sẽ hiểu sâu hơn về lĩnh vực mình theo đuổi, từ đó càng say mê nghiên cứu, sáng tạo. Tri thức giúp con người hiểu được giá trị của đam mê, biết cách biến ước mơ thành mục tiêu cụ thể và khả thi.

Không chỉ vậy, tri thức còn là “hoa tiêu của tâm hồn”, có vai trò định hướng cho suy nghĩ, hành động và lối sống của con người. Hoa tiêu là người chỉ đường cho con tàu giữa biển khơi rộng lớn; tri thức cũng vậy, nó dẫn dắt con người vượt qua những ngã rẽ khó khăn của cuộc đời. Nhờ có tri thức, con người biết phân biệt đúng – sai, thiện – ác, biết sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Một người có tri thức sẽ không dễ bị lôi kéo bởi những quan điểm lệch lạc hay lối sống tiêu cực, bởi họ có khả năng tư duy độc lập và nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện.

Thực tế cuộc sống đã chứng minh vai trò to lớn của tri thức. Những nhà khoa học, nhà văn, nhà giáo dục hay các nhà lãnh đạo tài ba đều là những người có tri thức sâu rộng và không ngừng học hỏi. Chính tri thức đã giúp họ nuôi dưỡng đam mê, cống hiến cho xã hội và để lại những giá trị bền vững cho nhân loại. Ngược lại, thiếu tri thức, con người dễ sống mù quáng, chạy theo những ham muốn nhất thời, đánh mất phương hướng và ý nghĩa cuộc sống.

Tuy nhiên, tri thức chỉ thực sự có giá trị khi con người biết vận dụng và không ngừng trau dồi. Tri thức không phải là thứ có sẵn hay bất biến, mà là kết quả của quá trình học tập suốt đời. Đặc biệt đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc học tập không chỉ để đạt thành tích mà còn để hoàn thiện nhân cách, nuôi dưỡng ước mơ và định hướng tương lai. Mỗi học sinh cần ý thức rõ vai trò của tri thức, chủ động học hỏi, rèn luyện tư duy và đạo đức để trở thành người có ích cho xã hội.

Tóm lại, câu nói của Benjamin Franklin đã khẳng định một chân lý sâu sắc: tri thức không chỉ thắp sáng đam mê mà còn dẫn đường cho tâm hồn con người. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, tri thức vẫn là hành trang quý giá nhất giúp con người vững vàng trên con đường chinh phục ước mơ và sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Câu 1

Tình huống kịch là cuộc đối thoại xoay quanh chuyện hôn nhân và của hồi môn trong đó Va-le-rơ dùng lời nói khéo léo để lấy lòng Ác-pa-gông.

Câu 2

"Được thắng người nhà như thế kể cũng sướng đời".

Câu 3

Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ là thuyết phục , lấy lòng Ác-pa-gông để đạt lợi ích cho mình ( được chấp nhận trong chuyện hôn nhân ).

Câu 4

Việc lặp chi tiết " không của hồi môn " làm nổi bật tính keo kiệt tham lam của Ác-pa-gông đồng thời tạo nên hiệu quả gây cười trào phúng.

Câu 5

Văn bản phản ánh mâu thuẫn xoay quanh chuyện hôn nhân và của hồi môn qua đó phê phán thói keo kiệt thực dụng của Ác-pa-gông đồng thời làm nổi bật sự khôn khéo mưu trí của Va-le-rơ .

Là một người trẻ thay vì chìm đắm trong hội chúng ếch luộc ​dẫn đến tụt hậu chúng ta nên chọn lối sống chủ động sẵn sàng thay đổi và phát triển bản thân ​.

Câu chuyện ngụ ngôn về con ếch bị luộc chín từ từ trong nước ấm không nhận ra nguy hiểm cho đến khi quá muộn biểu trưng cho việc con người quen với sự thoải mái an nhàn mà không nhận ra thấy những thay đổi tiêu cực. ​​

Nên lựa chọn lối sống phát triển vì thế giới không ngừng vận động nếu không chủ động thay đổi chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau. Sự thay đổi không nhất thiết phải đột ngột mà có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất như học một kỹ năng mới, đọc sách , thay đổi thói quen . Môi trường khắc nghiệt, thử thách là cơ hội để rèn luyện ý chí , khai phá tiềm năng giúp chúng ta phát triển mạnh mẽ hơn đạt được nhiều thành công. Là một người trẻ nên chọn lối sống chủ động luôn sẵn sàng thay đổi và phát triển . Lựa chọn này không phủ nhận giá trị của sự ổn định mà là xây dựng sự ổn định vững chắc dựa trên nền tảng năng lực bản thân và khả năng thích ứng.

Thay vì là chú ếch bị luộc chín trong sự an nhàn hãy trở thành người dám nhảy ra khỏi vùng an toàn đối mặt với thử thách và không ngừng vươn lên để kiến tạo một tương lai ý nghĩa và thành công ​​

Không ít ý kiến kiến cho rằng Gen Z sống thực dụng thiếu kiên trì và thường xuyên bị gắn mác với nhiều định kiến tiêu cực về lối sống và cách làm việc. Là một người trẻ thuộc thế hệ này tôi cho rằng nên nhìn nhận khác quan toàn diện để tránh đánh giá phiến diện.

Trước hết không thế phủ nhận rằng một bộ phận gen Z còn tồn tại những hạn chế nhất định. Việc lớn lên trong thời đại công nghệ số khiến nhiều người trẻ quen với nhịp sống nhanh, dễ mất bình tĩnh, kiên nhẫn. Một số bạn trẻ đặt lợi ích cá nhân lên trên tập thể hay dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Những biểu hiện đó phần nào khiến gen Z bị người ta đánh giá .Tuy nhiên việc quy chụp những hạn chế của một bộ phận lên cả một thế hệ là không được công bằng. Trên thực tế gen Z là thế hệ năng động, sáng tạo có khả năng thích nghi rất cao được tiếp cận sớm với công nghệ .Nhiều bạn trẻ không ngại thử thách dám nghĩ dám làm , chủ động học hỏi.Bên cạnh thế hệ này quan tâm hơn đến sức khỏe tinh thần, đề cao sự cân bằng giữa học tập, công việc và cuộc sống cá nhân.

Tuy vậy, để xóa bảo định kiến mà mọi người dành cho gen Z cũng cần không ngừng hoàn thiện. Mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, ý chí , tinh thần kiên nhẫn, kiên trì. Thay vì phản ứng gay gắt trước những lời nhận xét gen Z nên chứng minh năng lực bằng hành động​​ thực tế.

Tóm lại những định kiến tiêu cực về gen Z xuất phát từ những hạn chế trên cách nhìn chưa toàn diện của xã hội. Là người trẻ chúng ta cần hiểu rõ giá trị của thế hệ mình không được tự ti trước định kiến nhưng cũng không chủ quan trước khuyết điểm.

Trong xã hội hiện đại, việc góp ý và nhận xét người khác là điều hết sức bình thường và cần thiết, nhất là trong môi trường học tập. Tuy nhiên, khi việc này diễn ra trước đám đông , đặc biệt là trong những hoàn cảnh nhạy cảm, nó không ​chỉ đơn giản là hành động trao đổi ý kiến mà còn có tác động mạnh mẽ đến tâm lý và cảm xúc của người nhận.

Việc góp ý và nhận xét là cần thiết trong mọi cộng đồng. Nhận xét giúp người nhận biết được điểm mạnh và yếu của mình từ đó cải thiện và phát triển. Nó đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự tiến bộ cá nhân và nâng cao chất lượng công việc. Tuy nhiên, góp ý trước đám đông là một vấn đề cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Khi người nhận phải đối diện với những lời nhận xét chỉ trích trong một không gian công khai, họ cảm thấy xấu hổ, tổn thương và mất tự tin. Những lời nhận xét thiếu tế nhị có thể gây áp lực tinh thần, làm giảm đi sự tự tin của người khác.

Về phía người nhận xét, cần phải hiểu rằng góp ý là để giúp đỡ không phải để thể hiện sự hơn thua hay chứng tỏ bản thân. Vì vậy khi nhận xét người khác nhất là trước đám đông cần lưu ý tới lời lẽ và cách th​ức để tránh gây tổn thương cho người nghe. Tế nhị và lịch sự là yếu tố quan trọng giúp người nhận thấy rằng mình không bị công kích mà thay vào đó là được động viên và giúp đỡ. Thay vì nhận xét trong đám đông một cuộc trao đổi riêng tư sẽ giúp người nhận dẽ dàng tiếp thu và hiểu rõ hơn về vấn đề mình cần cải thiện. Trong những tình huống cần thiết người nhận xét cần lựa chọn lời lẽ nhẹ nhàng, khéo léo .

Tóm lại , việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề không thể thiếu trong xã hội, nhưng nó cần thiết được thực hiện với tinh thần xây dựng tôn trọng và nhạy cảm để không làm tổn thương người nhận.​​

Trong dòng chảy văn học viết về quê hương, những trang văn hướng về kỉ niệm tuổi thơ và vẻ đẹp bình dị của làng quê luôn để lại dấu ấn sâu đậm. Văn bản Mùi rơm rạ quê mình của Ngọc Bích là một trong những trang viết như thế. Từ những hồi ức chân thật, tác giả đã dựng lên một bức tranh đồng quê miền Tây trong trẻo và đằm thắm, nơi có mùi rơm rạ trở thành linh hồn của kí ức. Qua văn bản, người đọc cảm nhận rõ những giá trị nội dung giàu cảm xúc cùng nghệ thuật kể chuyện tinh tế, giàu hình ảnh.

Trước hết, văn bản thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của người con xa xứ. Mùi rơm rạ không chỉ là mùi của đồng ruộng mà còn là “mùi của mồ hôi ba”, của “niềm vui mùa lúa trúng”, và cả “nỗi buồn nơi khóe mắt mẹ mỗi vụ thất thu”. Qua những quá trình gắn bó với đất và người, mùi rơm rạ trở thành biểu tượng của quê nhà – thứ hương thơm mộc mạc nhưng thấm sâu vào tâm hồn, để rồi dù đi đâu, tác giả vẫn luôn nhớ về. Trong cuộc sống nơi phố thị “xa hoa”, chỉ cần nghĩ đến mùi rơm rạ, lòng tác giả lại chùng xuống, nỗi nhớ quê lại trào dâng.

Văn bản còn đem đến những trang hồi ức tuổi thơ đẹp đẽ và trong trẻo. Mùi rơm rạ gợi về hình ảnh “những sân phơi lúa vàng”, “những bước chân nhỏ xinh chạy trên đệm lúa”, hay “những tháng năm đầu trần nghịch rơm ngoài đồng”. Đó là tuổi thơ đầy nắng gió nhưng hồn nhiên, nơi mỗi đứa trẻ lớn lên trong vòng tay cha mẹ và sự chở che của ruộng đồng. Những kí ức ấy, dù đã lùi xa, vẫn hiện về rõ nét, ấm áp như mới hôm qua. Hình ảnh “sợi rơm bay theo gió vương qua cành lá non” không chỉ gợi mùa gặt mà còn gợi cả những ước mơ, những hi vọng mà tác giả từng gửi gắm vào đất quê mình. Qua đó, văn bản khẳng định: tuổi thơ và quê hương là những giá trị không thể mất đi trong tâm hồn mỗi con người.

Bên cạnh đó, tác giả còn khắc họa tình người miền Tây chân chất, nghĩa tình. Những đứa bạn “mỗi đứa một nơi”, người đi làm dâu tận Cà Mau, người lập nghiệp đất Tây Đô, nhưng ai cũng chung nỗi nhớ quê, nhớ mùi rơm rạ.




Về nghệ thuật, văn bản mang đậm giọng văn tự sự – trữ tình, kết hợp giữa kể chuyện và bộc lộ cảm xúc. Ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, giàu hương vị đồng quê. Những hình ảnh như “mùi rạ nồng nồng”, “cơm sôi ùng ục trên bếp rơm”, hay “rơm rạ vàng những lối đi” đã góp phần tạo nên bức tranh quê hươg chân thật, sinh động. Tác giả cũng sử dụng phép hồi tưởng theo dòng cảm xúc, giúp mạch kể tự nhiên, mềm mại mà thấm đẫm tình cảm. Đặc biệt, hình ảnh “mùi rơm rạ” được lặp lại nhiều lần như một motif nghệ thuật xuyên suốt, giúp văn bản thêm nhất quán và giàu chiều sâu.




Tóm lại, Mùi rơm rạ quê mình là một văn bản giàu giá trị cảm xúc, gợi lại những kí ức tuổi thơ trong trẻo và tình quê sâu nặng của người con miền Tây Nam Bộ. Với giọng văn mượt mà, hình ảnh chân thật và cảm xúc dạt dào, tác giả đã làm sống dậy cả một miền tuổi thơ gắn với ruộng đồng, rơm rạ – những điều bình dị nhưng thiêng liêng. Văn bản nhắc nhở chúng ta rằng: dù đi xa bao nhiêu, quê hương luôn là nơi để trở về, là hương vị không thể nào quên trong hành trình đời người.

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trong những cây bút kí tài hoa nhất của văn xuôi Việt Nam hiện đại. Trang viết của ông luôn thấm đượm cảm xúc, trí tuệ và tình yêu sâu nặng với thiên nhiên, đặc biệt là xứ Huế mơ mộng. Đoạn trích Miền cỏ thơm là một trong những trang viết đẹp nhất của ông về Huế – nơi cỏ, gió, sương và kỉ niệm hòa vào nhau tạo nên linh hồn của đất trời. Qua đoạn trích, ta nhận thấy những giá trị nội dung sâu lắng cùng nghệ thuật độc đáo, tinh tế của nhà văn.




Trước hết, đoạn trích thể hiện một tình yêu thiên nhiên tha thiết và giàu cảm xúc. Cỏ – hình ảnh giản dị và nhỏ bé – được tác giả nâng lên thành biểu tượng của sự sống bền bỉ và vẻ đẹp khiêm nhường. Từ cỏ ven đê sông Hồng đến cỏ trên những triền đồi phía tây nam Huế, từ bãi cỏ ven sông Hương đến những khu vườn mùa hạ, đâu đâu cũng tràn ngập sức sống của cỏ. Những hình ảnh như “cỏ ngậm hạt sương mai lấp lánh như ngọc” hay “hương cỏ tràn vào thành phố” cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của nhà văn. Dường như, chỉ một thoáng gió xuân hay một mùi hương nhẹ cũng đủ để đánh thức trong ông nỗi bồi hồi khó tả. Cỏ vì thế không chỉ là cảnh vật mà còn là điểm tựa của những rung động tâm hồn.




Không chỉ yêu thiên nhiên, tác giả còn gửi gắm trong trang viết tình cảm gắn bó sâu nặng với Huế. Ông gọi Huế là “cố đô mang linh hồn của cỏ”, là thành phố “phơi mình giữa non xanh nước biếc” – cách gọi đầy trìu mến, trân trọng. Dù đã từng đi nhiều nơi và sống ở nhiều đô thị, ông vẫn nhận ra rằng chỉ có Huế mới đem lại màu xanh thiên nhiên khiến ông không thể sống thiếu. Mỗi mùa, Huế hiện lên một vẻ: xuân thì bừng nở, hạ thì thắm xanh, thu lại man mác heo may. Tất cả tạo nên một Huế thơ mộng, trầm lắng, vừa hiện thực vừa huyền ảo, mang dấu ấn rất riêng của quê hương trong tâm khảm nhà văn.




Đoạn trích còn chứa đựng những suy ngẫm mang chiều sâu triết lí. Nhìn sắc tím của cỏ xuân, tác giả liên tưởng đến “bệnh trầm uất” của những cô sinh nữ – một trạng thái tâm hồn rất Huế, nhẹ buồn và mong manh. Nhận thấy tiếng chim nhạn không còn về bãi sông, ông nghĩ đến sự tàn phá của con người đối với môi sinh, nghĩ đến “quyền yên tĩnh” mà thế hệ sau có thể bị tước mất. Những suy tưởng ấy cho thấy nhà văn luôn hướng đến con người, đến những giá trị bền vững của cuộc sống, đặt thiên nhiên vào vị trí cần được trân trọng và giữ gìn.




Về nghệ thuật, đoạn trích thể hiện rõ bút kí tài hoa và giàu chất thơ của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Ngôn ngữ của ông mềm mại, uyển chuyển, giàu nhạc tính, tạo nên những câu văn đẹp như thơ: “Hương cỏ tràn vào thành phố”, “bông cỏ ngậm trong lòng một hạt sương mai”… Bên cạnh đó là những liên tưởng độc đáo như mùi cỏ gợi “mùi tóc bay trong những chiều gió” hay ước muốn “làm Liệt Tử cưỡi gió mà đi”. Sự kết hợp giữa cảm xúc dạt dào, tri thức rộng, dẫn chứng thơ văn cổ, địa danh văn hóa khiến bài kí không chỉ đẹp về hình mà còn sâu về hồn. Giọng văn trữ tình, đôi lúc phảng phất hoài niệm, càng làm nổi bật phong vị riêng của Huế và tâm hồn người viết.




Tóm lại, đoạn trích Miền cỏ thơm là bức tranh thiên nhiên Huế sống động và đầy chất thơ, đồng thời chứa đựng những suy tư sâu sắc về con người và cuộc sống. Với tình yêu quê hương tha thiết, cảm xúc tinh tế và ngòi bút tài hoa, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tạo nên một miền kí ức xanh mát, khiến người đọc rung động và thêm trân trọng vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên. Đoạn văn vì thế trở thành minh chứng tiêu biểu cho phong cách kí độc đáo của ông – một phong cách giàu cảm xúc, tinh tế và đậm hồn Việt.

Câu 1

Văn bản trên thuộc thể loại truyền kì 

  Câu 2

Viết về đề tài lòng chung thủy của người phụ nữ

Câu 3

Yếu tố kì ảo:  giấc mơ gặp lại chồng mình

Tác dụng :

Cho thấy tình yêu của bà vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.

Chi tiết này nói lên nỗi nhớ thương , tâm trạng đau khổ và khát khao đoàn tụ của phu nhân.

Câu 4

Lục châu, hòn vọng phu ,thuấn phi

Tác dụng chung : Liên hệ nhân vật kho tàng với văn hóa, truyền thống , tăng tính thuyết phục và chiều sâu .