Lý Thị Huyền Duyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Thị Huyền Duyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Với những người lớn lên ở làng quê, mùi rơm rạ thường gợi nhớ biết bao kỉ niệm thân thuộc. Trong tác phẩm“ mùi rơm rạ quê mình” tác giả Ngọc Bích đã đâu người được về quê, qua đó bộc lộ tình yêu da diết với quê hương. Văn bản không chỉ là bức tranh thiên nhiên bình dị mà còn là lời gợi nhắc về vội nguồn, về giá trị con người giữa cuộc sống hiện đại.

Tác phẩm là dòng hồi tưởng của nhân vật tôi về những ngày thơ bé sống giữa vùng quê Đồng Tháp.Qua những hình ảnh như mùi rơm rạ, sân phơi lúa vàng, tiếng cười trẻ thơ, tác giả tái hiện một khung cản thôi quê mộc mạc, gần gũi nhưng đầy sức sống. Mùi rơm rạ không chỉ là mùi hương vật lý mà còn là biểu tượng của kỉ niệm, tình thân, sự gắn bó với quê nhà. Tác giả khẳn định mùi “rơm rạ quê mình” là thứ hương không thể phai mờ, là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Dù đi đâu, làm gì kí ức về quê hương vẫn là một phần trong tâm hồn mỗi người. Những hình ảnh như thảm lúa vàng, cái nóng hừng hực dưới chân… được tác giả miêu tả sinh động, chân thực, khơi gợi cảm xúc đến người đọc. Giọng văn thì nhẹ nhàng, sâu lắng, gần gũi, tạo cảm giác thân quen. Sử dụng nghệ thuật kể chuyện giản dị nhưng giàu chất thơ, khiến người được dễ đồng cả và rung động. Không chỉ vậy cách kể chuyện của tác giả cũng độc đáo, cảm xúc giúp người đọc cảm nhận được chiều sâu cảm xúc và sự gắn nó của nhân vật tôi với quê hương.

“Mùi rơm rạ quê mình” không chỉ là một chuyện nhắn mà còn là bản tình ca về quê hương vaf những giá trị truyền thống. Tác phẩm giúp người đọc nhận ra rằng quê hương không chỉ là nơi ta được sinh ra và lớn lên mà còn là nơi lưu giữ những kí ức đẹp nhất của con người.

“Miền cỏ thơm” của Hoàng Phủ Ngọc Tường là 1 tùy bút giàu chất thơ, thể hiện sâu sắc tình yêu thiên nhiên và lòng gắn bó tha thiết với quê hương. Bằng lối viết tinh tế tác giả đã biến những đám cỏ vô danh thành một biểu tượng văn hóa mang đậm cảm xúc và triết lý sâu sắc.

Đầu đoạn trích, tác giả sử dụng hình ảnh cỏ không chỉ là loài thực vật nhỏ bé mà đó còn là một biểu tượng cho sức sống bền bỉ. Tác giả liên tưởng cỏ ven đê sông Hồng với câu thơ của Nguyễn Trãi“ hoa thường hay héo, cỏ thường tươi” từ đó khẳng định sự sống mãnh liệt của cỏ. Đặc biệt tác giả dành cho Huế một vị trí đặc biệt coi đó là “ cố đo mang linh hồn của cỏ”. Bước vào đoạn tiếp theo tác giả đưa người đọc đến với mạch cảm xúc qua bốn mùa của Huế. Mùa Xuân được tả bằng thứ hương cỏ lần tỏa. Tác giả nhân hóa thiên nhiên để nó trở nên sống động như một vạt sống có tâm hồn. Đạc biệt trong đoạn miêu tả các cô nữ sinh chơi đầu trên vạt cỏ ven sông Hương, tác giả thể hiện cái nhìn sâu sắc về đời sống thiên nhiên và đời sống con người. Từ mùa Xuân đến mùa hạ, mùa thu, tác giả tiếp tục mở rộng không gian cảm xúc với hình ảnh cỏ trong khu vườn Kim Long, rồi đến mùa thu với tiếng chuông chùa và những liên tưởng về quá khứ. Mỗi mùa trôi qua là một kí ức. Với chất giọng nhẹ nhàng, sâu lắng, với ngôn ngữ giàu hình ảnh, tác giả đã đưa người đọc đến tâm quan thiên nhiên Huế bằng tất cả cá giác quan từ thị giác đến khứu giác và cuối cùng là tâm hồn.

“Miền cỏ thơm” không chỉ là tùy bút miêu tả thiên nhiên một bản nhạc dụi dàng của kí ức, nơi mà con người có thể tìm thấy sự bình yên.