Nguyễn Long Vũ
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã mang đến cho em những cảm xúc nghẹn ngào về sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân qua phép so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen". Cả cuộc đời mẹ âm thầm lặng lẽ, chắt chiu từng giọt máu và nước mắt để "ướp" cho con hương vị ngọt ngào nhất của cuộc đời. Em đặc biệt xúc động trước sự đối lập giữa hình ảnh "con đi chân trời gió lộng" và "mẹ về nắng quải chiều hôm". Khi con trưởng thành, bay cao bay xa thì cũng là lúc mẹ già yếu, đơn chiếc trong bóng chiều. Dù bài thơ kết thúc bằng sự chia lìa sinh tử khi "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng hình ảnh mẹ không mất đi mà "thành ngôi sao lên trời", mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Bài thơ là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo, khiến em càng thêm trân trọng và yêu thương mẹ của mình hơn. ( Vũ )
Nếu gặp lại người bạn là anh gầy em sẽ không nói rõ mình đang làm gì để anh gầy vẫn được thoải mái khi nói chuyện. Anh béo đã gợi ý cho em về 1 tình bạn dù có tốt đến đâu nhưng nếu lâu ngày gặp lại thì mỗi người đều cx sẽ có cuộc sống riêng và nếu mình có chức cao người bạn đó rồi cũng sẽ dần xa cách bằng những hành động kính cẩn với ta.
Chỉ tiết " Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng có rúm lại, nhăn nhó " gợi tả xã hội Nga với bao trùm bởi nỗi sợ, sự e dè quyền lực. Ý nghĩa của chị tiết là Chi tiết này giúp làm nổi bật tính cách co rúm, sợ hãi của Bê-li-cốp, đồng thời tạo hiệu ứng châm biếm và bầu không khí tù túng trong truyện.
Nguyễn Đình Thi là nhà thơ nổi tiếng của nền văn học Việt Nam. Một trong những tác phẩm của ông có thể kể đến bài thơ “Lá đỏ”. “Gặp em trên cao lộng gió Rừng lạ ào ào lá đỏ” Cuộc gặp gỡ diễn ra trong không gian với “em” diễn ra ở rừng Trường Sơn “lộng gió”, “rừng lạ ào ào lá đỏ”, “bụi Trường Sơn nhòa trời lửa”. Các hình ảnh vẽ lên khung cảnh rừng Trường Sơn khoáng đạt, gợi ấn tượng vừa lãng mạn, hào hùng dữ dội. Những vẻ đẹp lạ lùng của rừng lá đỏ, những trận lá đổ ào ào như trút trong gió lộng trên những đỉnh núi cao giữa mùa thu của đại ngàn Trường Sơn, lửa bụi chiến tranh bay nhòa trời. Bốn câu thơ tiếp theo là hình ảnh con đường Trường Sơn mùa ra trận. Mở đầu là hình ảnh cô thanh niên xung phong đứng bên đường. Nhắc đến con đường Trường Sơn không thể thiểu hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong, vì lòng yêu nước mà sẵn sàng lên đường. “Em đứng bên đường, như quê hương Vai áo bạc, quàng súng trường” Cách gọi “em gái tiền phương” nghe thật gần gũi, nhưng cũng đầy sự trân trọng. Hình ảnh của những cô gái hiện lên gợi cảm giác vừa thân thương, gần gũi, giản dị; vừa dũng cảm, kiên cường, vững vàng khi làm nhiệm vụ. Hình ảnh “em gái tiền phương” được so sánh với “như quê hương” trở thành biểu tượng của quê hương, đất nước. Họ cũng chính là biểu tượng cho cuộc chiến tranh nhân dân của dân tộc, cho khát vọng tự do, hòa bình của nhân dân. “Đoàn quân vẫn đi vội vã Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa.” Hình ảnh đoàn quân trên đường ra tiền tuyến gợi lên không khí hào hùng, thần tốc trong khung cảnh “bụi Trường Sơn nhòa trời lửa”. Từ láy “vội vã” đã làm nổi bật tinh thần khẩn trương, tranh thủ từng phút giây hành quân ra tiền tuyến cho kịp bước vào chiến trận cuối cùng, bất chấp gian khổ hiểm nguy. Hình ảnh đoàn quân là kết tinh của ý chí, tinh thần, khát vọng độc lập, tự do và chiến thắng của dân tộc. Hai câu thơ cuối của bài thơ là lời chào tạm biệt và lời hứa hẹn gặp lại giữa Sài Gòn khi đất nước ta thống nhất. “Chào em em gái tiền phương Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn…” Lời chào nghe thì rất đơn giản nhưng ẩn sâu bên trong lời chào đấy là lời hứa hẹn về ngày trở lại khi đất nước đã giành được độc lập. Chiến dịch cuối cùng của cuộc trường chinh ấy sẽ mang tên Bác, gặp nhau giữa Sài Gòn là gặp nhau trong ngày toàn thắng. Bài thơ “Lá đỏ” đã c a ngợi tình yêu đất nước, những đóng góp to lớn của người anh hùng chưa biết tên đã tạo ra sức mạnh dân tộc, góp phần làm nên chiến thắng trong những cuộc kháng chiến chống ngoại xâm ( Vũ )
Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng tha thiết, yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương của nhà thơ. Mùa mưa hiện lên không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn gợi bao kỉ niệm, làm “lòng trẻ lại”, khơi dậy những cảm xúc trong trẻo, yên ả. Trong mưa có “hạt vui với hạt buồn”, có sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” cho thấy khát vọng sống nhân hậu, được dâng hiến và bồi đắp cho quê hương như phù sa âm thầm làm màu mỡ bãi bờ. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn giàu yêu thương, trân trọng thiên nhiên và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Câu thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện ý nghĩa cao đẹp về sự cống hiến và hi sinh âm thầm nhưng bền bỉ, giống như phù sa đang luôn nuôi dưỡng và làm giàu cho đất