Hồ Năng Nhật Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu1 Ngôi thứ ba
Câu2 Hoàn cảnh khó khăn
Câu3
Đặt câu: Cảnh vật sau đợt hạn hán trông thật xơ xác.
Câu4 Người con hiếu thảo, chăm chỉ và tự lập
Câu5
Bài học về lòng hiếu thảo, sự chăm chỉ, và tình yêu thương cộng đồng Từ câu chuyện, có thể rút ra những bài học sau:- Phải biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, người thân.
- Cần chăm chỉ, siêng năng lao động và tự lập trong cuộc sống.
- Phải biết chia sẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh trong lúc khó khăn.
- Cần trân trọng những giá trị vật chất và tinh thần mà cuộc sống mang lại.
Những câu truyện cổ tích được sáng tác không đơn thuần chỉ nhằm giải trí. Mà hơn hết, đó còn là nơi các tác giả dân gian gửi gắm những bài học ý nghĩa, sâu sắc về đạo lý làm người. Trong số đó, có rất nhiều những câu chuyện cổ tích được sáng tác nhầm ngợi ca, hướng con người tới lòng trung thực. Nổi bật và quen thuộc nhất, chính là câu chuyện “Ba lưỡi rìu”.
Câu chuyện kể về một anh tiều phu có hoàn cảnh gia đình nghèo khó. Hằng ngày, anh chăm chỉ lên núi đốn củi về bán, nhưng cũng chỉ đủ sống qua ngày. Tài sản lớn nhất của anh là lưỡi rìu bằng sắc mà cha để lại. Một ngày nọ, khi anh đang tập trung đốn một gốc cây lớn ở cạnh bờ sông, thì lưỡi rìu tuột khỏi tay và rơi xuống nước. Anh vội đuổi theo, nhưng lưỡi rìu đã biến mất trong dòng nước chảy xiết. Vốn không biết bơi, anh tiều phu tội nghiệp loay hoay mãi vẫn không tìm được cách nào lấy lại lưỡi rìu. Nhưng nếu không có nó, anh chẳng thể đốn củi được, vậy thì lấy gì kiếm sống qua ngày đây? Đúng lúc đó, bỗng một ông cụ đột ngột xuất hiện trên mặt nước với dáng vẻ hiền từ, phúc hậu. Ông hỏi anh tiều phu tại sao lại cứ ngồi mãi bên bờ sông vậy, thì được anh giải thích về chuyện đánh rơi lưỡi rìu. Nghe xong, ông liền bảo anh chớ lo lắng, vì ông sẽ giúp anh tìm lại lưỡi rìu.
Nói rồi, ông liền lặn xuống dòng nước sông đang chảy xiết. Một lát sau, ông xuất hiện với một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói. Ông đưa nó cho anh tiều phu và bảo anh nhìn xem đây có phải lưỡi rìu mà anh đánh rơi không. Ngay lập tức, anh lắc đầu từ chối. Nghe vậy, ông lão gật đầu rồi lại lặn xuống nước. Chờ khi ông xuất hiện lần thứ hai, thì trên tay cầm theo một lưỡi rìu bằng bạc. Cũng như lần thứ nhất, anh tiều phu lắc đầu từ chối. Thế là ông lão lại lặn xuống sông lần thứ ba. Khi xuất hiện lần nữa, trên tay ông là một lưỡi rìu bằng sắt đã cũ, được mài nhẵn bóng. Lúc này, anh tiều phu mới vui sướng xin nhận lại lưỡi rìu. Sự vui vẻ của anh khiến ông lão bật cười. Sau khi đưa lưỡi rìu bằng sắt cho anh, ông đưa tay biến ra hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc lúc nãy đem tặng cho anh luôn. Anh tiều phu ngơ ngác nhìn hai lưỡi rìu đó, định đưa lại cho ông. Thì ông đã vội biến mất trong làn sương mờ ảo. Trước khi biến mất, ông để lại lời nhắn rằng, đó là phần thưởng cho sự trung thực của anh tiều phu.
Câu chuyện “Ba lưỡi rìu” vừa là một câu chuyện hay, vừa truyền tải bài học ý nghĩa cho người đọc. Tình tiết thử thách lòng trung thực trong câu chuyện cũng rất hấp dẫn và thú vị. Thật xứng đáng là một câu chuyện cổ tích nổi tiếng của nước ta.
Trong những câu chuyện cổ tích đã được đọc, được nghe, em thích nhất là chuyện Thạch Sanh.
Truyện kể về về một đôi vợ chồng già, sau bao năm tháng mong ngóng, cũng sinh được một người con là Thạch Sanh. Thế nhưng, hạnh phúc ngắn ngủi, Thạch Sanh sớm phải mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cảnh tứ cố vô thân, trong túp lều rách nát dưới gốc đa. Cả gia tài của chàng chỉ là một chiếc rìu sắt. Sau này, chàng được thiên thần dạy cho nhiều phép biến hóa thần thông.
Thấy Thạch Sanh chăm chỉ, hiền lành, Lý Thông lừa chàng về sống cùng để làm việc cho hắn. Vốn khao khát tình thân, Sanh đồng ý ngay. Nào ngờ, lại bị hắn lừa đi nộp mạng cho Chằn Tinh. Chưa hết, khi Thạch Sanh tiêu diệt được kẻ ác, thì Lý Thông lại lừa chàng thêm lần nữa để cướp công. Nhờ vậy, Lý Thông được vua ban thưởng hậu hĩnh, còn Thạch Sanh thì lại trở về sống lầm lũi dưới gốc đa.
Một lần đi hội, Thạch Sanh nhìn thấy con đại bàng tinh bắt cóc một người con gái. Vội đuổi theo giải cứu hết mình. Khi đang loay hoay, chàng gặp Lý Thông, và đề nghị cùng hắn phối hợp giải cứu công chúa. Ngờ đâu, sau khi cứu được công chúa, Lý Thông gian xảo lại lần nữa cướp công chàng, cho lấp cửa hang lại. Bị nhốt, Thạch Sanh vẫn không nản chí, chàng cố tìm lối ra ngoài, nhờ vậy mà cứu được con trai vua Thủy Tề đang bị nhốt. Sau lần đó, chàng nhận được một món quà là cây đàn thần kì.
Hoạn nạn qua đi, vừa trở lại nhà, thì Thạch Sanh lại bị nhốt vào ngục tối, do hồn Chằn Tinh và đại bàng tinh hãm hại. Đau buồn, chàng lấy đàn ra và trút hết nỗi lòng mình. Tiếng đàn bay xa, bay vào cung cấm, giúp công chúa bị câm có thể nói lại được. Nhờ vậy, Thạch Sanh có cơ hội minh oan cho mình, còn mẹ con Lý Thông gian ác bị vạch mặt. Chàng có cho mẹ con chúng được về quê, nhưng giữa đường chúng bị sét đánh chết. Sau này, Thạch Sanh trở thành phò mã. Khi chư hầu mười tám nước đem quân sang đánh, chàng đã thông minh, dũng cảm dùng chiếc đàn thần và niêu cơm thần để đánh bại sĩ khí của kẻ địch. Giúp quân ta chiến thắng mà không có ai phải hi sinh. Thế là, dưới sự tin phục của bao người, Thạch Sanh lên ngôi vua.
Câu chuyện cổ tích Thạch Sanh không chỉ hay và hấp dẫn. Mà nó còn ẩn chứa những bài học quý giá về cách sống, cách làm người.
Câu 1 Thể thơ lục bát
câu 2 rồi, ngồi
Câu3 Làm cho câu thơ thêm sinh động, gợi cảm và thể hiện sự tinh tế trong cảm nhận của nhân vật "em"
Câu4 Quê hương hiện lên thật gần gũi, thanh bình, tươi đẹp và giàu âm thanh
Câu5 em thích hình ảnh tiếng thơ đỏ nắng ,xanh cây quanh nhà vì em rất thích những cây xanh tươi đẹp
Câu1 Thơ lục bát
Câu2 Tiếng "ạ ời" và tiếng võng "kẽo cà"
Câu3 Nhấn mạnh sự hy sinh thầm lặng, to lớn của người mẹ
Câu4 Người mẹ tần tảo, giàu đức hy sinh và tình yêu thương con vô bờ bến
Câu5 Lời ru của mẹ có vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại cảm giác bình yên và là bài học đầu đời về tình yêu thương
Bài làm
Trong kho tàng truyện cổ tích của dân tộc ta, em rất thích các câu chuyện về những nhân vật có tài trí hơn người. Trong đó, em thích nhất là câu chuyện Em bé thông minh.
Câu chuyện bắt đầu tại một làng nọ, có hai cha con tuy nghèo nhưng sống rất hạnh phúc. Đặc biệt là người con trai, không chỉ ngoan ngoãn mà còn vô cùng thông minh. Một hôm, khi hai cha con đang cày ruộng thì gặp sứ giả đến hỏi chuyện. Thì ra, ông ấy được nhà vua phía đi tìm kiếm người những người hiền tài để xây dựng đất nước. Trước câu đố hóc búa của sứ giả, rằng con trâu kia một ngày có thể cày được mấy đường. Thì cậu bé đã dễ dàng hóa giải khi thách đố ngược lại ông ta rằng hãy nói xem ngựa của sứ giả một ngày đi được bao nhiêu bước. Sự tài trí đó của cậu bé đã khiến cậu nhanh chóng được nhà vua chú ý đến. Tuy nhiên, nhà vua vẫn chưa yên tâm nên tiếp tục thử tài cậu. Lần thứ nhất, vua đưa cho làng cậu bé ba con trâu đực cùng ba thúng gạo nếp, yêu cầu sau một năm giao nộp chín con trâu. Tuy nhiên, cậu bé đã lên kinh, đố ngược lại nhà vua, rằng hãy làm cho cha cậu sinh em bé. Còn số trâu và gạo nếp kia, cậu đã cùng ca rlangf đem ra ăn uống no say rồi. Sự thông minh, nhanh nhạy của cậu làm vua rất thích thú. Tuy nhiên, ngài vẫn quyết định thử tài cậu thêm lần nữa. Lần này, nhà vua đã yêu cầu cậu bé mổ một con chim sẻ để làm ra ba mâm cỗ. Nhưng yêu cầu này chẳng làm khó được cậu. Ngay lập tức, cậu bé đem ra một chiếc kim khâu và nhắn nhủ, nhờ nhà vua mài nó thành một con dao để mổ thịt chim. Đến lần này, thì nhà vua hoàn toàn thán phục trước trí tuệ cao siêu của cậu.
Đúng thời gian đó, có sứ giả của nước láng giềng sang thăm. Mục đích là tra tim xem nước ta có người tài hay không, để tiến hành xâm lược. Hắn đưa ra một câu hỏi vô cùng hóc búa để thực hiện mục đích. Cả triều trình cùng nhau căng não nhưng không ai biết cách nào để đưa sợi chỉ mảnh qua đường ruột ốc cả. ẤY vậy mà, ngay khi vừa nghe câu đố, em bé đã đưa ra được câu trả lời ngay. Biết vậy, tên sứ giả vội trở về nước bẩm tấu, rằng không nên tấn công nước ta vì nước ta có người rất tài giỏi. Sau lần đó, cậu bé được phong làm trạng nguyên, và thường xuyên được nhà vua mời sang hỏi về chuyện nước nhà.
Sau khi đọc câu chuyện Em bé thông minh, em rất khâm phục trí tuệ cao siêu, vốn hiểu biết sâu rộng của cậu bé nhỏ tuổi. Và lấy đó làm động lực để cố gắng phấn đấu học tập tốt hơn nữa.