Phạm Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Trong thời đại kỹ thuật số phát triển bùng nổ, trò chơi điện tử không còn đơn thuần là những phương tiện giải trí xa xỉ mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa của giới trẻ. Tuy nhiên, xoay quanh vấn đề này vẫn tồn tại nhiều luồng ý kiến trái chiều. Thực tế, vai trò của trò chơi điện tử giống như một con dao hai lưỡi: nó có thể là công cụ giáo dục, giải trí tuyệt vời nhưng cũng có thể trở thành vực thẳm nếu con người không biết tự chủ.
Trước hết, chúng ta không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà trò chơi điện tử mang lại nếu được sử dụng một cách điều độ. Về mặt tư duy, nhiều loại hình trò chơi chiến thuật hay nhập vai đòi hỏi người chơi phải có khả năng phân tích tình huống, phản xạ nhanh nhạy và đưa ra quyết định chính xác trong thời gian ngắn. Đây vô tình trở thành một môi trường rèn luyện trí tuệ, kỹ năng giải quyết vấn đề và tư duy sáng tạo rất hiệu quả. Bên cạnh đó, các trò chơi trực tuyến còn là cầu nối giúp con người kết bạn, học hỏi kỹ năng làm việc nhóm và giao lưu văn hóa xuyên quốc gia, xóa tan những rào cản về địa lý. Ở một góc độ khác, trò chơi điện tử là liều thuốc giảm căng thẳng hữu hiệu sau những giờ học tập và làm việc mệt mỏi, giúp con người tái tạo năng lượng và tìm thấy niềm vui trong những thế giới ảo sống động.
Tuy nhiên, vai trò tích cực ấy chỉ tồn tại khi người chơi giữ được sự cân bằng. Mặt tối của trò chơi điện tử xuất hiện khi nó biến thành sự lạm dụng và gây nghiện. Khi quá đắm chìm vào thế giới ảo, con người dễ dàng lãng quên trách nhiệm trong thế giới thực, dẫn đến việc sa sút học tập, bỏ bê công việc và rạn nứt các mối quan hệ gia đình. Không chỉ dừng lại ở đó, việc ngồi trước màn hình quá lâu với cường độ cao còn gây ra những hệ lụy nghiêm trọng về sức khỏe như cận thị, béo phì, mất ngủ và các vấn đề về tâm lý như sống khép kín, trầm cảm hoặc dễ nảy sinh hành vi bạo lực nếu tiếp xúc quá nhiều với các nội dung thiếu lành mạnh.
Như vậy, trò chơi điện tử tự thân nó không xấu, mà tác động tích cực hay tiêu cực hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và thái độ của người sử dụng. Nó sẽ là một người bạn đồng hành giúp ta phát triển kỹ năng và thư giãn nếu ta biết đặt ra những giới hạn thời gian hợp lý và lựa chọn những trò chơi phù hợp với lứa tuổi. Ngược lại, nếu để trò chơi điều khiển cuộc sống của mình, chúng ta sẽ tự đánh mất đi những giá trị quý giá của thực tại.
chúng ta nên nhìn nhận trò chơi điện tử như một sản phẩm của trí tuệ nhân loại với những lợi ích rõ rệt, nhưng đồng thời cũng cần tỉnh táo để không rơi vào cái bẫy của sự mê đắm thái quá. Sự tiến bộ của mỗi cá nhân trong thời đại công nghệ nằm ở khả năng làm chủ các công cụ giải trí chứ không phải để bản thân trở thành nô lệ của chúng.
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, nơi những giá trị vật chất đôi khi lấn lướt tâm hồn, tình yêu thương vẫn luôn là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất gắn kết con người với con người. Có thể nói, yêu thương không chỉ là một cảm xúc tự nhiên mà còn là một sức mạnh kỳ diệu, đóng vai trò là mạch nguồn nuôi dưỡng sự sống và là nền tảng để xây dựng một xã hội tốt đẹp.
Trước hết, tình yêu thương chính là liều thuốc chữa lành những vết thương lòng và tiếp thêm sức mạnh cho con người vượt qua nghịch cảnh. Cuộc sống vốn dĩ đầy rẫy những khó khăn và bất trắc, đôi khi một lời hỏi thăm chân thành, một cái ôm ấm áp hay một sự thấu hiểu đúng lúc cũng đủ để vực dậy một tâm hồn đang trên bờ vực tuyệt vọng. Khi chúng ta trao đi yêu thương, ta không chỉ giúp người khác tìm lại niềm tin vào cuộc sống mà chính bản thân ta cũng nhận lại sự thanh thản, nhẹ nhõm. Sức mạnh của lòng nhân ái có thể biến những điều không thể thành có thể, biến thù hận thành vị tha và biến nỗi đau thành động lực để vươn lên.
Không dừng lại ở cá nhân, tình yêu thương còn là chất keo gắn kết các thành viên trong gia đình và xã hội. Một gia đình tràn ngập tình thương sẽ là tổ ấm vững chãi nhất, là nơi nuôi dưỡng những nhân cách nhân văn cho thế hệ mai sau. Khi tình yêu thương được lan tỏa rộng lớn hơn ra cộng đồng, nó xóa tan những rào cản về địa vị, giàu nghèo hay sắc tộc. Những hoạt động thiện nguyện, những chiến dịch cứu trợ hay đơn giản là hành động nhường cơm sẻ áo giữa những người xa lạ chính là minh chứng hùng hồn nhất cho vai trò của yêu thương trong việc tạo nên một thế giới hòa bình, ổn định. Một xã hội thiếu vắng tình thương sẽ trở nên lạnh lẽo, vô cảm và dễ dàng tan vỡ trước những va chạm quyền lợi.
Hơn thế nữa, tình yêu thương còn giúp con người hoàn thiện nhân cách và sống có ý nghĩa hơn. Khi biết yêu thương, con người sẽ biết sống vị tha, biết hy sinh cái tôi cá nhân vì lợi ích chung và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp xung quanh. Yêu thương dạy ta cách lắng nghe, học cách bao dung với những khiếm khuyết của người khác và của chính mình. Chính trong quá trình cho đi mà không mưu cầu nhận lại, chúng ta tìm thấy giá trị đích thực của sự tồn tại, hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở những gì ta nắm giữ mà ở những gì ta đã sẻ chia.
Tóm lại, tình yêu thương là món quà quý giá nhất mà con người có thể dành tặng cho nhau. Dù thế giới có thay đổi ra sao, công nghệ có phát triển đến mức nào, thì hơi ấm của tình người vẫn là điều duy nhất không gì có thể thay thế được. Hãy mở rộng trái tim để yêu thương và được yêu thương, bởi như một vĩ nhân từng nói: "Nơi nào có tình yêu thương, nơi đó có sự sống.
Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời, chúng ta thường có xu hướng tôn vinh những tấm huy chương chói lọi mà quên mất rằng, đằng sau mỗi vinh quang ấy là vô số lần vấp ngã. Ý kiến "Thất bại là trải nghiệm bổ ích giúp con người tiến bộ" không chỉ là một lời an ủi, mà đó là một triết lý sống sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về giá trị thực sự của những bước lùi.
Thực tế, thất bại chính là "người thầy" nghiêm khắc nhất nhưng cũng chân thành nhất. Khi mọi việc diễn ra suôn sẻ, chúng ta dễ ngủ quên trên chiến thắng và hài lòng với những gì đang có. Chỉ khi đối mặt với sự đổ vỡ, con người mới buộc phải dừng lại để tự soi rọi, nhìn thẳng vào những khiếm khuyết trong tư duy và kỹ năng của chính mình. Những bài học rút ra từ thực tiễn đau thương luôn có giá trị khắc cốt ghi tâm hơn bất kỳ lý thuyết suông nào trên trang giấy. Chính quá trình phân tích vì sao mình ngã, sai lầm bắt đầu từ đâu đã giúp ta hoàn thiện bản thân, tích lũy vốn sống và trở nên dày dạn hơn trước sóng gió.
Hơn thế nữa, thất bại còn là một phép thử nghiệt ngã nhưng công bằng dành cho bản lĩnh và ý chí. Sự tiến bộ không chỉ đến từ việc ta thông minh hơn, mà còn từ việc ta can trường hơn. Mỗi lần đứng dậy sau thất bại là một lần ta rèn luyện được sự kiên trì và lòng quyết tâm. Nếu không có những lần bị từ chối, những dự án đổ bể hay những kỳ thi không như ý, chúng ta sẽ mãi là những "đứa trẻ" yếu ớt trong tâm hồn, dễ dàng gục ngã trước những biến cố lớn hơn của cuộc đời. Thất bại dạy ta cách đối diện với nghịch cảnh bằng một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, từ đó khơi dậy sức sáng tạo tiềm ẩn để tìm ra những lối đi mới mẻ, hiệu quả hơn.
Tuy nhiên, cần hiểu rằng thất bại chỉ trở thành trải nghiệm bổ ích khi ta có thái độ đón nhận đúng đắn. Nếu sau mỗi lần vấp ngã, chúng ta chỉ biết chìm đắm trong thất vọng, đổ lỗi cho hoàn cảnh hay sớm buông xuôi, thì thất bại lúc đó sẽ trở thành vực thẳm. Ngược lại, nếu coi đó là một "trạm dừng nghỉ" để nạp thêm năng lượng và tri thức, thất bại sẽ trở thành bệ phóng đưa ta đến những thành công bền vững hơn. Suy cho cùng, con đường đi đến sự tiến bộ chưa bao giờ là một đường thẳng tắp; nó là một đường xoắn ốc mà ở đó, mỗi lần vấp ngã lại giúp ta tiến lên một tầng cao mới của sự trưởng thành
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi:
- Ban Giám hiệu nhà trường
- Giáo viên bộ môn văn
- Ban quản lý nhà xe của trường
Em tên là: phạm phương thảo…
Học sinh lớp: 7a4
Hôm nay, em làm bản tường trình này để trình bày lại sự việc em bị mất xe đạp tại nhà gửi xe của trường
Sau khi tan học, em đến nhà gửi xe để lấy xe thì không thấy xe đạp của mình đâu. Em đã tìm kiếm xung quanh nhà xe và hỏi các bạn cũng như người trông coi nhà xe nhưng vẫn không tìm được.
Theo em nghĩ, có thể do em sơ suất trong việc khóa xe hoặc có người đã lấy nhầm hay lấy trộm xe của em.
Em nhận thấy đây là sự việc ngoài ý muốn nhưng cũng có phần lỗi do em chưa cẩn thận trong việc bảo quản tài sản cá nhân. Em kính mong Ban Giám hiệu nhà trường, giáo viên chủ nhiệm và ban quản lý nhà xe xem xét, hỗ trợ giúp em tìm lại chiếc xe đã bị mất.
Em xin cam đoan những nội dung trên là đúng sự thật và em xin hoàn toàn chịu trách nhiệm về bản tường trình này.
Người viết tường trình
Thảo
Phạm Phương Thảo
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi
Ban Giám hiệu nhà trường
Giáo viên bộ môn văn
Quý thầy cô giáo và phụ huynh học sinh
Em tên là: Phạm Phương Thảo
Hôm nay, em viết bản tường trình này để trình bày rõ sự việc liên quan đến việc tổ chức một buổi dã ngoại của lớp mà chưa xin phép gia đình và thầy cô giáo.
Nội dung sự việc:
Trong thời gian vừa qua, với mong muốn tạo không khí vui vẻ, gắn kết tập thể lớp, em đã tự ý khởi xướng và tổ chức một buổi dã ngoại với sự tham gia của nhiều bạn trong lớp. Tuy nhiên, em đã không xin phép và không báo cáo trước với gia đình cũng như thầy cô giáo. Việc làm này là hoàn toàn sai trái và thiếu suy nghĩ.
Sau đó, sự việc đã được gia đình và thầy cô phát hiện, gây ra nhiều lo lắng, ảnh hưởng đến công tác quản lý của nhà trường và sự an tâm của phụ huynh.
Nguyên nhân:
Do em còn thiếu kinh nghiệm, chủ quan, chưa ý thức đầy đủ trách nhiệm của bản thân với vai trò là lớp trưởng nên đã có hành động bồng bột, không tuân thủ đúng quy định của nhà trường.
Nhận thức và trách nhiệm:
Em nhận thấy việc làm của mình là sai, vi phạm nội quy nhà trường và gây ảnh hưởng không tốt đến tập thể lớp. Em xin nhận hoàn toàn trách nhiệm về hành vi của mình và thành thật xin lỗi thầy cô, gia đình và các bạn trong lớp.
Cam kết:
Em xin hứa từ nay về sau sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc, chấp hành nghiêm chỉnh nội quy nhà trường, luôn xin phép và báo cáo đầy đủ với thầy cô, gia đình trước khi tổ chức bất kỳ hoạt động nào. Em sẽ cố gắng sửa chữa sai lầm và hoàn thành tốt nhiệm vụ của một lớp trưởng.
Em kính mong thầy cô và gia đình xem xét, tạo điều kiện để em có cơ hội sửa sai.
Người viết tường trình
THẢO
PHẠM PHƯƠNG THẢO
Diễn biến sự việc:
Vào buổi sáng ngày1/12 trong giờ nghỉ giải lao, khi em mới bước vào lớp thì thấy bạn Phạm Văn Liên (là một học sinh học kém và cá biệt trong lớp) đang cãi nhau với bạn Nguyễn Văn a. Trong lúc cãi nhau, hai bạn có lớn tiếng và xảy ra xô xát. Bạn b có đánh vào người bạn a đồng thời chửi bạn rất thậm tệ. Bạn a cũng có chống trả lại bạn b nhưng không được nên bị bạn b đánh liên tiếp vào tay, chân. Thấy vậy, em vội chạy lại can hai bạn nhưng không được. Em liền chạy xuống phòng hội đồng báo cô giáo chủ nhiệm là cô Nguyễn thị c để cô lên can thiệp và ngăn chặn hành động đánh nhau của hai bạn.
Hiện tại, em vẫn chưa rõ nguyên nhân hai bạn đánh nhau là gì. Em chỉ biết rằng vì một mâu thuẫn nào đó mà hai bạn dẫn đến to tiếng và đánh nhau.
CÂU1: kn: Quang hợp là quá trình sử dụng và carbo ndioxide nhờ năng lựng ánh sáng được hô hấp thụ để tổng hợp chất hữu cơ và giải phòng oxygen
phương trình quang hơp CO2+H20;O2 +CHẤT HỮU CƠ;CARBON NDIOXIDE+NƯỚC;OXYGEN+NƯỚC
CÂU2:
-LÁ là cơ quan chủ yếu thức hiện quá trình quang hợp
-cấu tạo của lá cây và vai trò từng bộ phân
Luống lá dẫn chuyên chất từ thân
phiên lá bộ phân quan trọng nhất
CÂU3:
Cây rau vì cây quang hợp giúp có nhiều oxygen hơn
CÂU4:
-Ánh sáng;nước;khí carbon dixoxide
CÂU5:
giúp cây sống
câu6:
vì chung chất
câu7:
vì thiếu năng lượng
câu8 :
vì thiếu hô hấp