Diêm Phi Nga

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Diêm Phi Nga
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong thơ ca Việt Nam, “mưa” không chỉ là hiện tượng thiên nhiên quen thuộc mà còn là hình tượng gợi nhiều cảm xúc – khi buồn thương, khi hy vọng, khi chạm vào những tầng sâu tâm hồn con người. Với Lưu Quang Vũ, một nhà thơ tài hoa đa cảm, “mưa” trong bài thơ “Mưa” lại mang một sắc thái riêng: vừa thực, vừa ẩn dụ cho những biến động tinh tế trong lòng người. Hình tượng mưa ở đây không đơn thuần là cơn mưa của đất trời, mà là mưa của tâm trạng, của những nỗi bất an và khát khao yêu thương. Mưa cướp đi ánh sáng, che mờ niềm tin – như chính nỗi lo lắng của con người trước những đổ vỡ của tình yêu, những đổi thay của cuộc sống.Tuy nhiên, trong sự mịt mờ ấy vẫn le lói ánh sáng của niềm tin, của khát vọng sống và yêu. Bằng hình tượng “mưa” đầy chất tượng trưng và giàu nhạc tính, Lưu Quang Vũ đã gửi gắm tấm lòng nhạy cảm, tha thiết với con người và cuộc đời, để lại trong lòng người đọc dư âm sâu lắng về những cơn mưa của tâm hồn – nơi nỗi buồn và hy vọng luôn đan xen, hòa quyện.

Câu 2:

Trong cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào guồng quay của vật chất, danh vọng và những ảo ảnh thành công. Giữa dòng đời tất bật ấy, nhiều người dường như đánh mất đi khả năng lắng nghe chính mình, để rồi sống trong vô thức, mệt mỏi và hoang mang. Lời nhắn gửi của Howard Thurman: “Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã thức tỉnh.” là lời cảnh tỉnh sâu sắc, gợi nhắc mỗi người phải sống ý nghĩa, nhận ra giá trị đích thực của cuộc đời và của chính bản thân mình.

Trước hết, cần hiểu “tỉnh thức” là trạng thái con người nhận ra bản chất, giá trị thật của cuộc sống, không bị chi phối bởi những ham muốn tầm thường hay những xu hướng hời hợt. “Con người tỉnh thức” là người biết nhìn nhận rõ mình là ai, sống vì điều gì, dám theo đuổi những điều đúng đắn và tốt đẹp. Howard Thurman kêu gọi mỗi chúng ta hãy tự vấn: điều gì khiến mình rung động, khiến trái tim mình sống dậy, đó chính là điều mình nên làm. Thế giới này không thiếu người thông minh hay thành đạt, nhưng lại rất cần những con người sống có nhận thức, có tình thương và ý thức trách nhiệm. Khi mỗi người tỉnh thức, họ sẽ biết yêu thương bản thân, thấu hiểu người khác, dám đấu tranh cho lẽ phải và hướng đến những giá trị nhân văn. Thực tế, nhiều người sống mà không thực sự “sống” – họ bị cuốn trong những mục tiêu do xã hội áp đặt, quên mất điều mình thực sự khao khát. Những người tỉnh thức như Mahatma Gandhi, Nelson Mandela hay cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đều sống vì tiếng gọi sâu thẳm trong tâm hồn – hướng con người đến chân, thiện, mỹ. Tỉnh thức không chỉ là nhận ra, mà còn là hành động: dám thay đổi, dám bước qua giới hạn của bản thân để sống có ý nghĩa hơn. Nếu ai cũng biết tỉnh thức, thế giới sẽ bớt đi giả dối, bạo tàn, và mỗi người sẽ sống nhân ái, tự do hơn.

Tuy nhiên, vẫn có người cho rằng tỉnh thức chỉ là mơ mộng, không thiết thực. Đó là quan điểm sai lầm, bởi nếu không tỉnh thức, con người sẽ trở thành “cỗ máy sống” – làm việc, kiếm tiền, tồn tại mà không cảm nhận được niềm vui hay sự an nhiên. Tỉnh thức chính là điều kiện để con người sống trọn vẹn, hiểu rõ giá trị của hiện tại và không đánh mất mình trong dòng đời hối hả. Cuộc đời chỉ thật sự có ý nghĩa khi ta biết tỉnh thức trước những điều đang diễn ra – biết dừng lại để lắng nghe, để yêu thương và để sống đúng với chính mình. Thế giới chỉ tốt đẹp hơn khi mỗi người nhận ra sứ mệnh của mình và sống bằng một trái tim sáng rõ, nhân hậu. Bởi “con người tỉnh thức” chính là ánh sáng soi rọi cho chính họ và cho cả nhân loại.

Câu 1: Thể thơ tự do.  Câu 2: Mang  tâm trạng lo lắng, khắc khoải và sợ hãi.

Câu 3: Biện pháp được sử dụng là nhân hóa: Mưa cướp; ánh sáng của ngày

Tác dụng: Làm câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn,  khiến cơn mưa trở nên sống động lấy mất niềm vui, hạnh phúc. Qua đó, Lưu Quang Vũ gửi gắm tình cảm xót xa, da diết trước sự mong manh của những đổi thay của đời người.

Câu 4: Khi đối diện với tương lai còn nhiều điều chưa biết, con người cần có niềm tin, sự chủ động và tinh thần lạc quan. Thay vì lo sợ, chúng ta nên chuẩn bị hành trang vững vàng về tri thức, bản lĩnh và lòng can đảm để sẵn sàng đón nhận thử thách để  nhìn nhận rõ cơ hội trong khó khăn, còn niềm tin giúp ta kiên định với con đường đã chọn.