Đặng Thị Phượng
Giới thiệu về bản thân
Tôi đứng lặng nhìn cánh diều mặt trăng khuyết trong tay mình. Thằng bé vừa sụt sịt khóc, vừa cố giấu ánh mắt hoảng sợ. Gió chiều vẫn thổi, mang theo tiếng sáo diều vi vu như trách móc.
Bất chợt, tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi khẽ thở dài, rồi nói nhỏ:
– Thôi, chị xin lỗi nhé. Chị lỡ nóng quá.
Thằng bé ngẩng lên, đôi mắt còn long lanh nước. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lại khung diều, rồi giúp nó buộc lại sợi dây bị đứt.
– Nào, chị em mình cùng thả lại nhé! – tôi nói.
Cậu bé gật đầu, nụ cười rạng rỡ hiện lên. Chúng tôi cùng chạy xuống bãi dốc, cánh diều mặt trăng khuyết lại vút lên trời cao, lượn quanh những cánh diều khác.
Tôi ngẩng đầu nhìn theo, lòng nhẹ tênh. Từ hôm ấy, tôi hiểu rằng, điều đẹp nhất không chỉ là cánh diều bay cao, mà còn là khi lòng mình biết rộng mở và bao dung.
về buổi chiều thu quê
trẻ con lùa bò ra bãi đê
nghĩa chuyển.