Nguỵ Huyền Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguỵ Huyền Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.

Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.

Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.

Câu 1 :Sự dốt nát và thích thể hiện của lão trọc phú: Lão không có kiến thức nhưng lại thích mượn sách về để làm sang. Khi bị Quỳnh đuổi khéo, lão bắt chước cách nói và hành động của Quỳnh một cách ngớ ngẩn. Sự thông minh và hài hước của Trạng Quỳnh: Quỳnh đã dùng lời nói mỉa mai, châm biếm để "dạy" cho lão trọc phú một bài học nhớ đời. Cách Quỳnh vạch trần sự giả tạo bằng cách "phơi bụng" thay cho "phơi sách" là một yếu tố hài hước độc đáo.

Câu 2 :Nói mỉa mai, châm biếm: Trạng Quỳnh nói "phơi sách" với ý nghĩa "phơi bụng" để vạch trần sự dốt nát của lão trọc phú

Câu 3 :Dốt nát nhưng thích thể hiện: Lão là một người không có kiến thức nhưng lại thích học làm sang, bắt chước người khác

Câu 4 :Mục đích: Tác giả dân gian sáng tác câu chuyện này nhằm mục đích phê phán, châm biếm những kẻ dốt nát nhưng lại thích thể hiện, lố lăng.

Câu 5 :Qua câu chuyện "Phơi sách, phơi bụng", chúng ta học được bài học về sự khiêm tốn, không nên khoe khoang hay bắt chước người khác khi không có đủ kiến thức. Thay vì làm giàu tâm hồn, những kẻ dốt nát thường chỉ học đòi để làm sang, như lão trọc phú trong truyện. Chúng ta cần nỗ lực trau dồi kiến thức, hiểu biết thay vì chỉ lo che đậy sự thiếu hiểu biết của mình

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã có một chuyến tham quan đầy ý nghĩa đến hai di tích lịch sử nổi tiếng: Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội và Cố đô Huế. Sáng hôm ấy, cả lớp háo hức tập trung, ai cũng mang theo máy ảnh và sổ ghi chép để lưu giữ những trải nghiệm quý giá. Điểm dừng chân đầu tiên là Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử và từng là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Em ấn tượng mạnh khi bước vào cổng chính, nhìn thấy các bia tiến sĩ xếp ngay ngắn, mỗi tấm bia là một câu chuyện về những con người xuất sắc của đất nước. Thầy cô hướng dẫn giải thích về lịch sử của Văn Miếu, về tri thức và truyền thống hiếu học của người Việt. Em cảm thấy tự hào và khâm phục những người xưa đã dạy học và nghiên cứu một cách nghiêm túc, cống hiến cho đất nước. Sau đó, lớp chúng em tiếp tục hành trình đến Cố đô Huế, nơi lưu giữ dấu ấn của triều đại Nguyễn. Khi bước vào Hoàng thành, em như được trở về thời xưa, chứng kiến lăng tẩm nguy nga, kiến trúc cung điện uy nghiêm và những chiếc cổng gạch đỏ rêu phong. Tham quan từng phòng, từng điện, em cảm nhận được sự tài hoa của các kiến trúc sư xưa và sự khéo léo, tỉ mỉ trong từng chi tiết trang trí. Mỗi góc nhỏ đều khiến em ngỡ ngàng và muốn lưu giữ thật lâu trong trí nhớ. Điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong em không chỉ là cảnh đẹp hay kiến trúc, mà còn là những câu chuyện lịch sử gắn liền với hai nơi này. Em hiểu rằng việc học về lịch sử, về văn hóa dân tộc không chỉ giúp ta biết quá khứ, mà còn nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm và trân trọng giá trị truyền thống. Khi chuyến đi kết thúc, cả lớp chụp những bức ảnh kỷ niệm và chia sẻ cảm xúc, ai cũng vui vẻ và tự hào về quê hương, đất nước. Đây thực sự là một chuyến tham quan đáng nhớ, để lại trong em nhiều kỷ niệm và bài học quý giá.

Câu 1. Thể thơ Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ thất ngôn Câu 2. Từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: +Sông núi vươn dài +Núi sông +Cò bay thẳng cánh +Đồng không +Huế +Huế quê tôi ở giữa lòngCâu 3. Phân tích sắc thái nghĩa của từ “nhuộm” Trong dòng thơ “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”: -Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu. -Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình). Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương.Câu 4. Cảm hứng chủ đạo và căn cứ xác định -Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế. -Căn cứ xác định: +Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công"). Câu 5. Phân tích mạch cảm xúc Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai theo một trình tự hồi tưởng và tự hào về quê hương Huế, gắn liền với những kỉ niệm và truyền thống cách mạng: -Khổ 1 (Khẳng định tình cảm): Mở đầu bằng lời khẳng định tình cảm mãnh liệt, sâu đậm: Huế không xa xôi mà nằm "ở giữa lòng" tác giả, là sự hòa quyện của sông núi và đồng không. -Khổ 2 (Hồi tưởng): Cảm xúc chuyển sang hồi tưởng những kỉ niệm gắn bó, gần gũi như sông Hương, giọng hò mái đẩy, mang theo Huế vượt qua mọi không gian cách trở (Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo). -Khổ 3 & 4 (Tự hào về người Huế và sự hy sinh): Mạch cảm xúc vỡ òa thành niềm tự hào khi nghĩ về những người con xứ Huế kiên cường, bất khuất, có "chí xông pha", dấn thân "Mở đường giải phóng". Đặc biệt, xúc động và trân trọng những hy sinh cao cả ("Có bao người Huế không về nữa", "máu đỏ nhuộm đồng xanh") cho độc lập, tự do. -Khổ 5 (Nhắc lại lịch sử đau thương): Cảm xúc lắng đọng, trầm buồn khi nhắc đến những năm tháng đau thương, máu lửa của lịch sử Huế ("bóng cổ thành", "máu đỏ nhuộm đồng xanh"), nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, khí thế chuyển mình của đất nước (Sông nước xôn xao núi chuyển mình). -Khổ 6 (Khắc khoải và chờ mong): Kết thúc bằng cảm xúc khắc khoải, nhớ thương quê mẹ ("Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa") xen lẫn sự chờ mong, thôi thúc về một ngày trở về, hoàn thành sứ mệnh (hình ảnh phượng nở và tiếng gà giục giã). Mạch cảm xúc hồi tưởng - tự hào - trầm hùng - khắc khoải tạo nên bức chân dung thơ mộng nhưng cũng đầy bi tráng về mảnh đất và con người Huế.Câu 6. Đoạn văn suy nghĩ về sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ trẻ Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên trong tôi sự xúc động và lòng biết ơn vô hạn đối với những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh "Gửi đá ven rừng chép chiến công" là một biểu tượng bi tráng về sự hóa thân bất tử: các anh hùng đã ngã xuống, biến mình thành một phần của đất nước, dùng sự hy sinh của mình như những dòng chữ khắc vào lịch sử, lưu giữ mãi chiến công vĩ đại. Sự hy sinh ấy là cao cả vì nó đánh đổi cả tuổi xuân, sinh mạng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống trong hòa bình, càng nhận rõ trách nhiệm của mình. Đó là ghi nhớ công ơn, trân trọng giá trị của tự do và phát huy truyền thống kiên cường. Chúng ta phải nỗ lực học tập, lao động, giữ gìn đạo đức, và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, hiện đại. Đó chính là cách tốt nhất để tiếp nối, chép tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã đổ máu xương để viết nên