Hoàng Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ này đưa em vào một không gian đầy cảm xúc và tưởng tượng. Em cảm thấy như đang đứng bên cạnh em bé nhìn ra ruộng lúa trong đêm tối, trải qua một loạt các hình ảnh và cảm xúc phong phú.

Trong đoạn đầu của bài thơ, em cảm nhận được sự tĩnh lặng và cô đơn của em bé khi ngồi nhìn ra ruộng lúa trong bóng tối của một buổi hè. Bức tranh đêm về hiện ra trước mắt em, với nửa vầng trăng non trên bầu trời. Cảnh này tạo ra một cảm giác huyền bí và đầy nỗi buồn trong tâm trí em.

Sự bất lực và cô đơn của em bé được thể hiện rõ trong việc em bé không thấy mẹ ở gần, trong khi mẹ đang làm việc trên ruộng. Em cảm nhận được sự hoang vắng và cô đơn của em bé khi phải đối mặt với bóng tối đêm nay mà không có ai ở bên cạnh.

Bức tranh về cuộc sống nghèo khó và bần cùng cũng được vẽ ra một cách sống động qua việc mô tả căn nhà tranh trống trải, ngọn lửa bếp chưa nhen nhóm. Em có thể cảm nhận được sự khó khăn và cực nhọc mà gia đình em bé phải trải qua hàng ngày.

Sự chờ đợi và hy vọng của em bé được thể hiện qua việc em bé nhìn đom đóm bay ngoài ao và chờ đợi tiếng bàn chân của mẹ trên con đường từ ruộng về nhà. Đây là những khoảnh khắc đầy chờ đợi và mong ngóng, khi em bé hy vọng mẹ sẽ sớm về để chăm sóc và ân cần với em.

Cuối cùng, hình ảnh của vườn hoa mận trắng trong bóng đêm làm tăng thêm sự tưởng tượng và mơ mộng. Em cảm nhận được sự yên bình và đẹp đẽ của cảnh vật này, trong khi đồng thời cũng cảm nhận được nỗi lo sợ và lo lắng của em bé khi vẫn chưa thấy mẹ trở về.

Tổng thể, bài thơ này đưa em vào một trạng thái tinh thần đầy cảm xúc và tương tư, nơi em cảm nhận được sự tĩnh lặng, cô đơn, hy vọng và lo lắng trong cuộc sống của em bé nhỏ.

Bài thơ “Mây và sóng” là một tác phẩm đặc sắc của Ta-go. Được viết dưới hình thức của một bài thơ, nhưng “Mây và sóng” lại giống như một câu chuyện kể. Tác giả đã sử dụng kết hợp cùng với các yếu tố tự sự và miêu tả để giúp tác phẩm của mình trở nên hấp dẫn, sinh động hơn. Nhân vật trữ tình trong bài là em bé đang kể lại cho mẹ nghe về cuộc trò chuyện của mình với người “trên mây” và “trong sóng”. Lời kể của em bé thật hồn nhiên, ngây thơ: “Mẹ ơi, trên mây có người gọi con”, “Trong sóng có người gọi con”. Và rồi, Ta-go đã khắc họa t hế giới của những người “trên mây” và “trong sóng” hiện lên rất tuyệt vời, giống như niềm mơ ước của trẻ em. Nơi đó có “bình minh vàng”, “ánh trăng bạc”. Ở đó, trẻ em sẽ được dạo chơi từ lúc thức dậy cho đến lúc hoàng hôn, được khám phá những điều kỳ thú trên bầu trời, hay dưới mặt biển. Chính điều đó đã khơi gợi sự tò mò đối với em bé, khiến em đặt ra câu hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Những câu hỏi đã cho thấy khao khát được chinh phục, khám phá thế giới của nhân vật này. Đáp lại là câu trả lời của người “trên mây” và “trong sóng”: “Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”; “Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”. Dù còn hồn nhiên, ham chơi nhưng khi nghe vậy, em bé đã kiên quyết từ chối: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Và rồi, chính em bé đã nghĩ ra một trò chơi thật kì diệu có thể thực hiện cùng với mẹ. Dù ở bất cứ nơi đâu, em bé vẫn muốn ở cùng với mẹ. Bài thơ được viết theo kiểu thơ tự sự, không bị ràng buộc bởi luật thơ, cách gieo vần. Âm điệu nhịp nhàng, hình ảnh giàu tính biểu tượng, ngôn ngữ cô động đã góp phần khiến cho bài thơ giàu cảm xúc hơn. Có thể khẳng định rằng, “Mây và sóng” giúp người đọc cảm nhận được tình cảm mẫu tử chân thành, giản dị mà đẹp đẽ đến chừng nào.

Với lời thơ giàu chất suy tư, chiêm nghiệm, "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một bài thơ để lại nhiều cảm xúc và suy ngẫm. Bài thơ khắc họa hình ảnh người mẹ qua những cảm nhận của nhân vật trữ tình - người con. Với con, mẹ là người phụ nữ tần tảo, lam lũ, cũng là hiện thân của những đắp bồi vun vén cho ngọt ngào đong đầy nơi những mùa quả, cho yêu thương nuôi lớn những đứa con. Mồ hôi mẹ thầm lặng nhỏ xuống, để những mùa quả "lặn" rồi lại "mọc". Bàn tay mẹ chăm chút, nâng niu, để những đứa con theo năm tháng lớn khôn. Mẹ đã thu hái biết bao mùa bí, mùa bầu ngọt thơm trái chín. Nhưng điều mẹ ước mong lớn nhất là "được hái" thứ quả mẹ chắt chiu vun trồng cả đời – đó là thứ quả của thành công, thứ quả trưởng thành nơi các con. Đối với mẹ, các con chính là thứ quả đặc biệt mà mẹ dành tất cả tình yêu thương để vun xới, đắp bồi. Thấu hiểu được sự mong chờ của mẹ, cũng là lúc con giật mình hoảng sợ một ngày kia mẹ già yếu mà con vẫn còn non dại, chưa kịp trưởng thành. Bài thơ vì vậy không chỉ dừng lại ở ý nghĩa ngợi ca công lao to lớn và tình yêu thương của mẹ, mà còn khiến mỗi chúng ta thêm nhận thức thấm thía về trách nhiệm cần phải trưởng thành để vui lòng mẹ cũng như trách nhiệm đền đáp công ơn sinh thành của mẹ.