bố mày thích toán

Giới thiệu về bản thân

Lâm An Nhiên đang đứng ở cửa đại sảnh. Ánh mắt bình tĩnh nhìn lên sân khấu. Trên tay cô là một tập hồ sơ vừa được chuyển đến cách đây mười phút. Kết quả ADN thật. Cũng là thứ đủ để phá hủy toàn bộ buổi tiệc này. Đại sảnh im phăng phắc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm An Nhiên. Phu nhân Lâm vô thức siết chặt tay Nhược Vy. "An Nhiên... con đang làm gì vậy?" An Nhiên chậm rãi bước tới. Tiếng giày cao gót vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim của những người có mặt. Cô dừng lại trước sân khấu. Đưa tập hồ sơ trong tay lên. "Con chỉ muốn hỏi một câu." "Nếu bà đã tìm thấy con." "Vì sao hôm nay người đứng cạnh bà lại là cô ấy?" Sắc mặt phu nhân Lâm trắng bệch. Nhược Vy lập tức chen vào: "Chị An Nhiên, em biết chị không chấp nhận được sự thật, nhưng..." "Báo cáo ADN đã chứng minh tất cả rồi." An Nhiên nhìn cô ta. Ánh mắt lạnh đến đáng sợ. "Vậy sao?" Cô mở tập hồ sơ. Lấy ra một tờ giấy. "Nếu thế thì giải thích cho tôi biết." "Vì sao bệnh viện lại vừa gửi lại kết quả kiểm tra này?" Trái tim Nhược Vy đập mạnh. Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên. An Nhiên đặt bản báo cáo lên bàn. "Đây mới là kết quả ADN gốc." "Mẫu đối chiếu số một: Lâm Quốc Thành." "Mẫu đối chiếu số hai: Lâm phu nhân." "Kết luận..." Giọng cô dừng lại. Cả hội trường như nín thở. "...Lâm An Nhiên có quan hệ huyết thống trực hệ với hai người." Ầm! Tiếng bàn tán lập tức nổ tung. "Không thể nào!" "Vậy Nhược Vy là ai?" "Chuyện gì đang xảy ra thế này?" Phu nhân Lâm run rẩy cầm lấy bản báo cáo. Đôi tay bà không ngừng rung lên. Từng dòng chữ hiện rõ trước mắt. Dấu xác nhận. Con dấu bệnh viện. Mọi thứ đều là thật. "Không..." "Không thể nào..." Nhược Vy lao tới. Giật lấy bản báo cáo. Chỉ nhìn một cái. Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch. Không thể. Cô ta đã chắc chắn mọi thứ được xử lý sạch sẽ. Tại sao vẫn còn bản gốc? Lúc đó. Một giọng nói già nua vang lên từ cửa đại sảnh. "Vì tôi giữ lại." Mọi người đồng loạt quay đầu. Một ông lão mặc áo blouse trắng bước vào. Nhìn thấy người đó, sắc mặt Nhược Vy hoàn toàn sụp đổ. Bác sĩ Trần. Người phụ trách vụ trao nhầm trẻ sơ sinh năm đó. Ông lão nhìn thẳng Nhược Vy. "Con tưởng mình đã mua chuộc được tất cả sao?" "Tôi đã nghỉ hưu." "Nhưng lương tâm tôi vẫn còn." Cả hội trường chết lặng. Nhược Vy lùi lại một bước. Rồi thêm một bước. "Không..." "Ông đang nói dối." Bác sĩ Trần lấy ra một chiếc USB. "Toàn bộ giao dịch chuyển tiền." "Bản ghi âm cuộc gọi." "Và camera bệnh viện." "Tôi đều đã giao cho cảnh sát." Câu nói vừa dứt. Tiếng còi xe vang lên bên ngoài biệt thự. Ánh đèn đỏ xanh phản chiếu qua cửa kính. Nhược Vy đứng chết trân tại chỗ. Cô ta biết. Mọi thứ đã kết thúc. Nhưng đúng lúc đó. An Nhiên lại lên tiếng. "Khoan đã." Cả hội trường ngơ ngác nhìn cô. Ngay cả cảnh sát vừa bước vào cũng khựng lại. An Nhiên nhìn Nhược Vy. Giọng nói bình thản. "Tôi có một câu hỏi." "Tại sao cô phải làm vậy?" Lần đầu tiên kể từ khi buổi tiệc bắt đầu. Nhược Vy bật cười. Tiếng cười vừa chua chát vừa điên cuồng. "Tại sao ư?" "Cô thật sự không biết sao?" Ánh mắt cô ta đỏ hoe. "Vì tôi đã sống ở Lâm gia mười tám năm." "Tôi gọi họ là cha mẹ suốt mười tám năm." "Tôi yêu họ." "Tôi sợ mất tất cả." Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. "Còn cô..." "Cô chỉ cần xuất hiện." "Là có thể cướp đi mọi thứ của tôi." Đại sảnh chìm trong im lặng. Nhưng An Nhiên chỉ nhìn cô ta thật lâu. Rồi khẽ lắc đầu. "Tôi chưa từng muốn cướp thứ gì." "Tôi chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình." Nhược Vy đứng bất động. Còn phu nhân Lâm... Nước mắt đã lăn dài trên má. Bởi đến lúc này bà mới nhận ra. Người bị bà bỏ rơi thêm một lần nữa. Chính là cô con gái ruột mà bà đã tìm kiếm suốt mười tám năm. Cả đại sảnh chìm trong im lặng. Không ai ngờ buổi tiệc nhận thân lại kết thúc theo cách này. Phu nhân Lâm bước xuống sân khấu. Đôi mắt đỏ hoe. Bà run rẩy đi tới trước mặt An Nhiên. "Con..." "Mẹ xin lỗi." Đó là câu đầu tiên bà nói với cô kể từ khi tìm thấy cô. An Nhiên đứng yên. Không né tránh. Nhưng cũng không đáp lại. Mười tám năm xa cách. Ba ngày bị bỏ quên trong chính ngôi nhà của mình. Đâu phải chỉ một câu xin lỗi là có thể bù đắp. Phu nhân Lâm bật khóc. Bà muốn ôm lấy con gái. Nhưng khi nhìn thấy sự xa cách trong mắt An Nhiên, đôi tay bà lại cứng đờ giữa không trung. Đúng lúc ấy, chủ tịch Lâm lên tiếng. "Được rồi." "Chuyện hôm nay đến đây thôi." Ông nhìn về phía cảnh sát. "Đưa Nhược Vy đi." Nhược Vy toàn thân run lên. "Cha..." Chủ tịch Lâm nhắm mắt. Lần đầu tiên ông không nhìn cô ta. "Từ hôm nay trở đi, cô không còn là người của Lâm gia nữa." Một câu nói khiến sắc mặt Nhược Vy trắng bệch. Cô ta bật cười. Tiếng cười đầy tuyệt vọng. "Không còn là người của Lâm gia?" "Con gọi hai người là cha mẹ suốt mười tám năm." "Con chăm sóc bà nội khi bà bệnh." "Con học hành, cố gắng, sống theo mọi kỳ vọng của Lâm gia." "Giờ chỉ một câu nói..." "Là phủ nhận tất cả sao?" Không ai trả lời được. Ngay cả những vị khách đứng xem cũng bắt đầu dao động. Bởi những gì Nhược Vy nói không hoàn toàn sai. Dù cô ta có lỗi. Nhưng mười tám năm tình cảm cũng là thật. Đúng lúc ấy. An Nhiên đột nhiên lên tiếng. "Thả cô ấy đi." Tất cả mọi người đều sững sờ. Ngay cả Nhược Vy cũng ngẩng đầu nhìn cô. "Cô nói gì?" An Nhiên bình thản đáp: "Tôi không muốn nhìn thấy cô vào tù." "Nếu không phải vì cô." "Tôi sẽ không có ngày hôm nay." Nhược Vy cười lạnh. "Cô đang thương hại tôi?" "Không." An Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian vào một người đã thua." Một câu nói. Khiến sắc mặt Nhược Vy lập tức cứng đờ. Bởi cô ta biết. Điều đáng sợ nhất không phải sự căm ghét. Mà là sự thờ ơ. An Nhiên từ đầu đến cuối chưa từng xem cô ta là đối thủ. Đúng lúc ấy. Tần Dịch Hàn bước nhanh vào đại sảnh. "Tiểu thư." Ánh mắt anh trở nên nghiêm trọng. "Có chuyện rồi." An Nhiên khẽ nhíu mày. "Chuyện gì?" Tần Dịch Hàn đưa điện thoại tới trước mặt cô. "Mười phút trước." "Tập đoàn Lâm Thị bị người khác thu mua 35% cổ phần trên thị trường." Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức thay đổi. "Cái gì?" Tần Dịch Hàn tiếp tục. "Đối phương còn đang tiếp tục gom cổ phiếu." "Nếu vượt quá 51%..." Anh dừng lại. Cả đại sảnh đều hiểu điều đó có nghĩa gì. Lâm gia có thể mất quyền kiểm soát tập đoàn bất cứ lúc nào. Không khí vừa dịu xuống lại lần nữa đóng băng. Chủ tịch Lâm siết chặt nắm tay. "Ai làm?" Tần Dịch Hàn nhìn màn hình. Rồi chậm rãi đọc ra một cái tên. Một cái tên khiến ngay cả An Nhiên cũng khẽ nheo mắt. "Người đứng sau là..." "Ôn gia." "Ôn gia?" Chủ tịch Lâm biến sắc. Toàn bộ đại sảnh lập tức xôn xao. Ở Hải Thành, không ai không biết Ôn gia. Đó là một thế lực còn lớn hơn cả Lâm gia. Nhiều năm qua, hai bên vẫn luôn giữ khoảng cách, chưa từng xảy ra xung đột trực tiếp. Vậy tại sao hôm nay Ôn gia lại đột ngột ra tay? Chủ tịch Lâm nhìn Tần Dịch Hàn. "Có điều tra được người phụ trách không?" Tần Dịch Hàn im lặng vài giây. Sau đó đưa điện thoại cho ông. "Người ký lệnh thu mua..." "Là Ôn Cảnh Thần." Cả hội trường hít một ngụm khí lạnh. Ôn Cảnh Thần. Người thừa kế duy nhất của Ôn gia. Một nhân vật nổi tiếng lạnh lùng và quyết đoán trong giới thương nghiệp. Chủ tịch Lâm cau mày. "Lâm gia chưa từng đắc tội với cậu ta." Đúng lúc ấy. Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa chính. "Thật sao?" Cửa đại sảnh bị đẩy mở. Một người đàn ông cao lớn bước vào. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Khí chất mạnh mẽ khiến toàn bộ không gian như lặng đi. Phía sau anh là hàng chục vệ sĩ mặc đồ đen. Ôn Cảnh Thần. Người thật xuất hiện. Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức trở nên khó coi. "Cậu Ôn." Ôn Cảnh Thần không nhìn ông. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông. Dừng lại trên người An Nhiên. Trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt lạnh lùng bỗng dịu đi vài phần. Anh chậm rãi bước tới. Dừng trước mặt cô. "Tôi đến muộn." Cả đại sảnh chết lặng. An Nhiên nhìn anh. "Công việc xong rồi?" Ôn Cảnh Thần khẽ gật đầu. "Ừ." "Thu mua được 38% rồi." Giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng những người xung quanh lại nghe đến tê cả da đầu. An Nhiên chỉ nhàn nhạt đáp: "Chậm hơn dự kiến." Khóe môi Ôn Cảnh Thần hơi cong lên. "Lần sau sẽ nhanh hơn." Mọi người: "..." Chủ tịch Lâm cảm thấy đầu óc mình như ngừng hoạt động. Ông nhìn An Nhiên. Rồi nhìn Ôn Cảnh Thần. Một suy nghĩ đáng sợ dần xuất hiện. "Chờ đã..." "Thu mua Lâm Thị..." "Có liên quan đến cô?" Đại sảnh lập tức im bặt. Tất cả đều nhìn về phía An Nhiên. Cô đứng đó. Vẫn là bộ quần áo đen đơn giản. Vẫn là dáng vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối. Sau vài giây im lặng. An Nhiên khẽ nâng mắt. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào buổi tiệc, cô nở một nụ cười. "Tôi quên giới thiệu." "Tôi họ Lâm." "Nhưng tôi cũng là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Thiên Khải." Ầm! Cả đại sảnh hoàn toàn nổ tung. Bởi ai cũng biết. Tập đoàn Thiên Khải... Chính là đối thủ lớn nhất của cả Lâm gia lẫn Ôn gia trong suốt năm năm qua.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2 : ​ Biến khó khăn thành cơ hội: Đừng để những "xẻng đất" của cuộc đời chôn vùi bạn, hãy dùng chúng làm bậc thang để bước cao hơn. ​Sự kiên trì và bình tĩnh: Trong nghịch cảnh, sự hoảng loạn không giải quyết được gì, chỉ

có sự bình tĩnh và hành động đúng đắn mới giúp ta thoát khỏi "miệng giếng".

C1

Bài làm

Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa là những dòng cảm xúc chân thành, hồn nhiên của một người cháu dành cho vị Lãnh tụ kính yêu. Hình ảnh Bác Hồ hiện lên thật gần gũi qua đôi mắt trẻ thơ: Bác treo trang trọng trên tường cùng lá cờ đỏ, luôn "mỉm cười" dõi theo mọi hoạt động của các cháu trong nhà. Không gian xung quanh Bác thật bình dị với đàn gà ngoài sân, quả na chín trong vườn, tạo nên cảm giác ấm cúng như Bác đang hiện diện thực sự. Đặc biệt, những lời dặn dò "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa", "Trồng rau, quét bếp, đuổi gà" không chỉ là lời thơ mà còn là bài học về đạo đức, sự chăm chỉ mà Bác dành cho thiếu nhi. Dù Bác bận "bao việc trên đời", nhưng nụ cười của Người vẫn luôn sưởi ấm tâm hồn trẻ thơ, thể hiện tình yêu thương bao la giữa Bác và các cháu nhi đồng.

C2

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những tình bạn đẹp, nhưng với em, kỷ niệm về lần cùng Ngọc ôn học sinh giỏi là điều em không bao giờ quên. Đó không chỉ là một kỷ niệm về sự nỗ lực, mà còn là bài học về sự chân thành và sẻ chia.

​Năm ấy, chúng em cùng nằm trong đội tuyển Văn của trường. Áp lực học tập rất lớn khiến em nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Có một lần, em bị điểm kém trong bài thi thử, cảm giác thất vọng tràn trề khiến tôi tự nhốt mình trong lớp và khóc. Chính lúc đó, Ngọc đã đến bên cạnh. Thay vì an ủi bằng những lời sáo rỗng, bạn lặng lẽ đặt lên bàn em một hộp sữa và một tờ giấy ghi chú: "Đừng nản lòng nhé, chúng mình sẽ cùng nhau cố gắng!".

​Suốt những ngày sau đó, Ngọc luôn là người đồng hành cùng em. Cứ mỗi buổi chiều tan học, đứa lại cùng nhau ra ghế đá sân trường, Ngọc kiên nhẫn giảng lại cho em những đoạn văn khó, cùng em tra cứu tài liệu đến tận khi bác bảo vệ đi đóng cửa lớp. Nhờ có sự khích lệ của Ngọc, em dần lấy lại sự tự tin. Vào ngày nhận kết quả, cả hai chúng em đều đạt giải cao. Chúng em đã ôm chầm lấy nhau giữa sân trường, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.

Kỷ niệm ấy đã trôi qua khá lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy ấm áp lạ kỳ. Nó dạy em rằng bạn tốt không chỉ là người cùng ta vui cười, mà là người sẵn sàng nắm tay ta khi ta vấp ngã. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng và giữ gìn tình bạn quý giá này như một báu vật của tuổi học trò.

C1: văn bản " chơi phú quốc" thuộc kiểu văn bản tả cảnh.

C2:

Hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ là : hình ảnh: "thấy rõ ràng màu cây lá xanh biếc gần với màu nước biển xanh dờn, một vệt cát trắng chạy dài ở giữa".

C3:

-​Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể xưng "chúng tôi", "tôi").

-Tác dụng: Giúp cho những trải nghiệm, cảm xúc "sung sướng, mạnh mẽ" của tác giả trở nên chân thực hơn. Người đọc như được cùng tác giả đồng hành trên con tàu rẽ sóng để khám phá đảo Phú Quốc.

C4:

-Hoạt động: Tác giả nhắc đến thú vui đi hái trái sim của những cô bé xinh xắn và người thiếu phụ (hái trái, nét mặt hớn hở, vừa làm vừa cất tiếng hát ca véo von êm ái). Ngoài ra còn có hoạt động trồng trọt qua hình ảnh những vườn tiêu xanh tốt.

- cho thấy cuộc sống của người dân nơi đây rất bình yên, tự tại và đầy chất thơ. Họ không chỉ lao động mà còn biết tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên, biến cuộc sống đời thường trở nên vui vẻ, nhẹ nhàng như ở chốn "tiên cảnh".

C5:

Bài làm

​Qua văn bản "Chơi Phú Quốc", em rút ra bài học rằng việc trải nghiệm giúp chúng ta biến những điều trong "mộng tưởng" thành hiện thực sống động ngay trước mắt. Những chuyến đi giúp ta khám phá được những vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên như Giếng Tiên hay những rừng sim đầy trái, điều mà nếu chỉ nghe kể sẽ không bao giờ cảm nhận hết được. Khám phá vùng đất mới còn giúp ta mở mang tâm hồn, thêm yêu mến vẻ đẹp mộc mạc và sự hiếu khách của con người ở khắp mọi miền tổ quốc. Cuối cùng, trải nghiệm thực tế là cách tốt nhất để mỗi người làm giàu vốn sống và nuôi dưỡng lòng trân trọng đối với những giá trị văn hóa địa phương.

Bài 2:

Những biểu hiện sử dụng năng lượng chưa tiết kiệm trong gia đình em là: Bật đèn, quạt, tivi khi không sử dụng ; Sạc điện thoại qua đêm; Dùng nước nóng và điều hòa quá lâu; không tắt bếp ga hoặc khóa van khi nấu ăn xong.

Việc làm cụ thể để sử dụng năng lượng tiết kiệm: Tắt các thiết bị điện khi không dùng, Dùng bóng đèn và thiết bị tiết kiệm điện, Tận dụng ánh sáng, gió tự nhiên ban ngày, Khóa van ga, tắt bếp khi nấu xong.


Bài 1: em đang sống trong kiến trúc nhà nông thôn. Các vật liệu xây dựng là: gạch, xi măng, gỗ, cát, thép, ngói, mái tôn. 4 đặc điểm nổi bật của ngôi nhà là: mái ngói đỏ làm nổi bật ngôi nhà, có nhiều cửa sổ làm cho ngôi nhà thoáng mát, nhà kiên cố và rất chắc chắn có thể chống lại bão, kiên cố và chắc chắn có thể chống được mưa bão.