Nguyễn Quỳnh Chi

Giới thiệu về bản thân

2A.M
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
  1. "Ông/Bà cảm thấy mệt ở chỗ nào cụ thể ạ? Triệu chứng có nặng lắm không ông bà ơi?"
  2. "Ông/Bà đã đi khám bác sĩ chưa ạ? Bác sĩ nói sao về tình hình sức khỏe của ông bà?"
  3. "Ông/Bà đã uống thuốc đầy đủ và nghỉ ngơi theo đúng chỉ dẫn chưa ạ?"
  4. "Ở nhà có ai giúp đỡ ông bà việc ăn uống, sinh hoạt không? Ông bà có cần con/cháu gửi gì về không?"
  5. "Tình hình ông bà có vẻ mệt mỏi, ông bà cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Nếu có gì bất thường, ông bà nhớ báo ngay cho con/cháu biết nhé!"

bạn ơi trong ví của mình có 0 coin bạn à

@Lê Đức Nhân 2

bạn hơi vô văn hóa r đó

Dưới đây là một dàn ý chi tiết với một câu chuyện cụ thể – kỉ niệm buồn khi tranh cãi với mẹ vì điểm kém, sau đó hối hận.
(Bạn có thể dùng y nguyên hoặc chỉnh lại cho phù hợp.)


I. Mở bài

  • Giới thiệu về mẹ – người luôn quan tâm, chăm sóc và đặt nhiều hy vọng vào bạn.
  • Dẫn dắt: một kỉ niệm buồn đã để lại trong lòng bạn nhiều day dứt, xảy ra vào năm lớp 7.

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

  • Thời gian: cuối học kì I, năm lớp 7.
  • Không gian: trong phòng khách buổi tối.
  • Bạn vừa nhận bài kiểm tra Toán chỉ được 4 điểm.
  • Bạn sợ mẹ buồn nên dấu bài, cố gắng tỏ ra bình thường.

2. Diễn biến kỉ niệm buồn

a. Bị phát hiện

  • Khi dọn cặp cho bạn, mẹ vô tình thấy bài kiểm tra điểm thấp.
  • Mẹ hỏi nhẹ nhàng: “Sao con không nói cho mẹ biết?”
  • Bạn vì xấu hổ nên cáu gắt: “Con mệt rồi, mẹ đừng nói nữa! Con tự lo được!”

b. Cuộc tranh cãi

  • Mẹ buồn và thất vọng, giọng trầm xuống:
    “Con sai không phải vì điểm thấp, mà vì con nói dối.”
  • Bạn lại bật lại vì căng thẳng: “Lúc nào mẹ cũng chỉ biết trách con!”
  • Mẹ im lặng, quay đi, lau nước mắt.
  • Cả nhà chìm trong không khí nặng nề.

c. Khoảnh khắc khiến bạn ân hận

  • Đêm đó bạn không ngủ được vì nhớ ánh mắt của mẹ – buồn nhưng không giận.
  • Bạn nghe tiếng mẹ ho trong bếp, mới phát hiện mẹ còn đang bệnh nhưng vẫn dọn dẹp và chuẩn bị đồ ăn sáng cho bạn.
  • Bạn cảm thấy mình thật vô tâm.

3. Cao trào cảm xúc

  • Bạn rón rén xuống bếp xin lỗi mẹ.
  • Mẹ mỉm cười xoa đầu: “Chỉ cần con trung thực, mẹ luôn ở bên con.”
  • Bạn bật khóc vì thương mẹ và vì lời nói vụng về đã làm mẹ tổn thương.

4. Kết thúc và dư âm

  • Hai mẹ con làm hòa.
  • Bạn cố gắng học chăm hơn, không giấu bài kiểm tra nữa.
  • Kỉ niệm đó trở thành bài học lớn về sự trung thực và biết trân trọng tình cảm của mẹ.

III. Kết bài

  • Khẳng định đây là kỉ niệm buồn nhưng giúp bạn trưởng thành.
  • Nhận ra tình yêu của mẹ luôn âm thầm, bền bỉ.
  • Hứa với lòng sẽ không để mẹ buồn như vậy nữa.

( •̀ ω •́ )✧