Nguyễn Quỳnh Chi
Giới thiệu về bản thân
Trăng về từ cổ tích,
Bay qua những mái nhà,
Soi dòng sông lấp lánh,
Nghe em hát ngân nga.
Trăng cười trong mắt trẻ. 🌙
????????????????? j z
1 chục nha
cò mìn nèee
cs đó
thì bn định cư bên đó lun còn cs vc lm nx chứ
tr tr
mìn mới là ng bảo thí đó friend
Tích cho mình đi
Tôi vẫn luôn tin rằng, mỗi người đều có một người bạn thân — người mà chỉ cần im lặng bên cạnh cũng thấy lòng mình yên ả. Với tôi, đó là A , cô bạn có mái tóc đen óng thường buộc vội bằng sợi dây ruy băng màu xanh lam, và nụ cười luôn dịu dàng như nắng cuối ngày.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối hạ, bầu trời trong veo đến mức nhìn mãi cũng chẳng muốn chớp mắt. Sau giờ học thêm, tôi và A rủ nhau đạp xe ra cánh đồng sau trường — nơi những bông lúa đang trổ đòng, đung đưa như đang thì thầm chuyện riêng của gió. Con đường nhỏ trải dài, bụi nắng phủ lên vai áo, gió cứ mơn man qua từng lọn tóc, khiến mọi mỏi mệt như tan biến.
Khi đến nơi, chúng tôi dừng lại trên triền cỏ, thả xe xuống và cùng ngước nhìn lên bầu trời. Mặt trời khi ấy đang dần rơi về phía chân núi, để lại phía sau một dải ánh sáng đỏ như mật ong loang trên những tầng mây. A khẽ nói, giọng bạn nhỏ như gió thoảng:
— Cậu thấy không, hoàng hôn hôm nay giống như đang mỉm cười với chúng ta ấy.
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười. Bởi tôi biết, có những khoảnh khắc không cần lời nói, chỉ cần trái tim biết lắng nghe. Trong giây phút ấy, tôi chợt nhận ra: tình bạn cũng giống như hoàng hôn — ấm áp, dịu dàng và dẫu chỉ thoáng qua, vẫn đủ để ta nhớ mãi.
Từ hôm đó, mỗi lần nhìn hoàng hôn buông xuống sau tán cây, tôi lại thấy hình bóng hai đứa ngồi bên nhau, nghe tiếng gió hát và mùi cỏ dại thoang thoảng bay qua. Kỷ niệm ấy — giản dị mà trong veo — đã trở thành một ngôi sao nhỏ, lấp lánh mãi trong bầu trời tuổi thơ tôi.