Bùi Minh Khuê

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Minh Khuê
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: bài thơ được viết theo thể thơ 7 chữ

câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất: “Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa”; “Mỗi lần phượng nở rụng màu đỏ”; “Càng giục canh sương rộn tiếng gà”; các hình ảnh về phượng-võng, canh chiều, tiếng gà, sương đêm, phượng vỹ, màu đỏ của hoa phượng đều gợi lên vẻ đẹp vừa bình dị vừa thiêng liêng của quê hương Huế.

câu 3: “Nhuộm” ở đây là động từ đặc biệt, mang nghĩa ước lệ, gợi hình: máu đỏ phủ lên đồng xanh, làm cho màu sắc cảnh vật trở nên đậm nét, nhấn mạnh sự anh dũng, máu thịt của người dân và khí chất anh hùng của đất nước. Nghĩa của từ này là “làm đổi màu, tô đậm sắc thái” chứ không chỉ làm cho vật mang màu sắc vật lý.

câu 4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương và niềm tự hào về đất nước qua hình ảnh Huế và những cảm xúc của người lính. Căn cứ: ngôn ngữ giản dị, hình ảnh thiên nhiên và con người được dùng để khắc họa tình cảm sâu sắc với quê hương, sự nhớ nhung trong thời chiến, và ý thức bảo vệ tổ quốc.

câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ quê hương thẳm sâu, lan tỏa qua từng hình ảnh cụ thể về Huế (phượng, canh, sương, gà), rồi dâng lên thành niềm tự hào và ý chí kiên cường, cuối cùng hướng tới ý thức trách nhiệm của người Việt Nam trước vận mệnh đất nước. Đầu là nhớ, giữa là nhịp đập của cảm xúc, và kết là niềm tin vào sự trường tồn của tổ quốc.

câu 6: Những câu thơ “Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên sự hi sinh cao cả của những người con đất Huế đã ngã xuống vì độc lập và tự do của Tổ quốc. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát cá nhân mà là những trang sử sống động dạy cho thế hệ trẻ hôm nay bài học về lòng dũng cảm và trách nhiệm với quê hương. Trách nhiệm của thế hệ trẻ là gì? Biết tôn vinh và bảo tồn những giá trị lịch sử, tiếp tục học tập, lao động, đóng góp công sức cho sự phát triển của đất nước, đồng thời duy trì truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, biết sẻ chia và tham gia vào các hoạt động bảo vệ hòa bình, xây dựng đất nước. Chúng ta có thể giữ gìn và phát huy truyền thống ấy bằng việc học tập chăm chỉ, tham gia các hoạt động xã hội vì cộng đồng, gìn giữ phẩm chất kiên cường và lòng yêu nước để không phụ lòng những thế hệ đi trước đã ngã xuống vì độc lập.


câu 1: bài thơ được viết theo thể thơ 7 chữ

câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất: “Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa”; “Mỗi lần phượng nở rụng màu đỏ”; “Càng giục canh sương rộn tiếng gà”; các hình ảnh về phượng-võng, canh chiều, tiếng gà, sương đêm, phượng vỹ, màu đỏ của hoa phượng đều gợi lên vẻ đẹp vừa bình dị vừa thiêng liêng của quê hương Huế.

câu 3: “Nhuộm” ở đây là động từ đặc biệt, mang nghĩa ước lệ, gợi hình: máu đỏ phủ lên đồng xanh, làm cho màu sắc cảnh vật trở nên đậm nét, nhấn mạnh sự anh dũng, máu thịt của người dân và khí chất anh hùng của đất nước. Nghĩa của từ này là “làm đổi màu, tô đậm sắc thái” chứ không chỉ làm cho vật mang màu sắc vật lý.

câu 4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương và niềm tự hào về đất nước qua hình ảnh Huế và những cảm xúc của người lính. Căn cứ: ngôn ngữ giản dị, hình ảnh thiên nhiên và con người được dùng để khắc họa tình cảm sâu sắc với quê hương, sự nhớ nhung trong thời chiến, và ý thức bảo vệ tổ quốc.

câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ bắt đầu từ nỗi nhớ quê hương thẳm sâu, lan tỏa qua từng hình ảnh cụ thể về Huế (phượng, canh, sương, gà), rồi dâng lên thành niềm tự hào và ý chí kiên cường, cuối cùng hướng tới ý thức trách nhiệm của người Việt Nam trước vận mệnh đất nước. Đầu là nhớ, giữa là nhịp đập của cảm xúc, và kết là niềm tin vào sự trường tồn của tổ quốc.

câu 6: Những câu thơ “Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên sự hi sinh cao cả của những người con đất Huế đã ngã xuống vì độc lập và tự do của Tổ quốc. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát cá nhân mà là những trang sử sống động dạy cho thế hệ trẻ hôm nay bài học về lòng dũng cảm và trách nhiệm với quê hương. Trách nhiệm của thế hệ trẻ là gì? Biết tôn vinh và bảo tồn những giá trị lịch sử, tiếp tục học tập, lao động, đóng góp công sức cho sự phát triển của đất nước, đồng thời duy trì truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, biết sẻ chia và tham gia vào các hoạt động bảo vệ hòa bình, xây dựng đất nước. Chúng ta có thể giữ gìn và phát huy truyền thống ấy bằng việc học tập chăm chỉ, tham gia các hoạt động xã hội vì cộng đồng, gìn giữ phẩm chất kiên cường và lòng yêu nước để không phụ lòng những thế hệ đi trước đã ngã xuống vì độc lập.