La Bảo Anh

Giới thiệu về bản thân

trâu phi :)))
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản Hoa rừng là tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).

Câu 2. Nhân vật Phước hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên mới tổ chức vào tối hôm đó.

Câu 3. Nhân vật Phước được khắc hoạ với nhiều phẩm chất đáng quý: dũng cảm, kiên cường, giàu tinh thần trách nhiệm, giàu đức hi sinh, đồng thời khiêm nhường, nhân hậu và giàu lòng vị tha.

Câu 4. Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba. Tác dụng: giúp người kể bao quát toàn bộ câu chuyện, miêu tả khách quan hành động, suy nghĩ của nhiều nhân vật, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp thầm lặng của nhân vật Phước.

Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học rằng khi nhìn nhận và đánh giá người khác, ta cần tránh vội vàng, phiến diện. Mỗi con người đều có những hi sinh thầm lặng và hoàn cảnh riêng mà ta chưa hiểu hết. Chỉ khi biết lắng nghe, quan sát và đặt mình vào vị trí của người khác, ta mới có thể đánh giá đúng đắn. Sự cảm thông và tôn trọng sẽ giúp con người gần nhau hơn và tránh những hối tiếc không đáng có.

Thiên nhiên luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca, nhưng mỗi nhà thơ lại có một cách cảm nhận riêng biệt. Nếu Xuân Diệu vồ vập với "Vội vàng", Huy Cận trầm mặc với "Tràng giang", thì trong bài thơ "Khi mùa mưa đến", tác giả lại dẫn dắt người đọc vào một không gian của sự hồi sinh và triết lý dâng hiến thầm lặng. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người yêu thiên nhiên mà còn là bản tình ca về sự hóa thân cao đẹp của cái tôi cá nhân vào dòng chảy cuộc đời.

Mở đầu tác phẩm, cảm hứng chủ đạo được khơi gợi từ những chuyển biến tinh tế của đất trời khi cơn mưa đầu mùa đổ xuống. Sau những ngày dài nắng cháy, mưa đến như một phép màu giải nhiệt, tưới mát cho tâm hồn và vạn vật. Nhà thơ không quan sát mưa như một người khách lạ, mà nhập thân vào từng giọt nước, từng dòng chảy để cảm nhận mạch sống đang phập phồng trỗi dậy dưới lớp đất khô cằn. Cảm xúc ấy vừa ngỡ ngàng, vừa hân hoan, như gặp lại một người bạn cố nhân sau bao ngày xa cách.

Điểm sáng rực rỡ nhất và cũng là linh hồn của bài thơ nằm ở hình ảnh: "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ". Đây là một sáng tạo nghệ thuật đầy sức nặng. Phù sa là kết tinh của dòng sông, là dưỡng chất quý giá nhất để nuôi sống những cánh đồng. Khi nhân vật trữ tình tự nguyện "hóa phù sa", đó không đơn thuần là sự tan biến, mà là một sự hóa thân có mục đích. Từ "hóa" khẳng định một tâm thế chủ động: chủ động hy sinh, chủ động dâng hiến. "Bến chờ" gợi lên không gian của sự kiên định, thủy chung. Dù thời gian có trôi đi, dù phải trải qua bao ghềnh thác, cái tôi ấy vẫn chọn dừng lại ở bến đợi để bồi đắp, để vun trồng cho những mầm xanh hạnh phúc của người khác.

Hình tượng này gửi gắm một thông điệp nhân sinh sâu sắc: Sống là để cho đi. Như hạt phù sa lặng lẽ nằm dưới đáy sông, không phô trương màu sắc nhưng lại làm nên sự sống, con người cũng cần biết sống vì cộng đồng, vì những người thân yêu. Sự hy sinh ấy không hề bi lụy mà ngược lại, nó mang một vẻ đẹp kiêu hãnh của lòng nhân hậu. Cơn mưa trong bài thơ vì thế không còn lạnh lẽo, mà ấm áp tình người, là nhịp cầu nối liền giữa cá nhân và vũ trụ bao la.

Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và nhịp điệu uyển chuyển như chính dòng chảy của nước. Cách sử dụng các động từ mạnh kết hợp với những hình ảnh ẩn dụ so sánh độc đáo đã làm nổi bật lên vẻ đẹp của sự tận hiến. Giọng thơ vừa thủ thỉ tâm tình, vừa mang tính triết lý, dễ dàng đi vào lòng người và để lại những dư âm sâu sắc.

Tóm lại, "Khi mùa mưa đến" là một bài thơ đẹp cả về hình thức lẫn nội dung. Qua hình ảnh hạt phù sa và cơn mưa hồi sinh, tác giả đã ngợi ca vẻ đẹp của lối sống vị tha, biết hy sinh cái tôi nhỏ bé để làm nên cái ta rộng lớn. Khép lại trang thơ, hình ảnh "bến chờ" và "phù sa" vẫn còn đọng lại trong tâm trí độc giả như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của sự cống hiến thầm lặng trong cuộc đời này.

Trong bài thơ "Khi mùa mưa đến", cảm hứng chủ đạo của nhà thơ chính là sự giao cảm mãnh liệt với thiên nhiên và khát khao dâng hiến thầm lặng. Qua ngòi bút tinh tế, nhà thơ không chỉ miêu tả cơn mưa như một hiện tượng tự nhiên mà xem đó là "mạch sống" đang hồi sinh vạn vật. Hình ảnh "ta hóa phù sa mỗi bến chờ" là nhãn tự cho thấy một tâm thế sống đẹp: tự nguyện tan hòa cái tôi cá nhân để bồi đắp cho cuộc đời thêm xanh tốt. Cảm hứng ấy vừa mang nét suy tư, chiêm nghiệm về sự chảy trôi của thời gian, vừa tràn đầy lòng nhân hậu và sự gắn bó thiết tha với quê hương, xứ sở.

Sự tự nguyện dâng hiến và hy sinh thầm lặng. Nhân vật trữ tình chọn cách tan hòa bản thân thành "phù sa" để bồi đắp, nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp cho người mình yêu hoặc cho cuộc đời, bất kể thời gian chờ đợi có dài lâu hay gian khổ.

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã mang đến cho em những cảm xúc nghẹn ngào về sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân qua phép so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen". Cả cuộc đời mẹ âm thầm lặng lẽ, chắt chiu từng giọt máu và nước mắt để "ướp" cho con hương vị ngọt ngào nhất của cuộc đời. Em đặc biệt xúc động trước sự đối lập giữa hình ảnh "con đi chân trời gió lộng" và "mẹ về nắng quải chiều hôm". Khi con trưởng thành, bay cao bay xa thì cũng là lúc mẹ già yếu, đơn chiếc trong bóng chiều. Dù bài thơ kết thúc bằng sự chia lìa sinh tử khi "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng hình ảnh mẹ không mất đi mà "thành ngôi sao lên trời", mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Bài thơ là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo, khiến em càng thêm trân trọng và yêu thương mẹ của mình hơn.

Nếu gặp một người bạn như anh gầy, em sẽ chủ động cư xử thân thiện, bình đẳng và nhắc lại kỷ niệm xưa để xóa bỏ khoảng cách địa vị, giúp bạn tự tin hơn.

Cách ứng xử của anh béo gợi ý cho em rằng: trong tình bạn, sự chân thành và tôn trọng lẫn nhau là quan trọng nhất; đồng thời nhắc nhở chúng ta cần phê phán thói xu nịnh, khúm núm vì nó làm biến dạng nhân cách và giết chết những tình cảm tốt đẹp.

  • Chi tiết trên gợi tả xã hội Nga bị bao trùm bởi nỗi sợ, sự e dè quyền lực.
  • Bóng tối ấy không chỉ xuất hiện ở con người từ thế hệ lớn tuổi đến thế hệ mầm non mà ngay cả cảnh vật cũng bị nhuốm màu.
  • Dường như cả xã hội Nga đang bị ngập chìm trong đó, không có ánh sáng của sự chân thành.