Trần Ngọc Minh Châu
Giới thiệu về bản thân
Trong môi trường học đường, chúng ta luôn hướng tới những giá trị chân - thiện - mỹ. Thế nhưng, hiện nay có một thực trạng đáng buồn đang diễn ra và có xu hướng gia tăng, đó chính là hiện tượng nói tục, chửi bậy trong học sinh. Đây là một hành vi thiếu văn hóa mà tôi hoàn toàn phản đối.Trước hết, nói tục chửi bậy là biểu hiện rõ rệt nhất của việc xuống cấp đạo đức và lối sống. Một học sinh khi khoác trên mình bộ đồng phục nhà trường nhưng lại buông ra những lời lẽ thô thiển, xúc phạm người khác sẽ làm mất đi hình ảnh thanh lịch, trẻ trung của tuổi học trò. Nhiều bạn học sinh cho rằng nói tục là cách để thể hiện "cái tôi", để trông "ngầu" hơn hay để hòa nhập với nhóm bạn. Nhưng thực tế, điều đó chỉ cho thấy sự kém cỏi trong ngôn ngữ và sự thiếu tôn trọng đối với chính bản thân mình và những người xung quanh.Tác hại của việc nói tục chửi bậy không hề nhỏ. Nó làm vẩn đục sự trong sáng của tiếng Việt – niềm tự hào của dân tộc ta. Không chỉ vậy, những lời nói thiếu kiềm chế lúc nóng giận thường là ngòi nổ cho những cuộc xích mích, thậm chí dẫn đến bạo lực học đường. Khi đã hình thành thói quen, nó sẽ khiến con người trở nên thô lỗ, cản trở việc xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và văn minh trong tương lai.Để khắc phục hiện tượng này, mỗi chúng ta cần tự ý thức về giá trị của lời nói. "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Thay vì dùng những ngôn từ thô tục, hãy học cách diễn đạt suy nghĩ của mình một cách lịch sự, chân thành. Nhà trường và gia đình cũng cần nghiêm khắc nhắc nhở, giáo dục để các bạn hiểu rằng: sự trưởng thành không nằm ở những câu chửi thề, mà nằm ở cách chúng ta cư xử văn minh.Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói xấu cần được loại bỏ ngay lập tức khỏi môi trường học đường. Là học sinh – những chủ nhân tương lai của đất nước, chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn sự trong sáng của lời ăn tiếng nói, xây dựng một môi trường học tập văn hóa và thân thiện.
a.lâu là
b.yếu đuối
a: nhưng
b:vì-nên
c:vì
Pê-ru