Nguyễn Hòa Bình
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hòa Bình
0
0
0
0
0
0
0
2026-02-26 21:01:14
BÀI VĂN: CÁI GÁO NƯỚC LẠNH VÀ LÒNG TẬN TRUNG CỦA ĐỨC THÁNH TRẦN Trong lịch sử phong kiến Việt Nam, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn không chỉ được kính trọng như một thiên tài quân sự mà còn là biểu tượng của lòng vị tha, gạt bỏ thù riêng để phụng sự Tổ quốc. Một trong những sự việc có thật minh chứng cho nhân cách cao thượng của ông chính là việc ông chủ động hòa giải với Trần Quang Khải trước cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần thứ hai. Chuyện kể rằng, giữa hai dòng họ của Trần Quốc Tuấn và Trần Quang Khải vốn có mối hiềm khích từ đời trước. Cha của Trần Quốc Tuấn là Trần Liễu có mâu thuẫn sâu sắc với vua Trần Thái Tông (cha của Trần Quang Khải). Lời dặn cuối cùng của cha trước khi nhắm mắt là mong Trần Quốc Tuấn phải giành lại ngôi báu cho dòng tộc. Thế nhưng, đứng trước vận mệnh đất nước đang ngàn cân treo sợi tóc bởi vó ngựa quân Nguyên, ông đã chọn một con đường khác. Sự việc diễn ra trên một bến sông khi quân đội nhà Trần đang ráo riết chuẩn bị kháng chiến. Biết Trần Quang Khải vốn sợ tắm nước lạnh, Trần Quốc Tuấn đã chủ động mời vị Thái sư lên thuyền của mình để cùng bàn việc quân. Tại đây, ông đã tự tay nấu một nồi nước thơm, rồi thân hành cởi áo, múc nước tắm cho Trần Quang Khải. Trong lúc dội nước, Trần Quốc Tuấn vừa cười vừa nói vui vẻ:
- Hôm nay thật may mắn cho tôi được tắm giặt cho Thái sư.
- Tôi cũng thật hân hạnh được Đại vương tắm cho.
2026-02-26 21:00:27
BÀI VĂN: CUỘC TẬP KÍCH CHIẾN LƯỢC – ĐÒN PHỦ ĐẦU SÁNG SUỐT Trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc, Thái úy Lý Thường Kiệt không chỉ nổi tiếng với phòng tuyến sông Như Nguyệt mà còn để lại dấu ấn đậm nét với một quyết định táo bạo: chủ động đem quân đánh sang đất giặc để tự vệ. Sự việc này đã trở thành một bài học kinh điển về nghệ thuật quân sự của cha ông ta. Vào những năm 70 của thế kỷ XI, nhà Tống ở phương Bắc đang ráo riết chuẩn bị xâm lược Đại Việt. Chúng tích trữ lương thực, vũ khí chất cao như núi tại các thành Ung Châu, Khâm Châu và Liêm Châu ngay sát biên giới. Trước tình hình ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lý Thường Kiệt đã thốt lên một câu nói bất hủ: "Ngồi yên đợi giặc, không bằng đem quân đánh trước để chặn thế mạnh của giặc". Một ngày cuối năm 1075, dưới sự chỉ huy của ông, hơn mười vạn quân dân nhà Lý chia làm hai đường thủy, bộ bất ngờ tiến thẳng vào đất Tống. Lý Thường Kiệt trực tiếp chỉ huy cánh quân thủy, còn tướng Tông Đản dẫn dắt các chiến sĩ dân tộc thiểu số miền núi đi đường bộ. Đi đến đâu, Lý Thường Kiệt cũng cho yết bảng "Lộ bố văn" để giải thích cho dân chúng đất Tống hiểu rằng: quân Đại Việt sang đây không phải để xâm lược, mà chỉ để tiêu diệt những kẻ đang âm mưu gây hấn, cứu nhân dân khỏi cảnh lầm than. Nhờ sự chính nghĩa ấy, quân ta đi đến đâu cũng nhận được sự nể sợ và không bị nhân dân địa phương chống đối mạnh mẽ. Trong vòng chưa đầy một tháng, quân ta lần lượt hạ được các thành Khâm Châu và Liêm Châu một cách nhanh chóng. Trận chiến cam go nhất diễn ra tại thành Ung Châu – căn cứ hậu cần lớn nhất của địch. Sau 42 ngày đêm vây hãm kiên cường, dùng nhiều chiến thuật sáng tạo như đắp đất cao ngang mặt thành để tấn công, quân ta đã hạ được thành Ung Châu, san phẳng các kho tàng lương thực và khí giới của giặc. Mục tiêu đã hoàn thành, ngay khi nghe tin đại quân triều đình nhà Tống sắp kéo đến, Lý Thường Kiệt đã quyết định rút toàn bộ quân về nước. Ông không hề tham đất cát, mà mục đích cốt yếu là phá tan âm mưu xâm lược từ trong trứng nước của kẻ thù. Sự việc quân ta chủ động tấn công sang đất Tống là một minh chứng rực rỡ cho lòng dũng cảm và trí tuệ của Lý Thường Kiệt. Ông đã chứng minh rằng: bảo vệ đất nước không chỉ là phòng ngự, mà đôi khi là sự chủ động đầy bản lĩnh để giành lấy hòa bình. Cho đến ngày nay, mỗi khi nhắc lại chiến công này, lòng em lại dâng trào niềm khâm phục và tự hào về một vị tướng lẫy lừng của dân tộc.
2026-02-26 20:59:53
BÀI VĂN: TIẾNG THƠ THẦN TRÊN DÒNG NHƯ NGUYỆT Mỗi khi đi ngang qua dòng sông Cầu hiền hòa, lòng em lại trào dâng niềm tự hào về một thời hào hùng của cha ông. Ngay tại mảnh đất quê hương Bắc Ninh này, gần một nghìn năm trước, Thái úy Lý Thường Kiệt đã dựng nên một phòng tuyến huyền thoại để chặn đứng quân thù. Năm 1077, hơn ba mươi vạn quân Tống do Quách Quỳ chỉ huy hùng hổ tiến vào nước ta. Lý Thường Kiệt, với tầm nhìn của một nhà quân sự lỗi lạc, đã chọn bờ Nam sông Như Nguyệt để xây dựng phòng tuyến. Ông cho đắp đê cao, dựng rào tre dày đặc suốt dọc bờ sông. Những ngày ấy, không khí tại vùng đất Kinh Bắc vô cùng khẩn trương, quân và dân đồng lòng chuẩn bị quyết chiến. Khi quân Tống kéo đến bờ Bắc, chúng bị chặn đứng bởi dòng sông sâu và hàng rào tre kiên cố. Nhiều lần Quách Quỳ cho quân đóng bè vượt sông nhưng đều bị quân ta đánh bật trở lại. Tuy nhiên, sau nhiều ngày vây hãm, tinh thần của một bộ phận binh sĩ bắt đầu mệt mỏi và lo lắng trước thế giặc mạnh. Giữa lúc đêm khuya tĩnh mịch tại đền thờ thần Trương Hống, Trương Hát bên dòng sông Như Nguyệt, một giọng đọc vang lên dõng dạc, uy nghiêm như sấm truyền: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.” Tiếng thơ vang vọng khắp mặt sông, thấm vào lòng quân sĩ. Quân dân nhà Lý nghe xong thì tinh thần phấn chấn, niềm tin vào chính nghĩa và sự phù hộ của thần linh dâng cao ngùn ngụt. Ngược lại, quân Tống nghe thấy thì hoang mang, khiếp đảm, tưởng rằng thần linh nước Nam đang quở trách mình. Nắm bắt thời cơ khi lòng giặc rệu rã, Lý Thường Kiệt đã hạ lệnh tổng tấn công. Trong một đêm tối trời, quân ta lặng lẽ vượt sông, đánh thẳng vào các trại giặc. Tiếng hò reo hòa cùng tiếng trống trận làm rung chuyển cả vùng đất Bắc Ninh. Quân Tống đại bại, xác chết chất cao như núi, Quách Quỳ phải chấp nhận giảng hòa để rút quân về nước. Cuộc chiến kết thúc, chủ quyền dân tộc được giữ vững. Sự việc Lý Thường Kiệt cho đọc bài thơ "Nam quốc sơn hà" không chỉ là một nghệ thuật tâm lý chiến tài tình mà còn là lời khẳng định đanh thép về độc lập của Tổ quốc. Em rất tự hào khi được sinh ra trên quê hương Bắc Ninh – nơi ghi dấu ấn một vị tướng tài ba và một bản tuyên ngôn độc lập bất hủ. Câu chuyện về Lý Thường Kiệt bên dòng sông Như Nguyệt mãi là bài học về lòng yêu nước và trí tuệ Việt Nam cho thế hệ mai sau.
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.” Tiếng thơ vang vọng khắp mặt sông, thấm vào lòng quân sĩ. Quân dân nhà Lý nghe xong thì tinh thần phấn chấn, niềm tin vào chính nghĩa và sự phù hộ của thần linh dâng cao ngùn ngụt. Ngược lại, quân Tống nghe thấy thì hoang mang, khiếp đảm, tưởng rằng thần linh nước Nam đang quở trách mình. Nắm bắt thời cơ khi lòng giặc rệu rã, Lý Thường Kiệt đã hạ lệnh tổng tấn công. Trong một đêm tối trời, quân ta lặng lẽ vượt sông, đánh thẳng vào các trại giặc. Tiếng hò reo hòa cùng tiếng trống trận làm rung chuyển cả vùng đất Bắc Ninh. Quân Tống đại bại, xác chết chất cao như núi, Quách Quỳ phải chấp nhận giảng hòa để rút quân về nước. Cuộc chiến kết thúc, chủ quyền dân tộc được giữ vững. Sự việc Lý Thường Kiệt cho đọc bài thơ "Nam quốc sơn hà" không chỉ là một nghệ thuật tâm lý chiến tài tình mà còn là lời khẳng định đanh thép về độc lập của Tổ quốc. Em rất tự hào khi được sinh ra trên quê hương Bắc Ninh – nơi ghi dấu ấn một vị tướng tài ba và một bản tuyên ngôn độc lập bất hủ. Câu chuyện về Lý Thường Kiệt bên dòng sông Như Nguyệt mãi là bài học về lòng yêu nước và trí tuệ Việt Nam cho thế hệ mai sau.