VŨ NGỌC LAN PHƯƠNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ NGỌC LAN PHƯƠNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Ngôi thứ 3

Câu2:

Aưm có hoàn cảnh nghèo khó, khó khăn

Câu 3:

-từ láy là:hạn hán

-Năm nay thời tiết hạn hán

Câu4:

Aưm là người con Hiếu thảo

Câu5:

Em rút ra bài học là chúng ta phải chăm chỉ,cố gắng để có thể thành công , phải biết chia sẻ với mọi người .


Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.

Câu1:

Ngôi thứ 3

Câu2:

Aưm có hoàn cảnh nghèo khó, khó khăn

Câu 3:

-từ láy là:hạn hán

-Năm nay thời tiết hạn hán

Câu4:

Aưm là người con Hiếu thảo

Câu5:

Em rút ra bài học là chúng ta phải chăm chỉ,cố gắng để có thể thành công , phải biết chia sẻ với mọi người .


Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.

Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.

Câu1:

Ngôi thứ 3

Câu2:

Aưm có hoàn cảnh nghèo khó, khó khăn

Câu 3:

-từ láy là:hạn hán

-Năm nay thời tiết hạn hán

Câu4:

Aưm là người con Hiếu thảo

Câu5:

Em rút ra bài học là chúng ta phải chăm chỉ,cố gắng để có thể thành công , phải biết chia sẻ với mọi người .


Câu1:

Ngôi thứ 3

Câu2:

Aưm có hoàn cảnh nghèo khó, khó khăn

Câu 3:

-từ láy là:hạn hán

-Năm nay thời tiết hạn hán

Câu4:

Aưm là người con Hiếu thảo

Câu5:

Em rút ra bài học là chúng ta phải chăm chỉ,cố gắng để có thể thành công , phải biết chia sẻ với mọi người .


Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.

Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.

Tuổi thơ em đã lớn lên với những câu truyện truyền thuyết dân mà mẹ kể, trong số đó câu truyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là câu truyện Thánh Gióng.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cặp vợ chồng già có tiếng là phúc đức. Hai vợ chồng luôn mong có một đứa con. Một hôm bà vợ ra sau vườn bỗng thấy một vệt chân rất to bà liền ướm thử,xem thua kém bao nhiêu. Kì lạ là hôm sau bà liền mang thai, hai vợ chồng vui lắm. Mười hai tháng sau bà đã sinh ra 1đứa bé mặt mũi khôi ngô,nhưng điều kì lạ là đến lúc 3 tuổi cậu vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ giặc Ân xâm lược bờ cõi nước ta, thế giặc mạnh nhà vua bèn sai sứ giả tìm người tài giỏi cứu nước. Khi nghe thấy tiếng giao của sứ giả, Gióng đột nhiên bật dậy và nói: “ Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con”. Người mẹ nghe xong liền mừng rỡ mời sứ giả vào, ngạc nhiên vì thấy mới chỉ là một cậu bé ba tuổi. Gióng nói: “ Ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một bộ giáp sắt”. Vừa dứt câu sứ giả liền vui mừng chạy về tâu vua. Vua nghe xong thì sai thợ làm gấp những món đồ cậu bé nói. Từ ngày gặp sứ giả, cậu bé ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã căng đứt chỉ, hai ông bà làm lụng bao nhiêu vẫn không đủ để nuôi cậu đành phải chạy nhờ hàng xóm giúp đỡ. Nghe xong ai nấy đều vui lòng gom góp thức ăn nuôi cậu bé vì ai cũng mong có người cứu nước. Lúc ấy giặc đã đến chân núi Châu, thế nước rất nguy, lúc ấy sứ giả mang đồ tới. Gióng vươn vai lập tức biến thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Anh vẫy tay chào mọi người rồi nhảy lên ngựa phi thẳng đến chỗ có giặc đón đầu quân địch. Anh đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đúng lúc đó cây roi sắt gẫy anh bèn nhỏ bụi tre bên đường quật thẳng vào lũ giặc. Giặc chết như ngả rạ. Chúng giẫm đạp lên nhau chạy trốn. Anh đuổi đến đỉnh núi Sóc thì anh cởi bỏ bộ giáp sắt rồi một mình một ngựa bay về trời. Vua nhớ công ơn nên phong anh là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà để tưởng nhớ anh. Người ta đồn rằng những cụm tre đằng ngà là do bị ngựa phun lửa cháy mới ngả màu vàng óng, còn những vết chân ngựa để lại biến thành những ao hồ liên tiếp.

Câu truyện Thánh Gióng ca ngợi về lòng yêu nước, tình đoàn kết của nhân dân ta trong thời kì chiến tranh và cả bây giờ và mai sau.