TRẦN THỊ VÂN NHI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN THỊ VÂN NHI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a, Tính chất nhiệt đới ẩm gió mùa của lớp phù thổ nhưỡng nước ta:

-Đất phong hóa mạnh

-Quá trình rửa trôi, xói mòn diễn ra mạnh

-Đất feralit chiếm diện tích lớn

b, Nguyên nhân làm suy giảm tài nguyên sinh vật ở nước ta:

-Chặt phá rừng bừa bãi

-Khai thác tài nguyên quá mức

-Săn bắt động vật hoang dã

-Cháy rừng và ô nhiễm môi trường

a, Những nét chính về tình hình kinh tế thời Nguyễn:

-Nông nghiệp được nhà nước chú ý khôi phục vầ phát triển (khai hoang, đắp đê, làm thủy lợi)

-Thủ công tiếp tục tồn tại, có các xưởng thủ công của nhà nước nhưng phát triển chậm

-Thương nghiệp phát triển hạn chế do chính sách "bế quan tỏa cảng" ,buôn bán với nước ngoài bị hạn chế

b, Tình hình xã hội thời Nguyễn nửa đầu thế kỉ XIX:

-Xã hội có nhiều mâu thuẫn, đời sống nhân dân khổ cực

-Thuế khóa nặng nề, quan lại tham nhũng

-Nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra

Số lượng các cuộc khởi nghĩa gợi cho em suy nghĩ cho thấy nhân dân rất bất mãn với triều đình Nguyễn và chế độ phong kiến lúc bấy giờ

Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là khôn lường. Đối với cá nhân, nó khiến con người trở nên hèn nhát, mất uy tín và dần bị xã hội đào thải. Một người không có trách nhiệm sẽ không bao giờ nhận được sự tin tưởng và thành công bền vững. Đối với xã hội, nếu một thế hệ trẻ sống thiếu trách nhiệm, quốc gia đó sẽ lâm vào trì trệ, đạo đức suy đồi và tương lai dân tộc sẽ đi về đâu khi những người nắm giữ vận mệnh lại chỉ biết sống cho riêng mình?

Để đẩy lùi căn bệnh này, đã đến lúc chúng ta cần hành động một cách quyết liệt. Tuổi trẻ cần hiểu rằng "trách nhiệm là cái giá của sự trưởng thành". Mỗi chúng ta cần tự rèn luyện cho mình tính tự giác từ những việc nhỏ nhất như tuân thủ luật lệ giao thông, hoàn thành bài tập hay biết nói lời xin lỗi khi sai phạm. Gia đình và nhà trường cũng cần thay đổi phương pháp giáo dục, bớt đi sự bao bọc để trẻ em được tự chịu trách nhiệm với những hành vi của chính mình.

Tóm lại, tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội, là lúc con người ta tràn đầy năng lượng nhất để cống hiến. Đừng để hai chữ "vô trách nhiệm" làm hoen ố thanh xuân rực rỡ. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự kỳ vọng của xã hội và để bản thân trở thành một mắt xích vững chắc trong bộ máy phát triển của đất nước, bởi suy cho cùng, sống là đâu chỉ nhận riêng mình, mà còn là để sẻ chia và gánh vác.

Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là khôn lường. Đối với cá nhân, nó khiến con người trở nên hèn nhát, mất uy tín và dần bị xã hội đào thải. Một người không có trách nhiệm sẽ không bao giờ nhận được sự tin tưởng và thành công bền vững. Đối với xã hội, nếu một thế hệ trẻ sống thiếu trách nhiệm, quốc gia đó sẽ lâm vào trì trệ, đạo đức suy đồi và tương lai dân tộc sẽ đi về đâu khi những người nắm giữ vận mệnh lại chỉ biết sống cho riêng mình?

Để đẩy lùi căn bệnh này, đã đến lúc chúng ta cần hành động một cách quyết liệt. Tuổi trẻ cần hiểu rằng "trách nhiệm là cái giá của sự trưởng thành". Mỗi chúng ta cần tự rèn luyện cho mình tính tự giác từ những việc nhỏ nhất như tuân thủ luật lệ giao thông, hoàn thành bài tập hay biết nói lời xin lỗi khi sai phạm. Gia đình và nhà trường cũng cần thay đổi phương pháp giáo dục, bớt đi sự bao bọc để trẻ em được tự chịu trách nhiệm với những hành vi của chính mình.

Tóm lại, tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội, là lúc con người ta tràn đầy năng lượng nhất để cống hiến. Đừng để hai chữ "vô trách nhiệm" làm hoen ố thanh xuân rực rỡ. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự kỳ vọng của xã hội và để bản thân trở thành một mắt xích vững chắc trong bộ máy phát triển của đất nước, bởi suy cho cùng, sống là đâu chỉ nhận riêng mình, mà còn là để sẻ chia và gánh vác.

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan đặc biệt – một chuyến đi "về nguồn" đầy ý nghĩa. Địa điểm mà chúng em chọn là Đền thờ Liệt sĩ của huyện, nơi yên nghỉ của những người con ưu tú đã ngã xuống vì Tổ quốc. Chuyến đi này không chỉ là hoạt động ngoại khóa mà còn là một bài học lịch sử sâu sắc, đã khắc sâu trong tâm trí em những kỉ niệm trang nghiêm và xúc động không thể nào quên.

Sáng hôm ấy, không khí lớp học rộn ràng, nhưng khác hẳn những lần đi chơi khác, cả lớp đều cảm thấy trang nghiêm và có phần thành kính hơn. Chúng em chuẩn bị cẩn thận những vòng hoa tươi, những nén hương thơm và những lá cờ nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn. Trên chuyến xe đi đến đền thờ, tiếng cười nói cũng trở nên nhẹ nhàng, nhường chỗ cho những câu chuyện lịch sử được thầy cô kể lại.

Khi xe dừng bánh, hình ảnh đầu tiên hiện ra trước mắt em là cánh cổng đền thờ uy nghi, được bao bọc bởi hàng cây xanh mát, tạo nên một không gian yên tĩnh và linh thiêng. Từng bước chân chúng em chậm rãi, nhẹ nhàng bước lên những bậc thang đá rêu phong. Bước vào bên trong, mùi hương trầm thoang thoảng cùng với không khí thâm trầm của chốn này khiến mọi người đều tự giác giữ im lặng.

Phần xúc động nhất chính là nghi thức dâng hương. Cả lớp đứng nghiêm trang trước đài tưởng niệm, lắng nghe lời giới thiệu về sự hy sinh anh dũng của các anh hùng liệt sĩ. Khi em cúi đầu thắp nén hương, cảm giác khói hương cay nồng như chạm vào tim, làm lòng em nghẹn lại. Nhìn vào những hàng tên được khắc trên bia đá, nhiều người hy sinh khi còn rất trẻ, em bỗng hiểu rõ hơn về giá trị của hai chữ "Hòa bình" mà chúng em đang tận hưởng hôm nay. Đó là một công ơn to lớn được đổi bằng xương máu và nước mắt. Chính khoảnh khắc ấy, em cảm nhận được niềm tự hào dân tộc dâng trào mạnh mẽ. Sau đó, chúng em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, nhổ cỏ và chăm sóc cây xanh, tuy chỉ là một hành động nhỏ nhưng lại chứa đựng tình cảm tri ân sâu sắc của cả lớp.

Khi chia tay đền thờ để trở về, lòng em vẫn còn lưu luyến và nặng trĩu những suy nghĩ. Chuyến đi này thực sự là một kỉ niệm vô giá, nhắc nhở em rằng, lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện hữu qua từng địa danh, từng nén hương thành kính. Em xin hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Đó chính là cách tốt nhất để giữ gìn và phát huy truyền thống vẻ vang mà các anh hùng đã trao lại.

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan đặc biệt – một chuyến đi "về nguồn" đầy ý nghĩa. Địa điểm mà chúng em chọn là Đền thờ Liệt sĩ của huyện, nơi yên nghỉ của những người con ưu tú đã ngã xuống vì Tổ quốc. Chuyến đi này không chỉ là hoạt động ngoại khóa mà còn là một bài học lịch sử sâu sắc, đã khắc sâu trong tâm trí em những kỉ niệm trang nghiêm và xúc động không thể nào quên.

Sáng hôm ấy, không khí lớp học rộn ràng, nhưng khác hẳn những lần đi chơi khác, cả lớp đều cảm thấy trang nghiêm và có phần thành kính hơn. Chúng em chuẩn bị cẩn thận những vòng hoa tươi, những nén hương thơm và những lá cờ nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn. Trên chuyến xe đi đến đền thờ, tiếng cười nói cũng trở nên nhẹ nhàng, nhường chỗ cho những câu chuyện lịch sử được thầy cô kể lại.

Khi xe dừng bánh, hình ảnh đầu tiên hiện ra trước mắt em là cánh cổng đền thờ uy nghi, được bao bọc bởi hàng cây xanh mát, tạo nên một không gian yên tĩnh và linh thiêng. Từng bước chân chúng em chậm rãi, nhẹ nhàng bước lên những bậc thang đá rêu phong. Bước vào bên trong, mùi hương trầm thoang thoảng cùng với không khí thâm trầm của chốn này khiến mọi người đều tự giác giữ im lặng.

Phần xúc động nhất chính là nghi thức dâng hương. Cả lớp đứng nghiêm trang trước đài tưởng niệm, lắng nghe lời giới thiệu về sự hy sinh anh dũng của các anh hùng liệt sĩ. Khi em cúi đầu thắp nén hương, cảm giác khói hương cay nồng như chạm vào tim, làm lòng em nghẹn lại. Nhìn vào những hàng tên được khắc trên bia đá, nhiều người hy sinh khi còn rất trẻ, em bỗng hiểu rõ hơn về giá trị của hai chữ "Hòa bình" mà chúng em đang tận hưởng hôm nay. Đó là một công ơn to lớn được đổi bằng xương máu và nước mắt. Chính khoảnh khắc ấy, em cảm nhận được niềm tự hào dân tộc dâng trào mạnh mẽ. Sau đó, chúng em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, nhổ cỏ và chăm sóc cây xanh, tuy chỉ là một hành động nhỏ nhưng lại chứa đựng tình cảm tri ân sâu sắc của cả lớp.

Khi chia tay đền thờ để trở về, lòng em vẫn còn lưu luyến và nặng trĩu những suy nghĩ. Chuyến đi này thực sự là một kỉ niệm vô giá, nhắc nhở em rằng, lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện hữu qua từng địa danh, từng nén hương thành kính. Em xin hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Đó chính là cách tốt nhất để giữ gìn và phát huy truyền thống vẻ vang mà các anh hùng đã trao lại.