Bùi Bảo An
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm đầu khi phong kiến vẫn còn tồn tại, cuộc sống của những người nông dân vô cùng vất vả. Họ phải chịu Hoàn cảnh một cổ nhiều tròng, chịu nhiều tầng áp bức bóc lột. Chốn quê của thơ Nguyễn khuyến thể hiện rõ hoàn cảnh trớ trêu đó.
Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua
Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa
Phần thuế quan Tây, phần trả nợ,
Nửa công đứa ở, nửa thuê bò.
Bài thơ miêu tả cuộc sống khốn khó của người dân nông thôn, được thể hiện qua những từ ngữ như"mấy năm làm ruộng vẫn chân thua","phần thuế quan Tây, phần trả nợ","nửa công đứa ở, nửa thuê bò". Bài thơ cho thấy cuộc sống người nông dân đầy gian khổ, phải đối mặt với nhiều khó khăn về mặt kinh tế, phải chịu cảnh đói khổ, thôn thiếu và không có tiền để mua thực phẩm, đồ dùng cần thiết .
Cần Kiệm thế mà không khá nhỉ
Bao giờ cho biết khỏi đường lo?
Bài thơ đặt ra câu hỏi"cần Kiệm thế nào không khá nhỉ, bao giờ cho biết khỏi đường lo?"để phản ánh sự mâu thuẫn trong cuộc sống người nông thôn, khi họ phải sống kiệm kẹm, tiết kiệm nhưng vẫn không đủ để khỏi đường lo. Điều này cho thấy sự bất công và khó khăn trong cuộc sống của mỗi người nông dân, khi công lao lao đầu đều không đủ để cải thiện đời sống.
"Chốn quê"làm một tác phẩm thơ ca đầy cảm xúc, thể hiện cái nhìn sâu sắc và góc nhìn chân thực của tác giả và cuộc sống của người dân nông thôn Việt Nam thời kỳ đầu thế kỷ XX. Đồng thời, nó cũng là lời hồi chuông cảnh Tỉnh về những bất công và khó khăn mà người dân nông thôn phải đối mặt, gửi gắm thông điệp về sự cần thiết của sự công bằng xã hội và quan tâm đến cuộc sống của những người làm ruộng, đồng bào nông dân-những người góp phần xây dựng và phát triển đất nước.
Bên cạnh đó, trong bài thơ"chốn quê", Nguyễn khuyến cũng thể hiện sự đối diện và chấp nhận thực tế cuộc sống của người dân nông thôn. Họ chấp nhận số phận, không dám mua những món đồ xa xỉ như dưa muối, trầu chè, chỉ cần đủ qua bữa là đủ.
Sớm chưa dưa muối cho qua bữa,
Chợ búa chầu chè chẳng dám mua.
Tuy nhiên, tác giả cũng lên tiếng về sự bất công và khó khăn trong việc kiếm sống của họ, với công việc làm ruộng vẫn chưa đủ để giúp họ thoát khỏi đường lo khốn khổ.
Tóm lại, bài thơ"chốn quê"của Nguyễn khuyến là một tác phẩm thơ ca sâu sắc và đầy cảm xúc, thể hiện cái nhìn chân thực và cuộc sống nông thôn và những bất công xã hội. Đồng thời, nó cũng là lời kêu gọi sự quan tâm và quan tâm đến cuộc sống của mỗi người dân nông thôn, và hi vọng vào một tương lai công bằng hơn cho xã hội.
câu 1
phương thức biểu đạt chính trong câu là tư sự và biểu cảm
câu 2
truyện được kể theo ngôi thứ nhất
câu 3
chủ đề của văn bản là
những kỉ niệm đáng nhớ tại quê ngoại
câu 4
từ ngữ địa phương trong câu văn là
đậu phộng: lạc
rau om: rau ngổ
hết biết: rất ngon
câu 5
chi tiết ấy gợi cho em về tình cảm của nhân vật tôi dành cho mẹ là: sự yêu thương sâu sắc, lòng hiếu thảo và sự kính trọng đáng quý của nhân vật tôi dành cho mẹ
câu 6
Tình cảm gia đình là điểm tựa tinh thần vững chắc và thiêng liêng nhất đối với mỗi con người. Đó là nguồn tình yêu thương vô điều kiện, nơi che chở ta trước mọi giông bão cuộc đời và là động lực to lớn giúp ta vững bước trưởng thành. Gia đình, với tình mẫu tử hay tình phụ tử, nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và dạy ta biết yêu thương, chia sẻ. Dù đi xa đến đâu, gia đình vẫn luôn là chốn bình yên, là bến đỗ bình yên để trở về. Thiếu đi tình cảm gia đình, con người sẽ cảm thấy cô đơn, chông chênh giữa cuộc sống bộn bề. Vì vậy, chúng ta cần biết trân trọng, nâng niu và vun đắp tình cảm gia đình bằng những hành động cụ thể hàng ngày.Câu 1
Sau khi đọc bài thơ " Bài học đầu cho con " của tác giả Đỗ Trung Quân, em cảm thấy xúc động và tự hào bởi tình yêu quê hương mãnh liệt của tác giả. Tác phẩm như một làn gió khơi gợi trong em suy nghĩ sâu sắc về tình yêu quê hương, gia đình, cách dạy con về lối sống giản dị, gắn bó với cội nguồn. Khi đọc đến câu thơ: Quê hương là trùm khế ngọt/ cho con chèo hái mỗi ngày, em như thấy được sự giản dị, thân thương, gắn bó sâu sắc, gợi lên những ký ức tuổi thơ êm đềm. Hình ảnh ấy gợi trong em cảm xúc biết ơn, tự hào về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình. Qua đó, em hiểu rằng tác giả muốn nói với chúng ta rằng phải yêu thương, trân trọng và biết ơn cội nguồn, sống có ích cho quê hương. Em không chỉ cảm nhận được tình yêu quê hương, xem quê hương như người mẹ thứ hai của mình, gắn liền với tuổi thơ và gia đình mà còn thấy được quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên mà còn là nơi định hình nhân cách và là điểm tựa tinh thần không thể thiếu. Những câu thơ như dẫn lối để xem suy ngẫm về tình yêu quê hương, ước mơ và tuổi trẻ. Em như thấy chính mình đang đứng trước những thay đổi lớn về quê hương của mình. Điều đặc biệt là tác giả đã sử dụng nghệ thuật so sánh khiến cho giá trị của quê hương thêm phần trở nên lớn lao trong lòng mọi người dân. Nhờ nghệ thuật ấy, cảm xúc trong em không chỉ đến từ ý thơ mà còn lan tỏa qua từng từ ngữ, quê hương như làn hương hoa thoáng nhẹ đã nuôi lớn, cho ta những thứ tốt đẹp và cho ta những thành công. Khép lại bài thơ, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là sự bồi hồi, xao xuyến, yêu thương sâu sắc và trân trọng hình ảnh quê hương bình, gắn liền với tình mẫu tử thiêng, gợi nhớ về tuổi thơ êm đềm về cội nguồn yêu thương không thể phai mờ. Em nhận ra rằng mình cần biết trân trọng, yêu thương và sống có ý nghĩa, bởi quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là điểm tựa tâm hồn vững chãi để hướng tới một quê hương đang đợi chúng ta quay về và thay đổi nó. Bài học thực sự đã gieo vào lòng em một niềm tin về những đổi mới của quê hương bởi những thế hệ trẻ.
Câu 2
Văn bản đọc hiểu đã gợi lên một bức tranh quê hương thân thương với những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, như một lời nhắc nhở về tình cảm thiêng liêng gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương, dẫu bình dị hay trù phú, luôn là một phần không thể tách rời, là cội nguồn và bến đỗ bình yên, là nguồn sức mạnh vô hình nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta.
Trước hết, quê hương là nơi nuôi dưỡng ta trưởng thành cả về thể chất lẫn tâm hồn. Đó là nơi có lời ru của mẹ, có cánh đồng lúa chín, có những buổi chiều chăn trâu thả diều cùng bạn bè. Những hình ảnh giản dị ấy tạo nên một mảnh kí ức trong trẻo, hình thành nên nhân cách và lòng nhân ái của mỗi người. Khi đối mặt với những giông bão của cuộc đời, chính những kỉ niệm êm đềm ấy trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, giúp ta tìm lại sự cân bằng và niềm tin vào cuộc sống.
Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi, là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Như những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp thường hiện về trong các tác phẩm văn học, quê hương giữ một ý nghĩa thiêng liêng và không thể thay thế trong cuộc đời mỗi cá nhân. Bên cạnh đó, quê hương còn là bến đỗ bình yên, là nơi tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta. Khi đối mặt với những giông bão, áp lực của cuộc sống, ý nghĩ về quê cha đất tổ luôn mang lại cảm giác ấm áp, an yên. Quê hương chính là "nơi để trở về", nơi có những người thân yêu luôn sẵn sàng dang tay đón đợi, giúp ta phục hồi năng lượng và niềm tin để tiếp tục bước tiếp trên con đường sự nghiệp. Một người biết yêu quê hương sẽ biết sống trách nhiệm hơn, không chỉ với bản thân mà còn với cộng đồng và đất nước. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, có không ít người mải mê chạy theo những giá trị vật chất mà lãng quên nguồn cội. Đó là một lối sống đáng phê phán. Ngược lại, tình yêu quê hương không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, nó bắt đầu từ việc trân trọng những gì giản dị nhất, từ việc nỗ lực học tập và làm việc để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Tóm lại, quê hương là máu thịt, món quà kì diệu mà mỗi người được ban tặng. Hiểu được ý nghĩa thiêng liêng ấy, chúng ta cần có hành động thiết thực để bảo vệ và xây dựng quê hương. Hãy bắt đầu từ việc trân trọng những kỉ niệm nhỏ bé và luôn hướng về nguồn cội bằng một trái tim chân thành nhất.
Câu 1
Sau khi đọc bài thơ " Bài học đầu cho con " của tác giả Đỗ Trung Quân, em cảm thấy xúc động và tự hào bởi tình yêu quê hương mãnh liệt của tác giả. Tác phẩm như một làn gió khơi gợi trong em suy nghĩ sâu sắc về tình yêu quê hương, gia đình, cách dạy con về lối sống giản dị, gắn bó với cội nguồn. Khi đọc đến câu thơ: Quê hương là trùm khế ngọt/ cho con chèo hái mỗi ngày, em như thấy được sự giản dị, thân thương, gắn bó sâu sắc, gợi lên những ký ức tuổi thơ êm đềm. Hình ảnh ấy gợi trong em cảm xúc biết ơn, tự hào về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình. Qua đó, em hiểu rằng tác giả muốn nói với chúng ta rằng phải yêu thương, trân trọng và biết ơn cội nguồn, sống có ích cho quê hương. Em không chỉ cảm nhận được tình yêu quê hương, xem quê hương như người mẹ thứ hai của mình, gắn liền với tuổi thơ và gia đình mà còn thấy được quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên mà còn là nơi định hình nhân cách và là điểm tựa tinh thần không thể thiếu. Những câu thơ như dẫn lối để xem suy ngẫm về tình yêu quê hương, ước mơ và tuổi trẻ. Em như thấy chính mình đang đứng trước những thay đổi lớn về quê hương của mình. Điều đặc biệt là tác giả đã sử dụng nghệ thuật so sánh khiến cho giá trị của quê hương thêm phần trở nên lớn lao trong lòng mọi người dân. Nhờ nghệ thuật ấy, cảm xúc trong em không chỉ đến từ ý thơ mà còn lan tỏa qua từng từ ngữ, quê hương như làn hương hoa thoáng nhẹ đã nuôi lớn, cho ta những thứ tốt đẹp và cho ta những thành công. Khép lại bài thơ, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là sự bồi hồi, xao xuyến, yêu thương sâu sắc và trân trọng hình ảnh quê hương bình, gắn liền với tình mẫu tử thiêng, gợi nhớ về tuổi thơ êm đềm về cội nguồn yêu thương không thể phai mờ. Em nhận ra rằng mình cần biết trân trọng, yêu thương và sống có ý nghĩa, bởi quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là điểm tựa tâm hồn vững chãi để hướng tới một quê hương đang đợi chúng ta quay về và thay đổi nó. Bài học thực sự đã gieo vào lòng em một niềm tin về những đổi mới của quê hương bởi những thế hệ trẻ.
Câu 2
Văn bản đọc hiểu đã gợi lên một bức tranh quê hương thân thương với những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, như một lời nhắc nhở về tình cảm thiêng liêng gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương, dẫu bình dị hay trù phú, luôn là một phần không thể tách rời, là cội nguồn và bến đỗ bình yên, là nguồn sức mạnh vô hình nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta.
Trước hết, quê hương là nơi nuôi dưỡng ta trưởng thành cả về thể chất lẫn tâm hồn. Đó là nơi có lời ru của mẹ, có cánh đồng lúa chín, có những buổi chiều chăn trâu thả diều cùng bạn bè. Những hình ảnh giản dị ấy tạo nên một mảnh kí ức trong trẻo, hình thành nên nhân cách và lòng nhân ái của mỗi người. Khi đối mặt với những giông bão của cuộc đời, chính những kỉ niệm êm đềm ấy trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, giúp ta tìm lại sự cân bằng và niềm tin vào cuộc sống.
Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi, là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Như những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp thường hiện về trong các tác phẩm văn học, quê hương giữ một ý nghĩa thiêng liêng và không thể thay thế trong cuộc đời mỗi cá nhân. Bên cạnh đó, quê hương còn là bến đỗ bình yên, là nơi tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta. Khi đối mặt với những giông bão, áp lực của cuộc sống, ý nghĩ về quê cha đất tổ luôn mang lại cảm giác ấm áp, an yên. Quê hương chính là "nơi để trở về", nơi có những người thân yêu luôn sẵn sàng dang tay đón đợi, giúp ta phục hồi năng lượng và niềm tin để tiếp tục bước tiếp trên con đường sự nghiệp. Một người biết yêu quê hương sẽ biết sống trách nhiệm hơn, không chỉ với bản thân mà còn với cộng đồng và đất nước. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, có không ít người mải mê chạy theo những giá trị vật chất mà lãng quên nguồn cội. Đó là một lối sống đáng phê phán. Ngược lại, tình yêu quê hương không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, nó bắt đầu từ việc trân trọng những gì giản dị nhất, từ việc nỗ lực học tập và làm việc để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.Tóm lại, quê hương là máu thịt, món quà kì diệu mà mỗi người được ban tặng. Hiểu được ý nghĩa thiêng liêng ấy, chúng ta cần có hành động thiết thực để bảo vệ và xây dựng quê hương. Hãy bắt đầu từ việc trân trọng những kỉ niệm nhỏ bé và luôn hướng về nguồn cội bằng một trái tim chân thành nhất.
Câu 1
Sau khi đọc bài thơ " Bài học đầu cho con " của tác giả Đỗ Trung Quân, em cảm thấy xúc động và tự hào bởi tình yêu quê hương mãnh liệt của tác giả. Tác phẩm như một làn gió khơi gợi trong em suy nghĩ sâu sắc về tình yêu quê hương, gia đình, cách dạy con về lối sống giản dị, gắn bó với cội nguồn. Khi đọc đến câu thơ: Quê hương là trùm khế ngọt/ cho con chèo hái mỗi ngày, em như thấy được sự giản dị, thân thương, gắn bó sâu sắc, gợi lên những ký ức tuổi thơ êm đềm. Hình ảnh ấy gợi trong em cảm xúc biết ơn, tự hào về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình. Qua đó, em hiểu rằng tác giả muốn nói với chúng ta rằng phải yêu thương, trân trọng và biết ơn cội nguồn, sống có ích cho quê hương. Em không chỉ cảm nhận được tình yêu quê hương, xem quê hương như người mẹ thứ hai của mình, gắn liền với tuổi thơ và gia đình mà còn thấy được quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên mà còn là nơi định hình nhân cách và là điểm tựa tinh thần không thể thiếu. Những câu thơ như dẫn lối để xem suy ngẫm về tình yêu quê hương, ước mơ và tuổi trẻ. Em như thấy chính mình đang đứng trước những thay đổi lớn về quê hương của mình. Điều đặc biệt là tác giả đã sử dụng nghệ thuật so sánh khiến cho giá trị của quê hương thêm phần trở nên lớn lao trong lòng mọi người dân. Nhờ nghệ thuật ấy, cảm xúc trong em không chỉ đến từ ý thơ mà còn lan tỏa qua từng từ ngữ, quê hương như làn hương hoa thoáng nhẹ đã nuôi lớn, cho ta những thứ tốt đẹp và cho ta những thành công. Khép lại bài thơ, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là sự bồi hồi, xao xuyến, yêu thương sâu sắc và trân trọng hình ảnh quê hương bình, gắn liền với tình mẫu tử thiêng, gợi nhớ về tuổi thơ êm đềm về cội nguồn yêu thương không thể phai mờ. Em nhận ra rằng mình cần biết trân trọng, yêu thương và sống có ý nghĩa, bởi quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là điểm tựa tâm hồn vững chãi để hướng tới một quê hương đang đợi chúng ta quay về và thay đổi nó. Bài học thực sự đã gieo vào lòng em một niềm tin về những đổi mới của quê hương bởi những thế hệ trẻ.
Câu 2
Văn bản đọc hiểu đã gợi lên một bức tranh quê hương thân thương với những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ, như một lời nhắc nhở về tình cảm thiêng liêng gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương, dẫu bình dị hay trù phú, luôn là một phần không thể tách rời, là cội nguồn và bến đỗ bình yên, là nguồn sức mạnh vô hình nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta.
Trước hết, quê hương là nơi nuôi dưỡng ta trưởng thành cả về thể chất lẫn tâm hồn. Đó là nơi có lời ru của mẹ, có cánh đồng lúa chín, có những buổi chiều chăn trâu thả diều cùng bạn bè. Những hình ảnh giản dị ấy tạo nên một mảnh kí ức trong trẻo, hình thành nên nhân cách và lòng nhân ái của mỗi người. Khi đối mặt với những giông bão của cuộc đời, chính những kỉ niệm êm đềm ấy trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, giúp ta tìm lại sự cân bằng và niềm tin vào cuộc sống.
Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi, là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Như những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp thường hiện về trong các tác phẩm văn học, quê hương giữ một ý nghĩa thiêng liêng và không thể thay thế trong cuộc đời mỗi cá nhân. Bên cạnh đó, quê hương còn là bến đỗ bình yên, là nơi tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta. Khi đối mặt với những giông bão, áp lực của cuộc sống, ý nghĩ về quê cha đất tổ luôn mang lại cảm giác ấm áp, an yên. Quê hương chính là "nơi để trở về", nơi có những người thân yêu luôn sẵn sàng dang tay đón đợi, giúp ta phục hồi năng lượng và niềm tin để tiếp tục bước tiếp trên con đường sự nghiệp. Một người biết yêu quê hương sẽ biết sống trách nhiệm hơn, không chỉ với bản thân mà còn với cộng đồng và đất nước. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, có không ít người mải mê chạy theo những giá trị vật chất mà lãng quên nguồn cội. Đó là một lối sống đáng phê phán. Ngược lại, tình yêu quê hương không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, nó bắt đầu từ việc trân trọng những gì giản dị nhất, từ việc nỗ lực học tập và làm việc để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.Tóm lại, quê hương là máu thịt, món quà kì diệu mà mỗi người được ban tặng. Hiểu được ý nghĩa thiêng liêng ấy, chúng ta cần có hành động thiết thực để bảo vệ và xây dựng quê hương. Hãy bắt đầu từ việc trân trọng những kỉ niệm nhỏ bé và luôn hướng về nguồn cội bằng một trái tim chân thành nhất.
Câu 1
Thể thơ 6 chữ
Câu 2
Bài thơ là lời của tác giả nói với quê hương của mỗi người
Câu 3
4 hình ảnh được dùng để miêu tả về quê hương là:
Chùm khế ngọt, đường đi học rợp bướm vàng, con diều biếc, cầu tre nhỏ, con đò nhỏ
Em có nhận xét về những hình ảnh đấy là:
Gợi lên kí ức tuổi, sự bình yên và những gian khó trên con đường đi học. Con diều biếc còn là biểu tượng cho những ước mơ, hoài bão. Cầu tre, con đò gợi lên hình ảnh thân thuộc, bình dị
Câu 4
Bài thơ trên sử dụng biện pháp tu từ so sánh. So sánh: " Quê hương là trùm khế ngọt/ quê hương là con diều biếc/ quê hương là cầu tre nhỏ/ quê hương như vòng tay ấm/ quê hương như mẹ,... Nhờ sử dụng biên pháp tu từ đó, tác giả đã làm nổi bật lên giá trji của quê hương đối với đời sống con người. Nhờ biện pháp tu từ đó tác giả thể hiện được tình cảm yêu mến, biết ơn, trân trọng, tự hào dành cho quê hương của mình. Biện pháp tu từ này làm cho lời thơ trở nên đẹp, hay hơn, sinh động hơn.
Câu 5
Suy nghĩ của em về hai dòng thơ trên là:
khẳng định tình yêu quê hương là thiêng liêng và độc nhất vô nhị như tình mẹ, là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, nhân cách, nơi chôn nhau cắt rốn, gắn liền với ký ức tuổi thơ, giúp ta trưởng thành và luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc.
Câu 1:
Bài thơ " Nhớ Huế quê tôi " được viết theo thể thơ bảy chữ
Câu 2:
Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: "đèo cao nắng tắt," "giọng hò mái đẩy," "sông Hương lướt đỉnh đèo," và "buồm phá Tam Giang"Câu 3:
Nghĩa của từ " nhuộm " trong dòng thơ " Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh " là:
-Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu.
-Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình).
Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương.
Câu 4:
Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế.
-Căn cứ xác định:
+Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công").
Câu 5:
Mạch cảm xúc của bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" là từ nỗi nhớ hiện tại về Huế xa xôi, đến hồi tưởng về quá khứ với những kỷ niệm đẹp, và kết thúc bằng niềm tự hào về truyền thống dân tộc qua hình ảnh con người và quê hương.
Câu 6:
Hai câu thơ "Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công" đã vẽ nên một bức tranh đầy bi tráng về sự hy sinh của những người con xứ Huế cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, và chỉ còn những tảng đá ven rừng kia là minh chứng cho một thời oanh liệt. Hình ảnh này khiến em xúc động và càng thêm trân trọng sự hy sinh cao cả ấy. Là thế hệ trẻ, chúng em ý thức được trách nhiệm của mình là phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi. Chúng em sẽ không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn và phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, để những chiến công lẫy lừng ấy không bao giờ bị quên lãng, và để thế hệ tương lai sẽ không bao giờ phải chứng kiến những mất mát tương tự.