Nguyễn Quỳnh Chi
Giới thiệu về bản thân
Có những nỗi buồn không ồn ào, chỉ khẽ chạm vào tim rồi lặng lẽ ở lại mãi. Với tôi, đó là buổi chiều cuối thu năm ấy – khi người bạn thân nhất chuyển trường.
Chiều hôm đó, sân trường vắng như chưa từng có tiếng cười. Hai đứa ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đá quen thuộc, chẳng ai nói được gì nhiều. Gió thổi khẽ qua hàng phượng, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi trên vai áo bạn. Tôi nhớ rõ ánh mắt bạn lúc ấy – vừa buồn, vừa lấp lánh như muốn khắc ghi mọi thứ nơi đây. Chúng tôi nắm tay nhau thật chặt, rồi bạn quay đi. Bóng bạn khuất dần nơi cổng trường, để lại trong tôi một khoảng trống đến nao lòng.
Những ngày sau, tôi vẫn vô thức ngoái nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh. Tiết học vẫn trôi, tiếng cười vẫn vang lên, nhưng dường như thiếu đi một điều gì đó thân thuộc. Từ trải nghiệm ấy, tôi hiểu rằng: chia ly là điều không thể tránh khỏi, nhưng chính những mất mát ấy giúp ta biết trân trọng hơn những người đang ở lại. 🥀🥀🥀
A
tr tr 🙄🙄🙄🙄
chx
Chúc fen thi thật tốt nha 🎓📚💪🍀🌟 Tự tin – Bình tĩnh – Chiến thắng 😎🔥
- Bình chữa cháy làm giảm nhiệt độ 🔥❄️
→ Chất trong bình (như CO₂ hoặc bột khô) làm nguội ngọn lửa, khiến nhiên liệu không còn đủ nóng để cháy tiếp. - Ngăn cách oxy với ngọn lửa 🧯🌫️
→ Khí CO₂ hoặc lớp bột phủ lên đám cháy, cách ly không khí (trong đó có oxy) — mà lửa cần oxy để cháy, nên khi thiếu oxy thì ngọn lửa tắt. - Làm ngừng phản ứng cháy ⚗️🚫
→ Một số chất trong bình còn ngăn cản phản ứng hóa học của quá trình cháy, khiến lửa không thể tiếp tục lan ra.
👉 Tóm lại:
Phun bình chữa cháy 🧯 → Ngọn lửa bị cách ly khỏi oxy 🌫️ + bị làm nguội ❄️ → Lửa tắt 🔥❌
cs mìn 🙋♀️🙋♀️🙋♀️🙋♀️
Trước nhà em có một cái ao nhỏ, bốn mùa đều đẹp như một bức tranh quê dịu dàng. Buổi sáng, mặt ao phẳng lặng như tấm gương khổng lồ soi bóng mây trời và hàng tre xanh rì rào bên bờ. Mỗi khi gió thổi, mặt nước gợn sóng lăn tăn, ánh nắng chiếu xuống long lanh như muôn vàn hạt ngọc.
Trên ao, những bông sen hồng tươi nở rộ, tỏa hương thơm ngan ngát. Lũ cá tung tăng bơi lội, thỉnh thoảng đớp nhẹ mặt nước tạo nên những vòng tròn lan ra mãi. Chiều đến, đàn chim bay về đậu trên nhánh tre, tiếng hót líu lo khiến không gian thêm rộn rã.
Em rất yêu ao làng em – nơi lưu giữ bao kỷ niệm tuổi thơ. Đó không chỉ là nơi mát lành giữa những ngày hè oi ả, mà còn là góc quê yên bình khiến lòng em luôn thấy dễ chịu, thanh thản mỗi khi ngắm nhìn. 🌊🌊🌊
Trong cuộc sống, có những trải nghiệm tuy nhỏ bé nhưng lại khiến ta thay đổi thật nhiều. Với em, đó là lần đầu tiên em tự đi chợ giúp mẹ.
Hôm ấy, mẹ bị mệt nên nhờ em mua rau và cá cho bữa trưa. Ban đầu, em lo lắng lắm, vì chưa bao giờ tự đi chợ một mình. Cầm trong tay tờ giấy mẹ viết và số tiền nhỏ, em vừa hồi hộp vừa háo hức. Ra đến chợ, em phải hỏi thăm từng cô bán hàng, phải tự tính tiền và lựa chọn đồ sao cho tươi ngon. Có lúc em mua nhầm, bị trả giá sai, nhưng rồi em học cách bình tĩnh hơn, quan sát kỹ hơn và dám nói lời “cảm ơn” hay “xin lỗi” một cách tự tin.
Khi mang giỏ đồ về, mẹ nhìn em mỉm cười trìu mến. Mẹ nói: “Con của mẹ lớn thật rồi.” Lời nói ấy khiến em cảm thấy tự hào và ấm áp vô cùng. Em nhận ra rằng, chỉ khi dám thử, dám tự mình làm, ta mới thật sự trưởng thành.
Từ hôm đó, em không còn sợ những việc lạ lẫm nữa. Em học được cách chịu trách nhiệm, biết quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Trải nghiệm nhỏ ấy đã giúp em lớn lên – không chỉ trong hành động mà còn trong cả trái tim. 🌱🌱🌱
Mẹ là người đầu tiên ôm con vào lòng, là bàn tay dịu dàng che chở con suốt những năm tháng tuổi thơ. Trong vòng tay ấm áp ấy, con lớn lên như hạt mầm được tưới bằng tình thương vô tận. Mỗi khi con vấp ngã, mẹ là người đỡ con dậy bằng nụ cười hiền và ánh mắt chan chứa yêu thương.
Khuôn mặt mẹ hiền từ như vầng trăng rằm tỏa sáng trong đêm tối. Mỗi nếp nhăn trên trán mẹ là một dấu vết của thời gian, là chứng nhân cho bao nhọc nhằn, hy sinh. Mái tóc mẹ bạc dần đi, nhưng tình yêu mẹ dành cho con vẫn xanh như bầu trời mùa hạ, vẫn dịu dàng như làn gió sớm mai.
Mẹ không chỉ nuôi con bằng cơm áo, mà còn dạy con biết sống nhân hậu, biết yêu thương và biết ước mơ. Giọng nói của mẹ là bản nhạc diệu kỳ, vang lên trong tim con dù con đi đến tận chân trời góc bể.
Ôi mẹ ơi! Công ơn của mẹ như biển cả không bờ, như vũ trụ bao la không cùng tận. Dẫu con có hóa thành vì sao nhỏ bé giữa trời đêm, con vẫn muốn tỏa sáng để báo đáp phần nào tình yêu vĩ đại mà mẹ đã dành cho con – thứ tình yêu không gì trên thế gian có thể sánh bằng. 🌷🌷🌷