Nguyễn Hoàng Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích, Hăm-lét hiện lên là một con người thông minh, dũng cảm nhưng cũng có nội tâm đầy giằng xé. Để tìm ra sự thật về cái chết của vua cha, chàng đã khéo léo cho diễn một vở kịch có nội dung giống với tội ác của Clô-đi-út. Khi thấy nhà vua hoảng sợ bỏ đi, Hăm-lét càng chắc chắn về âm mưu giết vua cướp ngôi của ông ta. Điều đó cho thấy Hăm-lét là người nhạy bén, mưu trí và luôn khao khát bảo vệ công lí. Không chỉ vậy, nhân vật còn mang tâm trạng đau đớn, căm phẫn trước tội ác và sự giả dối trong triều đình. Qua lời độc thoại: “Giờ đây ta có thể uống máu nóng…”, ta thấy khát vọng trả thù mãnh liệt của chàng. Tuy nhiên, Hăm-lét vẫn giữ được lí trí và lòng nhân hậu khi tự nhắc mình “quyết không được bất nghĩa bất nhân”. Nhân vật vì thế hiện lên với chiều sâu tâm lí phức tạp: vừa quyết liệt đấu tranh với cái ác, vừa luôn giữ gìn nhân tính. Qua Hăm-lét, Sếch-xpia thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc và khát vọng công lí của con người.
Câu 2
Martin Luther King từng nói: “Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác”. Câu nói đã đặt ra một vấn đề có ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống: con người không chỉ cần tránh điều xấu mà còn phải dũng cảm đấu tranh chống lại cái ác và sự bất công.
Cái ác là những hành động gây tổn hại đến con người và xã hội như bạo lực, gian dối, áp bức, vô cảm hay bất công. Trong khi đó, im lặng trước cái ác là thái độ thờ ơ, né tránh, không dám lên tiếng dù biết điều sai trái đang diễn ra. Martin Luther King cho rằng sự im lặng ấy cũng là một tội ác bởi nó vô tình tiếp tay cho điều xấu tồn tại và lan rộng. Khi con người không phản kháng, cái ác sẽ ngày càng mạnh hơn, còn công lí và lẽ phải dần bị chà đạp.
Trong thực tế, có rất nhiều người không trực tiếp làm điều xấu nhưng lại chọn cách im lặng vì sợ hãi, ích kỉ hoặc nghĩ rằng việc đó không liên quan đến mình. Chẳng hạn, khi chứng kiến một bạn học bị bắt nạt nhưng không ai đứng ra bảo vệ; khi thấy người khác bị xúc phạm trên mạng xã hội nhưng nhiều người chỉ im lặng quan sát; hay trước những hành vi tham nhũng, gian lận, bạo hành mà người ta né tránh lên tiếng. Chính sự thờ ơ ấy khiến nạn nhân thêm đau khổ và cái ác càng có cơ hội tiếp diễn. Im lặng lúc đó không còn là trung lập mà trở thành sự đồng lõa.
Ngược lại, lịch sử và cuộc sống luôn trân trọng những con người dũng cảm bảo vệ lẽ phải. Martin Luther King đã kiên trì đấu tranh chống nạn phân biệt chủng tộc để bảo vệ quyền bình đẳng cho người da màu ở Mỹ. Ở Việt Nam, biết bao con người đã đứng lên chống áp bức, bảo vệ độc lập dân tộc và công lí xã hội. Trong đời thường, một lời bênh vực người yếu thế, một hành động tố giác cái sai hay thái độ không chấp nhận điều xấu cũng góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn. Đôi khi, sự can đảm của một người có thể thức tỉnh nhiều người khác.
Tuy nhiên, đấu tranh với cái ác không có nghĩa là hành động nóng nảy hay cực đoan. Con người cần có thái độ đúng đắn, biết bảo vệ bản thân và lựa chọn cách hành động phù hợp. Lên tiếng bằng sự tỉnh táo, bằng pháp luật, bằng tinh thần trách nhiệm sẽ giúp cái thiện được lan tỏa hiệu quả hơn. Quan trọng nhất là không được thờ ơ trước nỗi đau và bất công của người khác.
Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm. Mỗi người nên biết bênh vực bạn bè khi bị bắt nạt, phê phán hành vi sai trái, sống trung thực và không vô cảm trước những điều tiêu cực xung quanh. Một xã hội tốt đẹp chỉ có thể được xây dựng khi con người biết đồng lòng bảo vệ cái đúng và đấu tranh với cái sai.
Câu nói của Martin Luther King là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người đối với cộng đồng. Con người sinh ra không phải để làm điều ác, nhưng nếu thờ ơ và im lặng trước cái ác thì cũng đang góp phần nuôi dưỡng nó. Vì vậy, hãy sống có trách nhiệm, biết lên tiếng bảo vệ công lí và lan tỏa những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Câu 1.
Sự việc chính trong văn bản là: Hăm-lét cho gánh hát diễn một vở kịch có nội dung tái hiện việc một vị vua bị đầu độc khi đang ngủ nhằm thử phản ứng của vua Clô-đi-út. Khi thấy cảnh bỏ thuốc độc vào tai vua, Clô-đi-út hoảng sợ bỏ dở buổi diễn và rời đi. Qua đó, Hăm-lét xác nhận lời hồn ma vua cha nói là sự thật: Clô-đi-út chính là kẻ giết vua để cướp ngôi và lấy hoàng hậu. Sau buổi diễn, Hăm-lét bộc lộ tâm trạng đau đớn, căm phẫn, nung nấu ý định trả thù nhưng vẫn cố giữ bản chất nhân hậu, không để mình trở thành kẻ độc ác.
Câu 2.
Một chỉ dẫn sân khấu trong văn bản là:
“Đổ thuốc độc vào tai vua đang ngủ.”
Đây là chỉ dẫn về hành động diễn xuất của nhân vật trên sân khấu.
Ngoài ra còn có các chỉ dẫn khác như:
+“Một người giáo đầu ra.”
+“Tất cả vào trừ Hăm-lét và Hô-ra-xi-ô.”
+“Pô-lô-ni-út ra.”
Câu 3.
Mâu thuẫn, xung đột kịch trong văn bản gồm:
Xung đột bên ngoài: giữa Hăm-lét và vua Clô-đi-út. Hăm-lét muốn tìm ra sự thật và đòi lại công lí cho cha, còn Clô-đi-út cố che giấu tội ác giết anh trai để cướp ngôi vua.
Xung đột bên trong: diễn ra trong chính nội tâm Hăm-lét giữa khát vọng trả thù mãnh liệt với phần lương tri, nhân tính của chàng. Hăm-lét đau đớn, căm giận nhưng vẫn muốn giữ mình không trở thành kẻ tàn bạo.
→ Những xung đột ấy làm nổi bật bi kịch của nhân vật Hăm-lét và tạo nên tính căng thẳng cho vở kịch.
Câu 4.
Lời thoại: “Giờ đây ta có thể uống máu nóng và làm những việc khủng khiếp…” cho thấy nội tâm Hăm-lét đang ở trạng thái vô cùng dữ dội và căng thẳng.
+Chàng đau đớn, căm phẫn tột độ trước tội ác của Clô-đi-út.
+Hăm-lét nung nấu ý chí trả thù và muốn trừng trị cái ác thật quyết liệt.
+Tuy nhiên, ngay sau đó chàng vẫn tự nhắc nhở bản thân phải giữ lí trí và lòng nhân hậu: “Ác thì được, nhưng quyết không được bất nghĩa bất nhân.”
→ Điều đó cho thấy Hăm-lét là con người có nội tâm phức tạp: vừa mạnh mẽ, quyết liệt trước cái ác, vừa giàu nhân tính và luôn đấu tranh với chính mình.
Câu 5.
Văn bản gợi cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc về công lí, lương tâm và nhân cách con người. Qua nhân vật Hăm-lét, em hiểu rằng con người cần dũng cảm đấu tranh để vạch trần cái ác, bảo vệ sự thật và công bằng. Đồng thời, tác phẩm cũng cho thấy trong cuộc sống, con người thường phải trải qua những giằng xé nội tâm giữa lí trí và cảm xúc, giữa thù hận và lòng nhân hậu.
Đặc biệt, dù đau khổ và căm giận đến đâu, con người vẫn cần giữ được lương tâm và bản chất tốt đẹp của mình. Điều đó làm nổi bật giá trị nhân văn sâu sắc của đoạn trích: đề cao công lí, phê phán tội ác và khẳng định vẻ đẹp của nhân tính.