bố mày thích toán

Giới thiệu về bản thân

Lâm An Nhiên đang đứng ở cửa đại sảnh. Ánh mắt bình tĩnh nhìn lên sân khấu. Trên tay cô là một tập hồ sơ vừa được chuyển đến cách đây mười phút. Kết quả ADN thật. Cũng là thứ đủ để phá hủy toàn bộ buổi tiệc này. Đại sảnh im phăng phắc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm An Nhiên. Phu nhân Lâm vô thức siết chặt tay Nhược Vy. "An Nhiên... con đang làm gì vậy?" An Nhiên chậm rãi bước tới. Tiếng giày cao gót vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim của những người có mặt. Cô dừng lại trước sân khấu. Đưa tập hồ sơ trong tay lên. "Con chỉ muốn hỏi một câu." "Nếu bà đã tìm thấy con." "Vì sao hôm nay người đứng cạnh bà lại là cô ấy?" Sắc mặt phu nhân Lâm trắng bệch. Nhược Vy lập tức chen vào: "Chị An Nhiên, em biết chị không chấp nhận được sự thật, nhưng..." "Báo cáo ADN đã chứng minh tất cả rồi." An Nhiên nhìn cô ta. Ánh mắt lạnh đến đáng sợ. "Vậy sao?" Cô mở tập hồ sơ. Lấy ra một tờ giấy. "Nếu thế thì giải thích cho tôi biết." "Vì sao bệnh viện lại vừa gửi lại kết quả kiểm tra này?" Trái tim Nhược Vy đập mạnh. Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên. An Nhiên đặt bản báo cáo lên bàn. "Đây mới là kết quả ADN gốc." "Mẫu đối chiếu số một: Lâm Quốc Thành." "Mẫu đối chiếu số hai: Lâm phu nhân." "Kết luận..." Giọng cô dừng lại. Cả hội trường như nín thở. "...Lâm An Nhiên có quan hệ huyết thống trực hệ với hai người." Ầm! Tiếng bàn tán lập tức nổ tung. "Không thể nào!" "Vậy Nhược Vy là ai?" "Chuyện gì đang xảy ra thế này?" Phu nhân Lâm run rẩy cầm lấy bản báo cáo. Đôi tay bà không ngừng rung lên. Từng dòng chữ hiện rõ trước mắt. Dấu xác nhận. Con dấu bệnh viện. Mọi thứ đều là thật. "Không..." "Không thể nào..." Nhược Vy lao tới. Giật lấy bản báo cáo. Chỉ nhìn một cái. Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch. Không thể. Cô ta đã chắc chắn mọi thứ được xử lý sạch sẽ. Tại sao vẫn còn bản gốc? Lúc đó. Một giọng nói già nua vang lên từ cửa đại sảnh. "Vì tôi giữ lại." Mọi người đồng loạt quay đầu. Một ông lão mặc áo blouse trắng bước vào. Nhìn thấy người đó, sắc mặt Nhược Vy hoàn toàn sụp đổ. Bác sĩ Trần. Người phụ trách vụ trao nhầm trẻ sơ sinh năm đó. Ông lão nhìn thẳng Nhược Vy. "Con tưởng mình đã mua chuộc được tất cả sao?" "Tôi đã nghỉ hưu." "Nhưng lương tâm tôi vẫn còn." Cả hội trường chết lặng. Nhược Vy lùi lại một bước. Rồi thêm một bước. "Không..." "Ông đang nói dối." Bác sĩ Trần lấy ra một chiếc USB. "Toàn bộ giao dịch chuyển tiền." "Bản ghi âm cuộc gọi." "Và camera bệnh viện." "Tôi đều đã giao cho cảnh sát." Câu nói vừa dứt. Tiếng còi xe vang lên bên ngoài biệt thự. Ánh đèn đỏ xanh phản chiếu qua cửa kính. Nhược Vy đứng chết trân tại chỗ. Cô ta biết. Mọi thứ đã kết thúc. Nhưng đúng lúc đó. An Nhiên lại lên tiếng. "Khoan đã." Cả hội trường ngơ ngác nhìn cô. Ngay cả cảnh sát vừa bước vào cũng khựng lại. An Nhiên nhìn Nhược Vy. Giọng nói bình thản. "Tôi có một câu hỏi." "Tại sao cô phải làm vậy?" Lần đầu tiên kể từ khi buổi tiệc bắt đầu. Nhược Vy bật cười. Tiếng cười vừa chua chát vừa điên cuồng. "Tại sao ư?" "Cô thật sự không biết sao?" Ánh mắt cô ta đỏ hoe. "Vì tôi đã sống ở Lâm gia mười tám năm." "Tôi gọi họ là cha mẹ suốt mười tám năm." "Tôi yêu họ." "Tôi sợ mất tất cả." Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. "Còn cô..." "Cô chỉ cần xuất hiện." "Là có thể cướp đi mọi thứ của tôi." Đại sảnh chìm trong im lặng. Nhưng An Nhiên chỉ nhìn cô ta thật lâu. Rồi khẽ lắc đầu. "Tôi chưa từng muốn cướp thứ gì." "Tôi chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình." Nhược Vy đứng bất động. Còn phu nhân Lâm... Nước mắt đã lăn dài trên má. Bởi đến lúc này bà mới nhận ra. Người bị bà bỏ rơi thêm một lần nữa. Chính là cô con gái ruột mà bà đã tìm kiếm suốt mười tám năm. Cả đại sảnh chìm trong im lặng. Không ai ngờ buổi tiệc nhận thân lại kết thúc theo cách này. Phu nhân Lâm bước xuống sân khấu. Đôi mắt đỏ hoe. Bà run rẩy đi tới trước mặt An Nhiên. "Con..." "Mẹ xin lỗi." Đó là câu đầu tiên bà nói với cô kể từ khi tìm thấy cô. An Nhiên đứng yên. Không né tránh. Nhưng cũng không đáp lại. Mười tám năm xa cách. Ba ngày bị bỏ quên trong chính ngôi nhà của mình. Đâu phải chỉ một câu xin lỗi là có thể bù đắp. Phu nhân Lâm bật khóc. Bà muốn ôm lấy con gái. Nhưng khi nhìn thấy sự xa cách trong mắt An Nhiên, đôi tay bà lại cứng đờ giữa không trung. Đúng lúc ấy, chủ tịch Lâm lên tiếng. "Được rồi." "Chuyện hôm nay đến đây thôi." Ông nhìn về phía cảnh sát. "Đưa Nhược Vy đi." Nhược Vy toàn thân run lên. "Cha..." Chủ tịch Lâm nhắm mắt. Lần đầu tiên ông không nhìn cô ta. "Từ hôm nay trở đi, cô không còn là người của Lâm gia nữa." Một câu nói khiến sắc mặt Nhược Vy trắng bệch. Cô ta bật cười. Tiếng cười đầy tuyệt vọng. "Không còn là người của Lâm gia?" "Con gọi hai người là cha mẹ suốt mười tám năm." "Con chăm sóc bà nội khi bà bệnh." "Con học hành, cố gắng, sống theo mọi kỳ vọng của Lâm gia." "Giờ chỉ một câu nói..." "Là phủ nhận tất cả sao?" Không ai trả lời được. Ngay cả những vị khách đứng xem cũng bắt đầu dao động. Bởi những gì Nhược Vy nói không hoàn toàn sai. Dù cô ta có lỗi. Nhưng mười tám năm tình cảm cũng là thật. Đúng lúc ấy. An Nhiên đột nhiên lên tiếng. "Thả cô ấy đi." Tất cả mọi người đều sững sờ. Ngay cả Nhược Vy cũng ngẩng đầu nhìn cô. "Cô nói gì?" An Nhiên bình thản đáp: "Tôi không muốn nhìn thấy cô vào tù." "Nếu không phải vì cô." "Tôi sẽ không có ngày hôm nay." Nhược Vy cười lạnh. "Cô đang thương hại tôi?" "Không." An Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian vào một người đã thua." Một câu nói. Khiến sắc mặt Nhược Vy lập tức cứng đờ. Bởi cô ta biết. Điều đáng sợ nhất không phải sự căm ghét. Mà là sự thờ ơ. An Nhiên từ đầu đến cuối chưa từng xem cô ta là đối thủ. Đúng lúc ấy. Tần Dịch Hàn bước nhanh vào đại sảnh. "Tiểu thư." Ánh mắt anh trở nên nghiêm trọng. "Có chuyện rồi." An Nhiên khẽ nhíu mày. "Chuyện gì?" Tần Dịch Hàn đưa điện thoại tới trước mặt cô. "Mười phút trước." "Tập đoàn Lâm Thị bị người khác thu mua 35% cổ phần trên thị trường." Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức thay đổi. "Cái gì?" Tần Dịch Hàn tiếp tục. "Đối phương còn đang tiếp tục gom cổ phiếu." "Nếu vượt quá 51%..." Anh dừng lại. Cả đại sảnh đều hiểu điều đó có nghĩa gì. Lâm gia có thể mất quyền kiểm soát tập đoàn bất cứ lúc nào. Không khí vừa dịu xuống lại lần nữa đóng băng. Chủ tịch Lâm siết chặt nắm tay. "Ai làm?" Tần Dịch Hàn nhìn màn hình. Rồi chậm rãi đọc ra một cái tên. Một cái tên khiến ngay cả An Nhiên cũng khẽ nheo mắt. "Người đứng sau là..." "Ôn gia." "Ôn gia?" Chủ tịch Lâm biến sắc. Toàn bộ đại sảnh lập tức xôn xao. Ở Hải Thành, không ai không biết Ôn gia. Đó là một thế lực còn lớn hơn cả Lâm gia. Nhiều năm qua, hai bên vẫn luôn giữ khoảng cách, chưa từng xảy ra xung đột trực tiếp. Vậy tại sao hôm nay Ôn gia lại đột ngột ra tay? Chủ tịch Lâm nhìn Tần Dịch Hàn. "Có điều tra được người phụ trách không?" Tần Dịch Hàn im lặng vài giây. Sau đó đưa điện thoại cho ông. "Người ký lệnh thu mua..." "Là Ôn Cảnh Thần." Cả hội trường hít một ngụm khí lạnh. Ôn Cảnh Thần. Người thừa kế duy nhất của Ôn gia. Một nhân vật nổi tiếng lạnh lùng và quyết đoán trong giới thương nghiệp. Chủ tịch Lâm cau mày. "Lâm gia chưa từng đắc tội với cậu ta." Đúng lúc ấy. Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa chính. "Thật sao?" Cửa đại sảnh bị đẩy mở. Một người đàn ông cao lớn bước vào. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Khí chất mạnh mẽ khiến toàn bộ không gian như lặng đi. Phía sau anh là hàng chục vệ sĩ mặc đồ đen. Ôn Cảnh Thần. Người thật xuất hiện. Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức trở nên khó coi. "Cậu Ôn." Ôn Cảnh Thần không nhìn ông. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông. Dừng lại trên người An Nhiên. Trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt lạnh lùng bỗng dịu đi vài phần. Anh chậm rãi bước tới. Dừng trước mặt cô. "Tôi đến muộn." Cả đại sảnh chết lặng. An Nhiên nhìn anh. "Công việc xong rồi?" Ôn Cảnh Thần khẽ gật đầu. "Ừ." "Thu mua được 38% rồi." Giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng những người xung quanh lại nghe đến tê cả da đầu. An Nhiên chỉ nhàn nhạt đáp: "Chậm hơn dự kiến." Khóe môi Ôn Cảnh Thần hơi cong lên. "Lần sau sẽ nhanh hơn." Mọi người: "..." Chủ tịch Lâm cảm thấy đầu óc mình như ngừng hoạt động. Ông nhìn An Nhiên. Rồi nhìn Ôn Cảnh Thần. Một suy nghĩ đáng sợ dần xuất hiện. "Chờ đã..." "Thu mua Lâm Thị..." "Có liên quan đến cô?" Đại sảnh lập tức im bặt. Tất cả đều nhìn về phía An Nhiên. Cô đứng đó. Vẫn là bộ quần áo đen đơn giản. Vẫn là dáng vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối. Sau vài giây im lặng. An Nhiên khẽ nâng mắt. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào buổi tiệc, cô nở một nụ cười. "Tôi quên giới thiệu." "Tôi họ Lâm." "Nhưng tôi cũng là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Thiên Khải." Ầm! Cả đại sảnh hoàn toàn nổ tung. Bởi ai cũng biết. Tập đoàn Thiên Khải... Chính là đối thủ lớn nhất của cả Lâm gia lẫn Ôn gia trong suốt năm năm qua.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C1. Bài làm

Thói bắt chước là một thói quen xấu có thể gây ra nhiều tác hại cho con người trong cuộc sống. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ mất đi bản sắc và không thể phát huy được khả năng riêng của mình. Người hay bắt chước thường sống phụ thuộc, thiếu sáng tạo và không có chính kiến. Lâu dần, họ dễ bị người khác chi phối, khó đạt được thành công thật sự. Ngoài ra, bắt chước mù quáng có thể dẫn đến những hành động sai trái, ảnh hưởng xấu đến bản thân và xã hội. Vì vậy, mỗi người cần biết học hỏi chọn lọc và giữ vững cá tính riêng để hoàn thiện bản thân một cách đúng đắn.

C2. Bài làm

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ giúp ta trưởng thành hơn. Với em, một trải nghiệm sâu sắc nhất chính là lần em cùng các bạn tham gia hoạt động “Chung tay bảo vệ môi trường” do trường tổ chức vào đầu năm học lớp 5. Sáng hôm đó, cả lớp em tập trung ở sân trường với những chiếc bao tải, găng tay và kẹp rác. Nhiệm vụ của nhóm em là dọn dẹp khu vực quanh con đường dẫn vào trường. Ban đầu, ai cũng thấy ngại vì trời nắng gắt, rác thì nhiều và mùi khó chịu. Nhưng khi bắt tay vào làm, mọi người lại cảm thấy vui và phấn khởi. Từng túi rác đầy dần lên, con đường trở nên sạch sẽ, thoáng mát hơn. Nhìn thành quả của mình, em cảm thấy tự hào và hạnh phúc vô cùng. Qua buổi lao động ấy, em nhận ra rằng giữ gìn môi trường không phải là việc của riêng ai, mà là trách nhiệm của tất cả mọi người. Chỉ cần mỗi người góp một phần nhỏ, thế giới quanh ta sẽ xanh – sạch – đẹp hơn rất nhiều. Trải nghiệm đó giúp em hiểu giá trị của lao động, của tinh thần đoàn kết và lòng yêu thiên nhiên. Từ đó, em luôn cố gắng giữ gìn vệ sinh, không xả rác bừa bãi và nhắc nhở mọi người cùng làm điều đó. Đó là một trải nghiệm tuy nhỏ bé nhưng đã để lại trong em một bài học sâu sắc: muốn cuộc sống tốt đẹp hơn, trước hết mỗi người phải sống có ý thức và trách nhiệm với môi trường, với cộng đồng xung quanh mình.

C1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3

2. các từ láy trg đoạn văn trên: hoảng hốt, lanh lảnh

3.Câu truyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì có nhân vật là loài vật.

4.em không đồng tình vì bạn ấy không tự mình hót mà toàn cướp tiếng hót của những bạn khác.

5. Từ câu chuyện trên em rút ra bài học là không nên tranh dành đồ của người khác và hãy tự cố gắng để mình có được thứ bản thân mình muốn có.

4 biện pháp nhằm kêu gọi mọi người trong gia đình mình tiết kiệm điện là: tắt các thiết bị điện khi không sử dụng, chỉ sử dụng điện vào buổi tối, mua tấm pin năng lượng mặt trời nhằm tiết kiệm nguồn điện sử dụng, kêu gọi mọi người sử dụng điện tiết kiệm

A. Kiến trúc mà bạn T nhắc tới có tên là nhà nổi.

B. 4 vật liệu là:gỗ, sắt, xi măng, cát

4 thành phần cấu tạo của ngôi nhà là: móng nhà, khung nhà, mái nhà, tường.

Hi mira

Thanks for you email. Now I'II tell you about my house.

My home has 1 floor. First, my home has 6 rooms. Has 4 bedrooms, a kitchen, a bathroom, and a toilet. I live in SongCong city

1.I live in SongCong city

2.There are 6 rooms in my house. Has 4 bedrooms, a bathroom, a kitchen and a toilet

3.I like my bedroom.Because my room has one teddy bear very beutifull