NGUYỄN HỮU HIẾU
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa. Mỗi câu chuyện đều đem đến cho chúng ta bài học quý giá. trong đó em thích nhất là truyện "Thánh Gióng". vì chuyện đem đến cho chúng ta thêm hiểu biết về cội nguồn của dân tộc Việt Nam.
Truyện kể về đời Hùng Vương thứ sáu, có hai vợ chồng già có tiếng là hiền lành phúc đức. Nhưng vẫn chưa có một đứa con nào.
Một hôm bà ra đồng tự nhiên bà thấy một vết chân to, bà thử cho chân mình ướm thử xem mình thua kém bao nhiêu. Bỗng sang hôm sau bà mang thai, cùng lúc đó ông cũng mất.
mãi mười hai tháng sâu bà mới sinh, nhưng lạ thay cậu lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chảng biết đi. đạt đâu thì cậu nằm đấy.
Đột nhiên giặc ân sâm lược bờ cõi nước ta, chúng đi đến đâu là đốt nhà cướp của. Vua lấy làm lo lắng, vội sai người tìm người tài cứu nước.
Một hôm, sứ giả đi đến làng của cậu. Gióng nghe loa thấy việc nhà Vua đang tìm người tài đánh giặc cứu nước. Gióng liền bảo mẹ gọi sứ giả vào, mẹ gióng ngạc nhiên liền gọi sứ giả vào nhà.
gióng nói với sứ giả là:
- ông về tâu với vua là làm cho tôi một con ngựa sắt cao mười tám thước, một bộ giáp sắt, một cây gậy sắt.
sứ giả vui mừng ngay lập tức về tâu vua.
Khi bảo sứ giả song cậu bảo mẹ nấu cơm cho ăn, nhưng kì lạ thay cậu ăn mấy cũng không no. Mẹ nuôi ăn cũng không đủ, bèn phải nhờ bà con. bà con đồng lòng góp gạo nuôi cậu bé.
cậu bé lớn nhanh như thổi, khi vua mang các vật cậu bé bảo tới. Cậu bé vươn vai một cái, biến thành tráng sĩ.
Cậu ngồi lên ngựa và lao ra chiến trường, ngụa phun lửa. Cậu đi đến đâu giặc ngả dạ đến đó. bỗng roi sắt gãy, cậu tiện tay nhổ luôn cây tre bên đường. Đánh cho giặc tan vỡ, đám tàn quân giẫm đạp lên nhau chạy trốn, tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc. Thánh Gióng về nhà dập đầu lạy mẹ, tạ ơn công nuôi dưỡng sinh thành rồi lên đỉnh núi cởi giáp sắt bỏ lại, cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời.
Vua nhớ công ơn, phong là phù đổng thiên vương, lập ngay đền thờ tại quê nhà.
Hiện nay vẫn còn đền thờ ở làng Phù Ðổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư làng mở hội to. Người ta kể rằng những bụi tre đằng ngà ở huyện Gia Bình vì ngựa phun lửa bị cháy mới ngả mầu vàng óng như thế, còn những vết chân ngựa nay thành những hồ ao liên tiếp. Người ta còn nói khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng đó về sau gọi là làng Cháy.
câu 1. câu truyện trên dùng ngôi thứ 3.
câu 2. Aưm có hoàn cảnh không có bố mẹ thì ốm đau liên miên làng của cậu thì hạn hán kéo dài.
câu 3. từ láy trong câu là hạn hán.
- vì hạn hán kéo dài nên Aưm rất mệt mỏi.
câu 4. Aưm là một người con hiếu thảo, hiền lành và có tấm lòng trong sáng ngây thơ .
câu 5.
- trong cuộc sống chúng ta cần biết yêu thương, chân quý các tình cảm mà người khác yêu thương mình.
- nên giúp đỡ tra mẹ làm các công việc: phụ bố mẹ nấu ăn, quét nhà hộ bố mẹ ....
ngoan ngoãn nghe lời dạy bảo của bố mẹ, học tập thật tốt để sau này có ích cho xã hội.