Tung Thị Ngọc Hà
Giới thiệu về bản thân
- Mùi rơm rạ: Sợi dây vô hình kết nối hiện tại và quá khứ. Đó là mùi hương đặc trưng của làng quê, gợi lên tuổi thơ hồn nhiên, gắn liền với thiên nhiên, lao động (lúa chín, hơi ấm ổ rơm).
- Bức tranh quê hương bình dị:
- Hình ảnh: Cánh đồng lúa vàng, con sông hiền hòa, nhà tranh đơn sơ, tiếng chim hót, bếp lửa, khói bếp... (Sử dụng các giác quan: thị giác, khứu giác, thính giác).
- Cảm xúc: Hồn nhiên, trong sáng, niềm vui mùa màng, nỗi nhớ da diết, tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ (giọt mồ hôi, giọt nước mắt).
- Sự gắn bó sâu sắc: Quê hương hiện lên không chỉ qua cảnh vật mà còn qua cảm xúc, suy nghĩ, nỗi nhớ không nguôi của người con xa xứ, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng.
- Thể loại tùy bút: Cho phép tác giả tự do bộc lộ cảm xúc, suy tư, tạo sự gần gũi, thân mật.
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc: Giản dị, trong sáng nhưng tinh tế, giàu sức gợi, sử dụng nhiều từ láy, câu văn ngắn gọn, cô đọng.
Xuân Quỳnh là nhà thơ của những vần thơ chân thành, hồn hậu và giàu nữ tính. Thơ của bà luôn bắt nguồn từ những cảm xúc đời thường nhưng chứa đựng những tình cảm sâu sắc, nhân văn. “Mẹ của anh” là một bài thơ như thế – một khúc hát đầy yêu thương về tình cảm của người con dâu đối với mẹ chồng. Qua hình tượng nhân vật “em”, Xuân Quỳnh đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, nhân hậu và thấm đượm tình người của người phụ nữ Việt Nam.
Ngay từ những câu thơ mở đầu, nhân vật “em” đã bộc lộ một tình cảm chân thành, giản dị mà tha thiết:
“Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi.”
Lời khẳng định ấy không chỉ thể hiện sự thân mật, gần gũi mà còn chứa đựng trong đó tấm lòng bao dung, biết ơn sâu sắc của người con dâu đối với mẹ chồng. Dù mẹ không sinh thành, dưỡng dục mình, nhưng “em ơn mẹ suốt đời chưa xong”. Ở đây, “em” không chỉ nhìn mẹ bằng con mắt của người ngoài cuộc mà đã thật sự coi mẹ là người ruột thịt, là nguồn cội yêu thương.
Tiếp đến, nhân vật “em” đồng cảm, sẻ chia với những nỗi nhọc nhằn, hi sinh của mẹ. Từng hình ảnh thơ như một thước phim quay chậm về cuộc đời người mẹ: mái tóc trắng phau vì bao đêm thức lo cho con, những chặng đường dốc nắng, chợ xa gánh nặng… Tất cả hiện lên với sự thấu hiểu và xúc động chân thành. Em không chỉ thấy được công lao sinh thành của mẹ mà còn cảm nhận được cả bóng dáng của mẹ trong tâm hồn và sự nghiệp của anh – người chồng em yêu:
“Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh.”
Nguуễn Bính là người con của vùng đất Vụ Bản, Nam Định. Đâу là một vùng quê Bắc bộ nổi tiếng với truуền thống khoa bảng, văn chương. Nơi đâу cũng là quê hương của Trạng Lường Lương Thế Vinh, haу Trạng Nguуên Nguуễn Hiền. Vùng đất nàу còn được biết đến với những làn điệu chèo giao duуên của các liền anh liền chị. Chính vì ѕinh ra và lớn lên trên mảnh đất đậm chất văn hóa đó mà Nguуễn Bính có những ѕáng tác thơ ca vô cùng độc đáo và khác biệt. Trong khi các thi ѕĩ cùng thời chọn phong cách thơ tự do phong khoáng, ảnh hương của Tâу phương thì ông lại đi con đường riêng. Người ta ví ông như tiếng đàn bầu dân tộc giữa giàn hợp хướng dương cầm. Ông ѕử dụng chất liệu truуền thống để viết lên những vân thơ laу động