Phan Trần Thu Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Người kể trong văn bản: Sa dạ sa dồng.
Câu 2. Hình ảnh “biển” hiện ra trong văn bản có đặc điểm: Dữ dội, hung hiểm, đầy sóng gió, là nơi các sa dạ sa dồng phải chèo thuyền phục dịch các quan slay ở cõi âm.
Câu 3. Chủ đề: Cuộc sống bất công, oan trái và thân phận bất hạnh của những người dân lao động, bé mọn, khốn khổ.
Câu 4. + Rán nước thứ sáu: Thấy nước vằn mông mốc.
+ Rán nước thứ bảy: Nơi đây có ngọ lồm bủa giăng.
+ Rán nước thứ tám: Nước thét gào kéo xuống Long Vương.
+ Rán nước thứ chín: Khắp mặt biển nước sôi gầm réo.
+ Rán nước thứ mười: Thuyền lướt theo nước trời băng băng.
+ Rán nước thứ mười một: Sóng đuổi sóng xô đi.
+ Rán nước thứ mười hai: - A! Bờ biển kia rồi.
Câu 5 Những âm thanh được thể hiện qua các từ: “dựng đứng”, “sôi gầm réo”, “biển ơi”, “đừng lôi lấy thuyền”. Những âm thanh đó gợi cảm giác dữ dội, ghê sợ, căng thẳng, hiểm nguy của biển cả và làm nổi bật sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên.
Câu 1. Thể thơ: tám chữ. Câu 2. Chủ đề: những dại khờ trong tình yêu. Câu 3. - Cấu trúc được lặp lại nhiều lần trong bài thơ: Người ta khổ vì... - Tác dụng: khắc họa những lầm tưởng, dại khờ, sự cố chấp trong tình yêu, qua đó nhấn mạnh nỗi đau khổ mà tình yêu mù quáng mang lại. Câu 4. Nội dung bài thơ: Dại khờ viết về những lầm tưởng, cố chấp trong tình yêu của nhân vật trữ tình. Qua bài thơ này, tác giả Xuân Diệu đã rất tinh tế, khéo léo khi khắc họa những dại khờ trong tình yêu qua những hình ảnh thơ thi vị, giàu sức biểu cảm để nhấn mạnh những tổn thương mà tình yêu mù quáng mang lại. Câu 5. + Tình yêu có vô vàn sắc thái, kiểu loại và Xuân Diệu chọn khắc họa tình yêu đơn phương, da diết, chân thành, mãnh liệt: vì đơn phương, chân thành cho nên người ta chấp nhận trao đi tất cả những gì có; vì da diết, mãnh liệt cho nên người ta chấp nhận những tổn thương, cố chấp lao vào tình yêu ấy như một con thiêu thân lao mình vào ngọn lửa và kết cục là tự mình chuốc lấy những đau thương. + Cảm nhận của Xuân Diệu rất sâu sắc, tinh tế, bình dị khi ông khắc họa những "dại khờ" của tình yêu tương tư. Người ta dại khờ vì người ta yêu, bởi phải yêu chân thành, da diết lắm mới có thể chấp nhận những "dại khờ" để mà biến nó thành hành động "cố chen ngõ chật", "càng quyết xông vào" được. Và rồi, chính họ đã đẩy mình vào hoàn cảnh bế tắc, mình đầy thương tích lại chẳng buồn chữa lành cho chính mình.
Câu 1. Trong đoạn trích, nhân vật Dần hiện lên là một cô bé nghèo khổ, bất hạnh nhưng giàu tình cảm và đáng thương. Từ khi chưa đầy mười hai tuổi, Dần đã phải đi ở cho nhà bà chánh Liễu vì hoàn cảnh gia đình quá túng thiếu. Em còn quá nhỏ nhưng đã phải lao động cực nhọc, chịu cảnh thiếu thốn và bị đối xử khắc nghiệt. Dần “gầy như một cái que”, luôn sống trong mệt mỏi, tủi cực và sợ hãi. Em chỉ mong được trở về nhà, dù có đói khổ vẫn thấy hạnh phúc hơn ở nhà bà chánh. Qua những lời khóc lóc, van xin của Dần, người đọc cảm nhận được nỗi đau đớn, bất lực của một đứa trẻ bị cuộc sống ép phải trưởng thành quá sớm. Tuy vậy, Dần vẫn là một cô bé giàu tình cảm, yêu thương gia đình và luôn nhớ mẹ. Nhân vật Dần đã phản ánh số phận cơ cực của những người nông dân nghèo trước Cách mạng tháng Tám, đồng thời thể hiện niềm xót thương sâu sắc của Nam Cao đối với những con người nhỏ bé, bất hạnh trong xã hội cũ.
Câu 2. Albert Einstein từng nói: “Hãy nhìn sâu vào thiên nhiên, bạn sẽ thấu hiểu mọi thứ rõ ràng hơn”. Đây không chỉ là một lời khuyên mà còn là một triết lí sâu sắc về cuộc sống. Thiên nhiên chính là người thầy lớn giúp con người hiểu hơn về thế giới, về chính mình và về những giá trị bền vững của cuộc đời. Thiên nhiên là toàn bộ những gì tồn tại quanh con người như cây cối, sông núi, biển cả, muông thú, bầu trời… “Nhìn sâu vào thiên nhiên” không chỉ là quan sát vẻ đẹp bên ngoài mà còn là cảm nhận, suy ngẫm về những quy luật và ý nghĩa mà thiên nhiên mang lại. Qua đó, con người có thể “thấu hiểu mọi thứ rõ ràng hơn”, nghĩa là hiểu hơn về cuộc sống, về con người và về chính bản thân mình. Thiên nhiên giúp con người nhận ra nhiều bài học quý giá. Quan sát thiên nhiên, ta hiểu rằng mọi thứ đều có quy luật riêng. Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau mùa đông lạnh giá là mùa xuân ấm áp. Điều đó nhắc con người rằng khó khăn chỉ là tạm thời, chỉ cần kiên trì thì sẽ vượt qua được thử thách. Một cái cây muốn lớn mạnh phải cắm rễ thật sâu vào lòng đất, cũng giống như con người muốn thành công phải bền bỉ và nỗ lực không ngừng. Thiên nhiên còn giúp con người sống chậm lại giữa cuộc sống hiện đại đầy áp lực. Ngày nay, nhiều người quá bận rộn với điện thoại, mạng xã hội và công việc nên dần xa rời thiên nhiên. Họ dễ rơi vào căng thẳng, mệt mỏi và mất cân bằng trong cuộc sống. Chỉ cần ngắm một buổi bình minh, lắng nghe tiếng sóng biển hay đi giữa hàng cây xanh, con người cũng có thể cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên hơn. Thiên nhiên giống như một liều thuốc chữa lành tinh thần mà con người thường quên mất vì còn bận chạy theo đủ thứ vô nghĩa. Không chỉ vậy, thiên nhiên còn giúp con người hiểu được giá trị của sự hòa hợp và trách nhiệm. Con người không thể sống tách rời môi trường tự nhiên. Khi thiên nhiên bị tàn phá, chính con người cũng phải gánh chịu hậu quả như ô nhiễm môi trường, biến đổi khí hậu, thiên tai… Vì thế, yêu quý và bảo vệ thiên nhiên cũng chính là bảo vệ cuộc sống của mình. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn có nhiều người thờ ơ với thiên nhiên. Họ chặt phá rừng, xả rác bừa bãi, khai thác tài nguyên quá mức mà không nghĩ đến hậu quả lâu dài. Điều đó cho thấy con người đôi khi đang tự làm tổn hại chính tương lai của mình chỉ vì lợi ích trước mắt. Là học sinh, chúng ta cần có ý thức bảo vệ thiên nhiên bằng những hành động nhỏ như giữ gìn vệ sinh môi trường, tiết kiệm tài nguyên, trồng cây xanh và hạn chế sử dụng những thứ gây ô nhiễm. Đồng thời, mỗi người cũng cần dành thời gian hòa mình với thiên nhiên để học cách sống cân bằng và tích cực hơn. Câu nói của Albert Einstein đã đem đến một bài học sâu sắc: thiên nhiên không chỉ là nơi nuôi sống con người mà còn là người thầy giúp con người hiểu cuộc sống rõ ràng hơn. Khi biết lắng nghe thiên nhiên, con người sẽ học được cách sống bình tĩnh, bền bỉ và có trách nhiệm hơn với bản thân cũng như thế giới xung quanh.