Hà Bảo An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Câu truyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2
Không ai biết rõ ai là người trồng cây Hoàng Lan
Câu 3
Câu: “Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.” sử dụng biện pháp nhân hóa làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như một con người đang thay áo mới trong mùa xuân; thể hiện sức sống tươi trẻ, tràn đầy của thiên nhiên.
Câu 4
Vì Hà xúc động vì cảm nhận được tình yêu sâu nặng của bà dành cho ông , người đã hi sinh vì thế hệ tương lai . Những cánh hoa hoàng lan héo khô là kỷ vật thiêng liêng, gắn với tình yêu, nỗi nhớ và sự hi sinh cao đẹp. Dù hoa đã héo tàn nhưng tình yêu bà dành cho ông vẫn tươi mới , vẫn ở đó mãi mãi .
Hôm đó là một ngày “đổi mùa” đáng nhớ trong những năm tháng Tiểu học của em. Buổi sáng, trời nắng vàng rực rỡ, chim hót líu lo, em hí hửng đi học với chiếc cặp mới và cái áo trắng tinh. Ai mà ngờ, đến chiều tan học, ông trời bỗng “trở mặt” nhanh hơn cả quay xe , mây đen ùn ùn kéo đến rồi mưa ào xuống như trút.
Cả lớp ồn ào, đứa thì chờ bố mẹ đến đón, đứa thì lấy áo mưa. Còn em vì sáng trời nắng nên chẳng mang gì mà quyết định làm “anh hùng lội mưa về nhà”. Mưa mỗi lúc một to, nước ngập gần tới đầu gối, em vừa đi vừa “bơi” như một chiến sĩ vượt lũ. Cặp sách thì nặng trịch, tóc dính bết, nước nhỏ tong tong xuống mặt. Thỉnh thoảng có chiếc xe chạy qua, nước bắn lên làm em ướt thêm một lớp. Thế mà em vẫn cười, nghĩ bụng: “Thôi, coi như tắm miễn phí!”
Về đến nhà, mẹ vừa mở cửa ra đã kêu trời: “Trời ơi, con đi đâu mà mẹ đứng chờ mãi ở cổng trường không thấy?!” Em tròn mắt ngạc nhiên, hóa ra mẹ đã đến đón, mà em lại hồn nhiên lội mưa đi trước. Mẹ vừa lau tóc cho em vừa mắng yêu: “Mai mà ốm là biết tay đấy!”. Em cười xòa, nước vẫn nhỏ giọt, thấy lòng ấm lạ kỳ.
Từ hôm đó, mỗi khi trời nắng quá đẹp, em đều nhớ mang áo mưa vì em biết, thời tiết thay đổi nhanh lắm, nhưng tình mẹ thì lúc nào cũng ấm áp và chờ đợi con, dù trong mưa gió đến đâu.