Hoàng Thị Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong đoạn trích, nhân vật Hăm-lét hiện lên là một biểu tượng của trí tuệ sắc sảo, lòng dũng cảm và chiều sâu nhân văn khi đối diện với bi kịch gia đình. Để vạch trần tội ác tiếm ngôi của Clô-đi-út, Hăm-lét đã mưu trí dùng "vở kịch trong kịch" (Cái bẫy chuột) như một đòn tấn công tâm lí trực diện. Sự tỉnh táo, sắc lạnh của chàng được thể hiện qua những lời đối thoại đầy ẩn ý, khiến kẻ thủ ác phải giật mình, hoảng loạn bỏ chạy. Tuy nhiên, giá trị nhân văn cao đẹp nhất của Hăm-lét lại nằm ở phần độc thoại nội tâm cuối đoạn trích. Khi sự thật được phơi bày, dù lòng căm thù sục sôi đến mức "có thể uống máu nóng", chàng vẫn dùng lí trí mạnh mẽ để tự kiềm chế bản thân: "Ác thì được, nhưng quyết không được bất nghĩa bất nhân". Chàng kiên quyết không để sự hận thù biến mình thành kẻ bạo chúa tàn ác với mẹ. Qua đoạn trích, Shakespeare không chỉ khắc họa một Hăm-lét mưu trí, quyết liệt trong hành trình tìm kiếm công lí, mà còn là một con người có thế giới nội tâm dữ dội, luôn đấu tranh để bảo vệ phần nhân tính tốt đẹp trước vòng xoáy của cái ác.

Câu 2:

Trong cuộc sống, chúng ta thường phẫn nộ và lên án những kẻ trực tiếp gây ra tội ác. Thế nhưng, có một loại tội lỗi vô hình, âm thầm nhưng sức tàn phá không hề kém cạnh, đó chính là sự thờ ơ của số đông. Bản chất của thái độ sống này đã được nhà hoạt động dân quyền Martin Luther King đúc kết sâu sắc: "Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác".

Mệnh đề "Con người sinh ra không phải để làm ác" khẳng định bản chất nguyên sơ của nhân loại vốn thiện lương. Không ai vừa sinh ra đã mang sẵn mầm mống của sự tàn bạo. Tuy nhiên, vế sau của nhận định lại chỉ ra một nghịch lí đáng sợ: "sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". "Im lặng" là thái độ vô cảm, thấy cái xấu xảy ra ngay trước mắt nhưng chọn cách nhắm mắt làm ngơ, không lên tiếng bảo vệ lẽ phải. Sự im lặng không giúp chúng ta giữ mình trong sạch, mà nó biến ta thành kẻ đồng lõa, gián tiếp tiếp tay cho cái ác.

Thật vậy, sự im lặng chính là "dung môi" nuôi dưỡng cái xấu. Kẻ ác chỉ thực sự sợ hãi khi bị cộng đồng lên án và cô lập. Khi đám đông lựa chọn im lặng vì ích kỷ hoặc sợ hãi, kẻ thủ ác sẽ tự ngầm hiểu rằng hành vi của chúng được dung túng, từ đó tự do lộng hành với mức độ tàn bạo hơn. Không chỉ vậy, sự thờ ơ của những người xung quanh còn cứa thêm những nhát dao chí mạng vào lòng nạn nhân. Nó làm lụi tàn niềm tin của con người vào công lí và sự tử tế, đẩy họ vào hố sâu của sự cô độc.

Trong thực tế, "căn bệnh" vô cảm này đang diễn ra hàng ngày dưới nhiều hình thức nhức nhối. Đó là cảnh tượng bạo lực học đường xảy ra nhưng bạn bè xung quanh chỉ đứng xem và quay video thay vì can ngăn. Đó là lúc thấy người gặp nạn trên đường nhưng nhiều người lướt qua thật nhanh vì sợ "vạ lây". Hay trong môi trường công sở, biết rõ hành vi tiêu cực của đồng nghiệp nhưng nhiều người vẫn chọn cách "mũ ni che tai" để bảo vệ lợi ích cá nhân. Những sự im lặng ấy đang gặm nhấm nền tảng đạo đức xã hội từng ngày.

Tuy nhiên, lên tiếng trước cái ác không đồng nghĩa với việc hành động liều lĩnh, bốc đồng. Đấu tranh với cái xấu cần đi đôi với sự mưu trí, tỉnh táo và thượng tôn pháp luật để bảo vệ bản thân hiệu quả. Đồng thời, để xóa bỏ triệt để sự im lặng, xã hội cần thiết lập những cơ chế bảo vệ nghiêm ngặt cho người dám đứng ra tố giác, để cái thiện luôn có một điểm tựa vững chắc.

Câu nói của Martin Luther King là một thông điệp thức tỉnh mạnh mẽ về trách nhiệm đạo đức của mỗi cá nhân. Để xã hội tốt đẹp hơn, chúng ta không chỉ cần bớt đi những kẻ thủ ác, mà quan trọng hơn, cần tăng thêm những người dũng cảm dám phá vỡ sự im lặng. Lên tiếng trước cái ác chính là cách duy nhất để bảo vệ phần người thiện lương trong chính bản thân chúng ta.