Vũ Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 9. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ ẩn dụ trong hai câu thơ Biện pháp tu từ ẩn dụ: Ẩn dụ trong hai câu thơ là "đi gió đi sương".
Tác dụng: Giúp câu thơ giàu sức gợi hình, gợi cảm, làm cho ý thơ trở nên sâu sắc và ấn tượng hơn đối với người đọc. Nhấn mạnh và thể hiện rõ sự hy sinh to lớn, tần tảo của người mẹ, từ đó bộc lộ tình yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc của người con dành cho mẹ.
Trong không khí tưng bừng, rộn ràng của những ngày đầu xuân, em đã được cùng gia đình đến tham dự hội chùa Sẻ, một nét đẹp văn hóa tâm linh nổi tiếng tại địa phương em (Lục Ngạn, Bắc Giang). Đây là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu thêm về văn hóa truyền thống của quê hương. Hội chùa Sẻ thường được tổ chức vào khoảng tháng Giêng âm lịch hằng năm. Ngay từ sáng sớm, con đường dẫn vào chùa đã tấp nập người qua lại. Ai ai cũng ăn mặc chỉnh tề, nét mặt tươi vui, hướng về ngôi chùa linh thiêng nằm giữa không gian yên bình. Phần lễ diễn ra trang trọng tại chính điện. Mọi người thành tâm dâng hương, cầu nguyện cho một năm mới bình an, may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Không gian chùa Sẻ rất yên tĩnh, giúp tinh thần mỗi người cảm thấy thoải mái, gạt bỏ những lo toan, áp lực trong cuộc sống. Kiến trúc độc đáo với hàng trăm pho tượng Phật càng làm tăng thêm sự linh thiêng, cổ kính cho ngôi chùa. Sau phần lễ, du khách có thể dạo quanh khuôn viên chùa, ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh của hàng trăm ánh đèn phát sáng rực rỡ vào buổi tối, rất đẹp và bắt mắt. Mọi người cùng nhau trò chuyện, chia sẻ niềm vui đầu năm, tạo nên một không khí ấm áp, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Việc tham gia hội chùa Sẻ không chỉ thỏa mãn nhu cầu tâm linh mà còn là dịp để em và mọi người cùng nhau gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em mong rằng lễ hội này sẽ mãi được bảo tồn để thế hệ mai sau có cơ hội được trải nghiệm.
Trong kí ức tuổi thơ của tôi, có biết bao kỉ niệm vui buồn. Nhưng có lẽ, kỉ niệm về ngày đầu tiên tôi được mẹ dắt tay đến trường vẫn là điều khiến tôi nhớ mãi không quên.
Ngày ấy, tôi mới sáu tuổi. Tôi còn nhớ rõ, sáng hôm đó, tôi dậy thật sớm, trong lòng vừa háo hức vừa lo sợ. Mẹ chuẩn bị cho tôi một bộ quần áo mới tinh, một chiếc cặp sách nhỏ xinh. Khi hai mẹ con bước ra khỏi nhà, ánh nắng ban mai vàng óng ả như reo vui cùng tôi. Trên đường đi, tôi nắm chặt tay mẹ, thỉnh thoảng lại hỏi mẹ đủ thứ chuyện về trường học. Trường học trong trí tưởng tượng của tôi là một nơi rất rộng lớn, có nhiều bạn bè và những điều thú vị.
Đến cổng trường, tôi hơi rụt rè. Khung cảnh thật nhộn nhịp, nhiều bạn nhỏ cũng đang được bố mẹ đưa đến. Tiếng cười nói râm ran khắp sân trường. Mẹ dẫn tôi vào lớp học, một cô giáo hiền từ đón tôi bằng nụ cười ấm áp. Cô xếp tôi ngồi cạnh một bạn gái có bím tóc dễ thương. Mẹ dặn dò tôi vài câu rồi ra về. Lúc mẹ đi khuất, tôi bắt đầu cảm thấy tủi thân và bật khóc. Cô giáo dỗ dành tôi, các bạn xung quanh cũng động viên tôi. Dần dần, tôi làm quen được với bạn mới, cùng các bạn tham gia vào các trò chơi và không còn khóc nữa.
Ngày đầu tiên đi học đã trôi qua như thế, để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Đó là kỉ niệm về sự khởi đầu, về những người bạn đầu tiên, và về tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Nó giúp tôi hiểu rằng trưởng thành là một hành trình thú vị, dù có chút lo âu ban đầu.
1. Xác định thể thơ của văn bản. Thể thơ: Lục bát
2. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính trong văn bản. Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm. Văn bản bộc lộ trực tiếp những cảm xúc, tình cảm nhớ thương, biết ơn sâu sắc của người cháu dành cho người ngoại đã khuất, thông qua các hình ảnh ký ức tuổi thơ.
3. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai dòng thơ sau: ngoại thăm lu nước, bờ ao/ thăm vườn ối đã cây nào ra bông. Biện pháp tu từ: Điệp ngữ (điệp từ "ngoại thăm"). Tác dụng: Nhấn mạnh hành động và sự quan tâm chu đáo của người ngoại đối với mọi vật thân thuộc trong gia đình, từ những điều nhỏ nhặt nhất như "lu nước, bờ ao" đến "vườn ối". Tô đậm hình ảnh người ngoại tần tảo, gắn bó với cuộc sống đời thường, đồng thời thể hiện nỗi nhớ da diết và sự hiện diện sống động của ngoại trong tâm trí người cháu, dù ngoại đã không còn ở bên cạnh. 4. Em hiểu như thế nào về hai dòng thơ: "từ nơi được gọi Thiên Đàng/ ngoại luôn có cách dịu dàng bên con." Hai dòng thơ mang ý nghĩa sâu sắc về sự hiện diện tinh thần vĩnh cửu của người ngoại. "Thiên Đàng" chỉ nơi ngoại đang yên nghỉ sau khi mất, nhưng tình yêu thương của ngoại thì không mất đi. Ngoại vẫn luôn dõi theo, che chở và truyền sức mạnh một cách "dịu dàng" cho người cháu từ một thế giới khác, giúp người cháu cảm thấy bình yên và được vỗ về giữa cuộc sống. 5. Qua bài thơ, em rút ra được bài học gì? Qua bài thơ, chúng ta có thể rút ra được bài học quý giá về tình thân gia đình, đặc biệt là tình cảm giữa người cháu và người ngoại. Bài học nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng những giây phút được ở bên cạnh người thân khi họ còn sống, và luôn khắc ghi tình yêu thương, lòng biết ơn đối với những người đã khuất, bởi họ vẫn luôn sống mãi trong ký ức và trái tim ta. 6. Hãy chia sẻ cảm nhận, suy nghĩ của em về nội dung của bài thơ trên bằng một đoạn văn ngắn (khoảng 5-7 dòng). Đoạn trích "Thưa ngoại con mới về" chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành và giản dị trong việc thể hiện nỗi nhớ thương vô hạn dành cho người ngoại. Tác giả Lam đã tái hiện thành công hình ảnh người bà tần tảo, ấm áp qua những chi tiết quen thuộc của cuộc sống làng quê Việt Nam như "trồng ngọn rau", "lu nước, bờ ao", "chái bếp". Thông qua giấc mơ, ngoại không chỉ hiện về mà còn gửi gắm lời dặn dò "phải ngoan", thể hiện sự quan tâm, lo lắng ngay cả khi đã ở "Thiên Đàng". Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình thân thiêng liêng, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp mỗi người vượt qua những lo toan, vất vả trong cuộc sống hiện tại.
Trên khắp mọi miền đất nước, nơi đâu cũng có những lễ hội truyền thống mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc. Đối với người dân Việt Nam nói chung và người dân địa phương tôi nói riêng, Giỗ Tổ Hùng Vương là một sự kiện vô cùng thiêng liêng và quan trọng. Đây là dịp để mỗi người con đất Việt thể hiện truyền thống "uống nước nhớ nguồn", tưởng nhớ công lao dựng nước của các vị Vua Hùng. Sự kiện Giỗ Tổ Hùng Vương hay còn gọi là Lễ hội Đền Hùng diễn ra vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hàng năm tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng, tỉnh Phú Thọ. Tuy nhiên, ở nhiều địa phương trên cả nước, trong đó có quê hương tôi, sự kiện này cũng được tổ chức long trọng tại các đình, đền thờ Vua Hùng. Lễ hội không chỉ là dịp để người dân bày tỏ lòng thành kính mà còn là không gian để giao lưu văn hóa, gắn kết cộng đồng. Từ nhiều ngày trước khi lễ hội diễn ra, không khí chuẩn bị đã rất tấp nập. Các gia đình dọn dẹp nhà cửa, đường làng ngõ xóm được trang hoàng cờ hoa rực rỡ. Tại khu vực đền thờ, ban tổ chức tất bật chuẩn bị cho các nghi thức phần lễ và các trò chơi phần hội. Đặc biệt, công tác chuẩn bị mâm lễ vật, trong đó không thể thiếu bánh chưng, bánh dày - những sản vật tượng trưng cho trời đất, thể hiện lòng biết ơn tổ tiên, được người dân chuẩn bị rất chu đáo. Phần lễ chính thức bắt đầu vào sáng sớm ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch. Đoàn rước kiệu với trang phục truyền thống, cờ phướn lộng lẫy, xuất phát từ đình làng hoặc các đền, chùa lân cận, tiến về đền thờ chính. Đi đầu là đội múa lân, theo sau là các vị cao niên, đội tế và đông đảo người dân, du khách. Nghi thức dâng hương diễn ra trang nghiêm tại đền Thượng, nơi các vị lãnh đạo địa phương cùng người dân dâng lên những nén hương thơm, mâm lễ vật và đọc chúc văn, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc công đức của các vị Vua Hùng đã có công khai sơn phá thạch, lập nên nhà nước Văn Lang. Tiếp sau phần lễ trang trọng là phần hội sôi nổi. Đây là phần được các em nhỏ và thanh niên mong chờ nhất. Không gian lễ hội trở nên náo nhiệt với nhiều hoạt động văn hóa dân gian đặc sắc. Các trò chơi như đấu vật, chọi gà, đánh cờ người thu hút rất đông khán giả. Bên cạnh đó, những làn điệu dân ca, hát xoan mượt mà, hoặc các tiết mục văn nghệ địa phương được trình diễn, tạo nên một bức tranh văn hóa đa sắc màu, đậm đà bản sắc dân tộc. Chứng kiến và tham gia sự kiện này, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng của dân tộc. Lễ hội không chỉ mang lại niềm vui, sự gắn kết tình làng nghĩa xóm mà còn khơi dậy trong tôi ý thức trách nhiệm trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống quý báu của quê hương, đất nước. Giỗ Tổ Hùng Vương là một nét đẹp văn hóa trường tồn mãi với thời gian. Việc tổ chức sự kiện này hàng năm ở địa phương có ý nghĩa sâu sắc trong việc giáo dục thế hệ trẻ về cội nguồn, nhắc nhở mỗi người dân Việt Nam, dù ở đâu hay làm gì, cũng luôn hướng về đất Tổ với lòng thành kính và biết ơn.
Qua đoạn thơ "Mẹ ốm", em có thể rút ra nhiều bài học quý giá cho bản thân: Lòng hiếu thảo và tình yêu thương mẹ sâu sắc: Bài học lớn nhất là cần phải biết yêu thương, kính trọng và hiếu thảo với cha mẹ. Hình ảnh người con lo lắng, chăm sóc mẹ (ngâm thơ, kể chuyện, múa ca, diễn kịch) trong lúc mẹ ốm là một tấm gương sáng về lòng hiếu thảo. Sự thấu hiểu và biết ơn: Đoạn thơ giúp em thấu hiểu được sự vất vả, gian lao, "đi gió đi sương" của mẹ trong cuộc sống mưu sinh. Từ đó, em cảm thấy biết ơn vô hạn trước những hy sinh thầm lặng, cao cả của mẹ dành cho mình và gia đình. Tinh thần trách nhiệm và sự sẻ chia: Khi mẹ ốm, em bé đã thay mẹ làm việc nhà, mong mẹ mau chóng khỏi bệnh. Điều này nhắc nhở em cần có trách nhiệm hơn với gia đình, biết san sẻ gánh nặng và quan tâm đến sức khỏe của người thân. Tình làng nghĩa xóm: Hình ảnh "Cô bác xóm làng đến thăm", "Người cho trứng, người cho cam" thể hiện tình cảm ấm áp, sự quan tâm, đùm bọc lẫn nhau giữa những người hàng xóm. Em học được cách sống chan hòa, yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh. Đoạn thơ là lời nhắc nhở em phải biết trân trọng những giây phút được ở bên mẹ, biết quan tâm, chăm sóc mẹ nhiều hơn nữa, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng những hành động
Biện pháp tu từ ẩn dụ trong hai câu thơ là hình ảnh "đi gió đi sương". Ý nghĩa: Cụm từ này là ẩn dụ cho cuộc đời vất vả, gian nan, nhiều khó khăn, thử thách mà người mẹ đã trải qua. Đây là ẩn dụ phẩm chất hoặc ẩn dụ cách thức, dùng các hiện tượng thiên nhiên để nói về cuộc sống con người. Tác dụng: Biện pháp ẩn dụ giúp tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt, làm cho hình ảnh thơ trở nên cô đọng và sâu sắc hơn. Qua đó, tác giả bộc lộ tình yêu thương, lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh thầm lặng, cao cả của người mẹ.
Trong thế giới của tôi, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều chất chứa biết bao kỷ niệm, có một thước phim đặc biệt mà mỗi lần xem lại, lòng tôi lại rộn ràng những cảm xúc khó tả. Thước phim đó ghi lại một khoảnh khắc không mấy đẹp đẽ, nhưng lại là dấu ấn sâu đậm nhất về tình bạn giữa tôi và Ngọc Diễm. Ngọc Diễm là bạn thân từ thuở cắp sách đến trường của tôi. Diễm hiền lành, học giỏi và thông minh. Trái ngược với tôi – đứa con gái bướng bỉnh, hay cãi lời mẹ và chỉ thích khám phá những điều mới lạ. Chúng tôi như hai mảnh ghép đối lập nhưng lại vừa khít vào nhau, bổ trợ cho nhau trong mọi hoàn cảnh. Kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng tôi xảy ra vào một buổi chiều tháng Năm oi ả, khi hoa phượng bắt đầu nở đỏ rực sân trường báo hiệu mùa hè sắp đến. Lớp tôi tổ chức buổi dọn dẹp vệ sinh cuối năm học. Sau khi công việc hoàn tất, cả bọn rủ nhau ra phía sau trường, nơi có hàng cây bàng cổ thụ tỏa bóng mát rợp cả một góc sân. Chúng tôi ngồi dưới gốc cây, ăn quà vặt và kể chuyện cười. Không biết từ lúc nào, ý tưởng trèo lên cây bàng để hái những quả bàng chín vàng óng ả bắt đầu nhen nhóm trong đầu tôi. Mặc cho Diễm can ngăn: "Cây cao lắm, nguy hiểm lắm!", tôi vẫn phớt lờ và nhanh nhẹn đu mình bám vào những cành cây. Tôi trèo lên được một đoạn khá cao. Đang say sưa lựa những quả bàng to nhất, chín nhất, thì một cành cây khô bất ngờ gãy "rắc!". Tôi chới với, mất thăng bằng và rơi xuống nền đất cứng. Cú ngã không quá mạnh nhưng tôi bị đau ở cổ tay và mắt cá chân. Nước mắt bắt đầu tuôn ra. Cảm giác đau đớn xen lẫn sợ hãi làm tôi bật khóc nức nở. Giữa lúc đó, Ngọc Diễm hớt hải chạy đến. Khuôn mặt cậu ấy lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu không mắng tôi, không trách tôi bướng bỉnh, mà chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay tôi và hỏi: "Cậu có sao không?". Sau đó, Diễm đỡ tôi dậy, cõng tôi trên lưng. Tôi nặng hơn Diễm một chút, nhưng cậu ấy vẫn cố gắng lê từng bước chân về phía phòng y tế. Con đường từ gốc cây bàng đến phòng y tế dường như dài vô tận dưới cái nắng chiều gay gắt. Mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên lưng Diễm, nhưng cậu ấy không than vãn một lời. Tôi vừa đau vừa cảm động, ôm chặt lấy cổ Diễm và không ngừng nói lời xin lỗi. Khi đến được phòng y tế, bác sĩ kiểm tra và nói tôi chỉ bị trật nhẹ cổ tay và bong gân mắt cá chân. Diễm thở phào nhẹ nhõm. Cậu ấy giúp tôi chườm đá, băng bó vết thương và ngồi chờ tôi cho đến khi mẹ tôi đến đón. Khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết tình bạn thiêng liêng và cao quý đến nhường nào. Không phải là những lời nói hoa mỹ, không phải là những món quà đắt tiền, mà chính hành động quan tâm, lo lắng và sẵn sàng giúp đỡ khi tôi gặp hoạn nạn đã khắc sâu vào trái tim tôi về một người bạn thân thiết. Sau này, dù có chuyện gì xảy ra, dù có giận nhau, chúng tôi vẫn luôn nhớ về buổi chiều hôm ấy. Kỉ niệm về cú ngã đau đớn dưới gốc cây bàng, về tấm lưng gầy gò đẫm mồ hôi của Ngọc Diễm đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa, nhắc nhở tôi về giá trị của tình bạn đích thực: luôn ở bên nhau dù trong hoạn nạn hay niềm vui, và hơn hết là sự bao dung, thấu hiểu dành cho nhau.
Bài học về đoàn kết: Trong công cuộc chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, bài học về sự đoàn kết toàn dân để cùng nhau xây dựng và bảo vệ đất nước là vô cùng quan trọng. Vì nó xây dựng bản sắc dân tộc: Nó hun đúc tinh thần quật cường, ý chí vươn lên, và tình yêu quê hương đất nước, tạo nên bản sắc văn hóa độc đáo của người Việt.
Bài 3
Topic 1: Write an email (40-50 words) to your friend about what you and your family does at Tet. Dear Mai, I will tell you about what my family does at Tet. We always clean our house and decorate it with flowers. We cook traditional food like bánh chưng. My grandparents give me lucky money. We visit relatives and friends. I really love Tet holiday because we have a lot of fun together!
Topic 2: Write a paragraph (40-50 words) about what you like and dislike about your neighbourhood and why / why not. I live in a busy neighbourhood near the city centre. There are many shops and good restaurants, which is very convenient. The people are friendly, and I like the energetic atmosphere. However, it is quite noisy, and traffic can be heavy sometimes. Despite this, I still enjoy living here.
Topic 3: Write a paragraph (40-50 words) about a place of interest you want to visit. would love to visit Hạ Long Bay in Quảng Ninh Province. It is a natural wonder with many beautiful islands and clear blue water. I want to go on a boat trip to explore the caves and enjoy the fresh seafood. It looks like a peaceful place to relax and take photos with my family.