Lương Thị Minh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thị Minh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích từ "Chèo đi rán thứ sáu" đến "Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" trong tác phẩm "Vượt biển" đã tái hiện một hành trình vượt viễn đầy hãi hùng và bi kịch của linh hồn người chết. Tác giả dân gian đã sử dụng nghệ thuật phóng đại và các từ láy tượng hình, tượng thanh mạnh mẽ như "vằn mông mốc", "ầm ầm", "ào ào", "gầm réo" để khắc họa một không gian biển cả vừa hùng vĩ, vừa tàn khốc. Qua từng "rán" nước, thử thách càng tăng dần: từ sự đe dọa của "quỷ dữ chặn đường" đến cảnh tượng "nước dựng đứng chấm trời". Trong bối cảnh đó, tâm trạng của nhân vật "tôi" chuyển biến từ sự can trường "cầm cán dầm cho vững" sang nỗi tuyệt vọng, van nài khẩn thiết trước cái chết cận kề. Lời khẩn cầu "Biển ơi, đừng giết tôi" không chỉ là nỗi sợ hãi cá nhân mà còn là tiếng lòng xót xa của một linh hồn oan khuất, đơn độc giữa dòng đời và dòng thác tâm linh. Đoạn thơ thành công trong việc gợi lên sự nhỏ bé của con người trước định mệnh, đồng thời phản ánh sâu sắc quan niệm nhân sinh và thế giới quan của người Tày về hành trình sau cái chết.

Câu2:

Trong hành trình đầy rẫy những "rán nước" hiểm trở của cuộc đời, con người không thể tránh khỏi những lúc đơn độc và tuyệt vọng. Nếu cuộc đời là một đại dương mênh mông với những cơn sóng dữ chực chờ nhấn chìm niềm tin, thì tình thân chính là ngọn hải đăng soi sáng và là bến đỗ bình yên nhất. Giá trị của tình thân không chỉ nằm ở sợi dây huyết thống mà còn là nguồn sức mạnh vô tận giúp chúng ta vượt qua mọi nghịch cảnh.

Trước hết, ta cần hiểu tình thân là gì? Đó là tình cảm gắn bó thiêng liêng giữa những người trong gia đình như cha mẹ, anh chị em, hay rộng hơn là sự gắn kết giữa những người coi nhau như ruột thịt. Trong văn bản "Vượt biển", ta xót xa trước số phận của linh hồn người em bị chết oan, nhưng lại cảm thấy ấm lòng khi nghe về người chị dâu "thương tình, vá áo cho em chồng". Hành động ấy cho thấy tình thân vượt lên trên cả những định kiến, là sự hy sinh và thấu hiểu không toan tính giữa người với người.

Giá trị lớn nhất của tình thân chính là điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi thế giới ngoài kia quay lưng, khi ta thất bại hay gục ngã trước những "rán nước" của cuộc đời, gia đình là nơi duy nhất đón nhận ta mà không kèm theo điều kiện. Một lời động viên của mẹ, một cái vỗ vai của cha hay sự thấu hiểu của anh chị em có thể tiếp thêm ý chí để ta đứng dậy. Ngược lại, khi tình thân bị rạn nứt bởi lòng ghen tuông hay ích kỷ như người anh trong tác phẩm khiến em mình bị "chết oan ức", nó sẽ dẫn đến những bi kịch đau đớn và sự hối hận muộn màng.

Bên cạnh đó, tình thân còn là môi trường quan trọng nhất để hình thành và nuôi dưỡng nhân cách con người. Từ hơi ấm tình thương, chúng ta học được cách yêu thương, biết bao dung và sẻ chia. Sự tử tế của người chị dâu trong văn bản chính là minh chứng cho việc tình thân có thể xoa dịu nỗi đau, ngay cả khi linh hồn đã lìa khỏi xác và phải đối mặt với "quỷ dữ chặn đường" nơi cõi âm.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, giá trị của tình thân đôi khi bị lung lay bởi sức mạnh của đồng tiền và lối sống thực dụng. Có những người sẵn sàng vì lợi ích cá nhân mà chà đạp lên tình cảm gia đình, biến mối quan hệ ruột thịt trở nên lạnh lẽo. Đó là một lối sống đáng phê phán. Chúng ta cần hiểu rằng, vật chất có thể làm ra được, nhưng tình thân một khi đã mất đi thì khó lòng tìm lại.

Tóm lại, tình thân là món quà vô giá mà mỗi người cần phải nâng niu và trân trọng. Đừng để đến khi đối diện với "biển đất trời mênh mông" hay khi "tự than thân trách phận" mới nhận ra giá trị của sự gắn kết. Hãy học cách yêu thương và bảo vệ người thân của mình ngay từ những hành động nhỏ nhất hằng ngày, để tình thân mãi là ánh sáng ấm áp dẫn lối ta qua mọi dông bão của cuộc đời.


Câu 1:

Đoạn trích từ "Chèo đi rán thứ sáu" đến "Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" trong tác phẩm "Vượt biển" đã tái hiện một hành trình vượt viễn đầy hãi hùng và bi kịch của linh hồn người chết. Tác giả dân gian đã sử dụng nghệ thuật phóng đại và các từ láy tượng hình, tượng thanh mạnh mẽ như "vằn mông mốc", "ầm ầm", "ào ào", "gầm réo" để khắc họa một không gian biển cả vừa hùng vĩ, vừa tàn khốc. Qua từng "rán" nước, thử thách càng tăng dần: từ sự đe dọa của "quỷ dữ chặn đường" đến cảnh tượng "nước dựng đứng chấm trời". Trong bối cảnh đó, tâm trạng của nhân vật "tôi" chuyển biến từ sự can trường "cầm cán dầm cho vững" sang nỗi tuyệt vọng, van nài khẩn thiết trước cái chết cận kề. Lời khẩn cầu "Biển ơi, đừng giết tôi" không chỉ là nỗi sợ hãi cá nhân mà còn là tiếng lòng xót xa của một linh hồn oan khuất, đơn độc giữa dòng đời và dòng thác tâm linh. Đoạn thơ thành công trong việc gợi lên sự nhỏ bé của con người trước định mệnh, đồng thời phản ánh sâu sắc quan niệm nhân sinh và thế giới quan của người Tày về hành trình sau cái chết.

Câu2:

Trong hành trình đầy rẫy những "rán nước" hiểm trở của cuộc đời, con người không thể tránh khỏi những lúc đơn độc và tuyệt vọng. Nếu cuộc đời là một đại dương mênh mông với những cơn sóng dữ chực chờ nhấn chìm niềm tin, thì tình thân chính là ngọn hải đăng soi sáng và là bến đỗ bình yên nhất. Giá trị của tình thân không chỉ nằm ở sợi dây huyết thống mà còn là nguồn sức mạnh vô tận giúp chúng ta vượt qua mọi nghịch cảnh.

Trước hết, ta cần hiểu tình thân là gì? Đó là tình cảm gắn bó thiêng liêng giữa những người trong gia đình như cha mẹ, anh chị em, hay rộng hơn là sự gắn kết giữa những người coi nhau như ruột thịt. Trong văn bản "Vượt biển", ta xót xa trước số phận của linh hồn người em bị chết oan, nhưng lại cảm thấy ấm lòng khi nghe về người chị dâu "thương tình, vá áo cho em chồng". Hành động ấy cho thấy tình thân vượt lên trên cả những định kiến, là sự hy sinh và thấu hiểu không toan tính giữa người với người.

Giá trị lớn nhất của tình thân chính là điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi thế giới ngoài kia quay lưng, khi ta thất bại hay gục ngã trước những "rán nước" của cuộc đời, gia đình là nơi duy nhất đón nhận ta mà không kèm theo điều kiện. Một lời động viên của mẹ, một cái vỗ vai của cha hay sự thấu hiểu của anh chị em có thể tiếp thêm ý chí để ta đứng dậy. Ngược lại, khi tình thân bị rạn nứt bởi lòng ghen tuông hay ích kỷ như người anh trong tác phẩm khiến em mình bị "chết oan ức", nó sẽ dẫn đến những bi kịch đau đớn và sự hối hận muộn màng.

Bên cạnh đó, tình thân còn là môi trường quan trọng nhất để hình thành và nuôi dưỡng nhân cách con người. Từ hơi ấm tình thương, chúng ta học được cách yêu thương, biết bao dung và sẻ chia. Sự tử tế của người chị dâu trong văn bản chính là minh chứng cho việc tình thân có thể xoa dịu nỗi đau, ngay cả khi linh hồn đã lìa khỏi xác và phải đối mặt với "quỷ dữ chặn đường" nơi cõi âm.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, giá trị của tình thân đôi khi bị lung lay bởi sức mạnh của đồng tiền và lối sống thực dụng. Có những người sẵn sàng vì lợi ích cá nhân mà chà đạp lên tình cảm gia đình, biến mối quan hệ ruột thịt trở nên lạnh lẽo. Đó là một lối sống đáng phê phán. Chúng ta cần hiểu rằng, vật chất có thể làm ra được, nhưng tình thân một khi đã mất đi thì khó lòng tìm lại.

Tóm lại, tình thân là món quà vô giá mà mỗi người cần phải nâng niu và trân trọng. Đừng để đến khi đối diện với "biển đất trời mênh mông" hay khi "tự than thân trách phận" mới nhận ra giá trị của sự gắn kết. Hãy học cách yêu thương và bảo vệ người thân của mình ngay từ những hành động nhỏ nhất hằng ngày, để tình thân mãi là ánh sáng ấm áp dẫn lối ta qua mọi dông bão của cuộc đời.


Câu 1:

Bài làm

Khổ thơ cuối bài "Tương Tư" đã xuất sắc sử dụng cặp hình ảnh "giầu" và "cau" – biểu tượng thiêng liêng của tình yêu và hôn nhân truyền thống. Việc đặt "cau" (người anh) và "giầu" (người em) đối xứng trong hai thôn khác nhau đã thể hiện một duyên nợ tự nhiên (nhà anh có cau, nhà em có giầu) nhưng vẫn còn bị cách trở bởi không gian. Đỉnh cao là câu hỏi tu từ: "Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?". Cau đã biết rõ giầu ở đâu, nhưng lại cố tình hỏi như vậy để biểu lộ nỗi tương tư ngây thơ, da diết và sự khao khát được hồi đáp. Cau không chỉ nhớ giầu mà còn muốn giầu cũng nhớ mình, biến nỗi nhớ thành ước mong được xác nhận tình cảm. Nguyễn Bính qua đó đã thành công thể hiện một nỗi tương tư thuần hậu mang đậm màu sắc và giọng điệu của ca dao, đồng thời khắc họa khát vọng hạnh phúc lứa đôi một cách kín đáo và duyên dáng.

Câu 2:

Bài làm

Ý kiến của Leonardo DiCaprio "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó" là một lời cảnh tỉnh sâu sắc, nhấn mạnh vai trò và trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ môi trường sống duy nhất này. Quan điểm này hoàn toàn chính xác bởi Trái Đất là ngôi nhà chung của chúng ta, là nơi cung cấp mọi nguồn sống từ không khí, nước, thực phẩm đến nguyên liệu sản xuất, và hiện đang đối mặt với những thách thức nghiêm trọng như biến đổi khí hậu và ô nhiễm môi trường. Vì vậy, mỗi cá nhân, mỗi quốc gia cần chung tay hành động để bảo vệ hành tinh, không chỉ vì sự tồn tại của chính mình mà còn vì tương lai của các thế hệ mai sau.

Suốt hàng thế kỷ, thiên nhiên đã là nguồn nguyên liệu bền vững và phong phú không ngừng cho cuộc sống con người. Cơm, gạo, thịt, cá, cây trái, ngôi nhà, nước uống, trang phục - tất cả đều là quà tặng của thiên nhiên. Đối mặt với sự phát triển văn minh và tiến bộ, con người đã khám phá và sáng tạo nhiều hơn để đáp ứng nhu cầu của mình. Nhưng ngay cả trong quá trình này, con người vẫn không thể tồn tại và phát triển mà không có sự hỗ trợ từ thiên nhiên, điều này khiến chúng ta nhận thức được giá trị và ý nghĩa của nó ngày càng lớn.

Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn mang đến những làn sóng mới trên văn đàn Việt Nam với những thể văn đa dạng và cách viết mang tính “không trùng lặp”. Trong “Muối của rừng”, Nguyễn Huy Thiệp đã đào sâu mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người. Tác phẩm đã gửi đến người đọc những hồi chuông cảnh tỉnh về giá trị chân chính của thiên nhiên - đánh thức nhân tính con người. Vậy mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên là gì, tại sao cần giữ gìn mối quan hệ ấy và chúng ta cần làm gì?

Trước hết, mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên là mối quan hệ bền chắc, không thể tách rời, nó tồn tại đời đời kiếp kiếp, không thể tách rời, thiên nhiên và con người tồn tại song hành và tương trợ lẫn nhau. Con người vẫn tồn tại được trong một thời gian nhất định nếu bị tách rời môi trường xã hội nhưng con người không thể sống nếu thiếu không khí để thở, nước để uống, thức ăn, không thể sản xuất nếu thiếu đất, nước, ánh sáng….Con người được sinh ra từ thiên nhiên, thiên nhiên quyết định cuộc sống của con người và con người quyết định số phận của thiên nhiên. Con người vừa là sản phẩm vừa là chủ thể của tài nguyên và môi trường. Vì con người tồn tại được là cần có các tài nguyên của môi trường cung cấp; bên cạnh đó con người trong hoạt động của mình có tác động mạnh mẽ trở lại và làm thay đổi môi trường.

Môi trường Trái Đất đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi các vấn đề như ô nhiễm không khí và nước, biến đổi khí hậu, rừng bị tàn phá, băng tan, nước biển dâng. Những tác động này đang gây ra hậu quả khôn lường cho hệ sinh thái và chính cuộc sống con người.Con người không thể thoát khỏi hậu quả của sự tàn phá môi trường. Nếu hành tinh này bị hủy hoại, chúng ta sẽ phải đối mặt với thảm họa kép: sự suy giảm chất lượng cuộc sống và nguy cơ mất mát về sinh mạng.

Có những người cho rằng không cần phải quan tâm đến môi trường vì sẽ luôn có phương án thay thế cho những nguồn tài nguyên thiên nhiên. Nhưng điều đó không chính xác và cần được thay đổi. Vì thật sự, chúng ta không thể bỏ qua quan tâm đến môi trường sống của chúng ta. Làn sóng biến đổi khí hậu, sự chênh lệch cực đoan giữa các nguồn tài nguyên sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta trong tương lai.

Nhìn nhận vấn đề này, mỗi người chúng ta cần có một nhận thức đúng đắn về tầm quan trọng của môi trường đối với cuộc sống con người. Đối mặt với tình hình ngày càng tồi tệ, chúng ta cần hành động để bảo vệ môi trường. Việc cải thiện môi trường là một quá trình đòi hỏi sự hợp tác từ mọi người và mất thời gian, nhưng mỗi người chúng ta cần chọn lựa các giải pháp để duy trì sức khỏe cá nhân và gia đình, đồng thời giữ gìn môi trường hiện tại.

Chính thiên nhiên đã làm cho tâm hồn con người trở nên cao rộng mênh mông như trời như biển. Vẻ đẹp của thiên nhiên còn đem đến cho con người khát vọng suy nghĩ về cái đẹp và sáng tạo nên cái đẹp cho mình. Cái đẹp của một cảnh bình minh, một cảnh hoàng hôn… làm xao xuyến bao nghệ sĩ để tạo nên thơ, ca, nhạc, họa. Nhà khoa học từ thiên nhiên mà rút ra những quy luật của sự sống để từ đó mà sáng tạo nên những công trình phục vụ cho cuộc sống con người.





Câu 1:

- Thể thơ: thể thơ lục bát

- Dấu hiệu nhận biết: một câu sáu tiếng (lục) đi kèm với một câu tám tiếng (bát)

Câu 2:

Cụm từ "chín nhớ mười mong" diễn tả một nỗi nhớ sâu sắc, da diết, triền miên và mãnh liệt đến mức gần như tuyệt đối.

Câu 3:

- Biện pháp tu từ: Nhân hoá

- Tác dụng:

+ Khắc sâu nỗi nhớ: Biến nỗi nhớ cá nhân thành nỗi nhớ chung, bao trùm cả không gian, làm cho cảm xúc trở nên sâu đậm và tha thiết hơn.

+ Tạo sự đồng điệu: Gợi cảm giác như cả cảnh vật cũng đang cùng tương tư với nhân vật trữ tình, nhấn mạnh sự cô đơn và khát khao được đáp lại.

+ Mang đậm chất dân gian: Cách nhân hóa này rất quen thuộc trong ca dao, tạo nên giọng thơ mộc mạc, gần gũi và duyên dáng.

Câu 4:

Những dòng thơ Bao giờ bến mới gặp đò?/ Hoa khê các bướm giang hồ gặp nhau? đem đến cho em cảm nhận:

- Hai câu thơ cho thấy tình yêu của nhân vật trữ tình chân thành, lãng mạn nhưng đang bị cách trở bởi những lẽ thường tình hoặc định kiến xã hội, khiến cho sự gặp gỡ trở nên xa vời, vô vọng và đầy trắc trở.

Câu 5:

Tình yêu là một giá trị tinh thần vô cùng quan trọng trong cuộc sống.Nó không chỉ là nguồn cảm hứng giúp con người vượt qua mọi khó khăn, mà còn là sợi dây kết nối sâu sắc nhất giữa hai tâm hồn. Như nỗi tương tư tha thiết trong bài thơ, tình yêu làm cho cuộc sống trở nên sống động và có ý nghĩa hơn, biến những cảm xúc bình thường thành niềm nhớ nhung, khát khao mãnh liệt. Dù có gặp trắc trở, sự tồn tại của tình yêu và nỗi nhớ về nó vẫn là minh chứng cho vẻ đẹp của cảm xúc con người, giúp ta trân trọng sự gắn bó và tìm kiếm hạnh phúc đích thực.