Trần Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính là một hình ảnh giàu sức gợi, chứa đựng quan niệm thẩm mỹ mộc mạc mà sâu sắc của nhà thơ. “Hoa chanh” vốn là thứ hoa nhỏ bé, giản dị, thơm tho, nở ngay trong “vườn chanh” – một không gian thôn quê thuần khiết. Vì thế, hình ảnh ấy tượng trưng cho vẻ đẹp tự nhiên, chân chất, hồn quê của người con gái nông thôn. Nhà thơ yêu cái đẹp mộc mạc ấy và mong người yêu giữ lại nét quê mùa trong cách ăn mặc, nếp sống, vì đó mới là vẻ đẹp phù hợp, trong trẻo nhất của nàng. Hình ảnh hoa chanh vì thế còn gửi gắm khát vọng giữ gìn bản sắc quê hương, chống lại sự lai căng của lối sống thị thành đang làm phai nhạt “hương đồng gió nội”. Qua biểu tượng hoa chanh, Nguyễn Bính khẳng định vẻ đẹp của sự chân thật, bình dị – vẻ đẹp làm nên hồn vía của làng quê Việt Nam. Đây là tuyên ngôn thẩm mỹ rất riêng của nhà thơ chân quê.
câu 2
Biến đổi khí hậu đang trở thành vấn đề được quan tâm bậc nhất trên toàn cầu, và nhận định của Barack Obama: “Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại” là hoàn toàn xác đáng. Bởi lẽ, chưa bao giờ con người phải đối mặt với một nguy cơ vừa âm thầm, vừa khốc liệt, có khả năng ảnh hưởng đến mọi mặt của đời sống như hiện nay.
Trước hết, biến đổi khí hậu đe dọa trực tiếp đến môi trường sống – nền tảng tồn tại của loài người. Nhiệt độ Trái Đất tăng lên kéo theo băng tan, mực nước biển dâng, các hiện tượng thời tiết cực đoan xuất hiện ngày càng dày đặc: bão lũ, hạn hán, nắng nóng kỷ lục. Nhiều vùng đất ven biển có nguy cơ bị nhấn chìm, hàng triệu người có thể trở thành “người tị nạn khí hậu”. Những hệ sinh thái quý giá cũng suy kiệt và đứng trước nguy cơ biến mất vĩnh viễn.
Không chỉ thiên nhiên bị tàn phá, biến đổi khí hậu còn gây ra những hệ lụy xã hội nghiêm trọng. Sản xuất nông nghiệp đình trệ, nguồn nước suy giảm khiến nạn đói, dịch bệnh và nghèo đói có nguy cơ lan rộng. Các nền kinh tế chịu áp lực lớn khi phải ứng phó với thiên tai liên tiếp. Xung đột về tài nguyên cũng trở nên gay gắt hơn, đe dọa an ninh của nhiều quốc gia. Như vậy, biến đổi khí hậu không chỉ là vấn đề môi trường mà còn là vấn đề kinh tế – xã hội – chính trị mang tính toàn cầu.
Tuy nhiên, thách thức lớn nhất luôn đi kèm trách nhiệm lớn nhất. Nhân loại hoàn toàn có khả năng giảm thiểu tác động của biến đổi khí hậu nếu biết chung tay hành động. Điều quan trọng là mỗi quốc gia, mỗi tổ chức và từng cá nhân phải ý thức rõ nhiệm vụ của mình: giảm phát thải khí nhà kính, sử dụng năng lượng sạch, bảo vệ rừng, thay đổi thói quen tiêu dùng. Những hành động nhỏ, nhưng khi nhân lên ở quy mô toàn cầu sẽ tạo ra sự thay đổi lớn.
Từ nhận định của Barack Obama, mỗi chúng ta cần nhìn lại lối sống của mình để sống có trách nhiệm hơn với Trái Đất – ngôi nhà chung duy nhất của nhân loại. Bảo vệ khí hậu cũng chính là bảo vệ tương lai của chính chúng ta và các thế hệ mai sau.
câu 1
phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận
câu2
Người viết bộc lộ cảm giác bâng khuâng, cô đơn, nhỏ bé, lạc lõng của con người trước không gian mênh mông của tràng giang; đồng thời có sự chiêm nghiệm về kiếp người, về dòng đời vô tận.
câu 3
Tác giả chỉ ra rằng:
- Thơ xưa biểu hiện cái “tĩnh” bằng sự thanh vắng an nhiên, bình thản.
- Tràng giang lại tái hiện cái tĩnh vắng ấy bằng nỗi cô đơn, bơ vơ, trống trải, tạo nên một thế giới hoang sơ, tuyệt đối quạnh hiu.
→ Nỗi “tĩnh” của Huy Cận gắn với nỗi buồn hiện đại, khác với sự thanh thản cổ điển.
câu4
Tác giả phân tích nhiều phương diện của ngôn từ:
- Từ láy: “điệp điệp”, “song song”, “lớp lớp”, “dợn dợn”…
- Kết cấu câu song hành – nối tiếp:
“Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp/
Con thuyền xuôi mái nước song song”. - Những cặp vế như cắt rời nhưng vẫn liền mạch:
“Nắng xuống/ trời lên/ sâu chót vót.
Sông dài/ trời rộng/ bến cô liêu”. - Các cụm từ chỉ sự nối tiếp, kéo dài: “hàng nối hàng”, “tiếp bãi vàng”…
→ Tất cả tạo thành nhịp chuyển động triền miên, miên viễn của dòng tràng giang.
câu 5
Em ấn tượng nhất với cách tác giả phân tích nỗi cô đơn của con người trong không gian mênh mông của Tràng giang. Qua sự đối sánh với thơ xưa, bài viết cho thấy nét độc đáo của Huy Cận: không phải sự tĩnh lặng an nhiên mà là một nỗi buồn bơ vơ thấm sâu vào cảnh vật. Điều đó giúp em hiểu rõ hơn chiều sâu tâm trạng và vẻ đẹp hiện đại của bài thơ.