Phạm Thị Tuyết Huệ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Tuyết Huệ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 phương thức biểu đạt chính là nghị luận

câu 2 vấn đề trên bàn về vấn đề giá trị vai trò ý nghĩa sau sắc của lao động

câu 3 tác giả đã sử dụng bằng chứng là: chú chim yến , hổ và sư tử

nhận xet : đây là những băg chứng rất gần gũi và khách quan

câu 4

em có những suy nghĩ là lao động không chỉ là nghĩa vụ để mưu sinh mà là nơi con người thấy được giá trị của bản thân và tìm được niềm vui trong việc lao động

câu 5

nhiều người trẻ hiện nay có tâm lý ngại gian khổ lười lao động tay chân và có những ý nghĩ là việc nhẹ lương cao nên họ thường phụ thuọc vào bố mẹ và họ coi lao động là đày đoạ

câu 1 phương thức biểu đạt chính là nghị luận

câu 2 vấn đề trên bàn về vấn đề giá trị vai trò ý nghĩa sau sắc của lao động

câu 3 tác giả đã sử dụng bằng chứng là: chú chim yến , hổ và sư tử

nhận xet : đây là những băg chứng rất gần gũi và khách quan

câu 4

em có những suy nghĩ là lao động không chỉ là nghĩa vụ để mưu sinh mà là nơi con người thấy được giá trị của bản thân và tìm được niềm vui trong việc lao động

câu 5

nhiều người trẻ hiện nay có tâm lý ngại gian khổ lười lao động tay chân và có những ý nghĩ là việc nhẹ lương cao nên họ thường phụ thuọc vào bố mẹ và họ coi lao động là đày đoạ

Đoạn trích cho thấy tội ác dù che giấu tinh vi đến đâu cũng phải run sợ trước sự thật và lương tâm. Đồng thời, mình rất nể phục Hăm-lét khi chàng dù ôm hận thù sâu sắc vẫn tỉnh táo giữ vững ranh giới đạo đức, quyết không để sự căm phẫn biến bản thân thành kẻ bất nhân.


Trong cuộc sống, chúng ta thường lên án những kẻ trực tiếp gây ra tội ác, nhưng lại dễ dàng bỏ qua một thứ vũ khí thầm lặng nhưng có sức tàn phá không kém: sự thờ ơ. Sâu sắc về bản chất của đạo đức, Martin Luther King từng khẳng định: "Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". Câu nói ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, buộc mỗi người phải nhìn nhận lại trách nhiệm của bản thân trước những bất công trong xã hội.

Vế đầu của nhận định, "Con người sinh ra không phải để làm ác", mang một tinh thần nhân văn cao cả, khẳng định bản chất thiện lương nguyên bản của nhân loại. Giống như tư tưởng "nhân chi sơ, tính bản thiện", con người vốn có lòng trắc ẩn, sự đồng cảm và khao khát hướng tới những điều tốt đẹp. Tuy nhiên, vế sau mới là trọng tâm mang tính đột phá của câu nói: "sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". Ở đây, "im lặng" không chỉ là không lên tiếng, mà còn là thái độ thờ ơ, vô cảm, giả vờ không thấy hoặc chọn cách đứng ngoài cuộc trước những hành vi sai trái, bất công. Martin Luther King đã đặt sự im lặng ngang hàng với tội ác, bởi chính sự dung túng, mặc kệ của số đông đã tạo ra một môi trường an toàn, một "mảnh đất màu mỡ" để cái ác sinh sôi và lộng hành.

Thực tế cuộc sống đã chứng minh sự đáng sợ của việc giữ im lặng. Khi thấy một vụ bạo lực học đường, nếu bạn bè xung quanh chỉ đứng quay phim, cười cợt hoặc lặng lẽ bỏ đi thay vì can ngăn, cái ác đã chiến thắng. Khi thấy một hành vi tham nhũng, tiêu cực mà mọi người chọn cách "dĩ hòa vi quý" để bảo vệ lợi ích cá nhân, sự công bằng sẽ bị bóp nghẹt. Sự im lặng đáng sợ ở chỗ nó biến những con người vốn dĩ "không ác" trở thành những kẻ đồng lõa gián tiếp. Nó làm xói mòn các giá trị đạo đức, khiến nạn nhân lâm vào cảnh cô độc, tuyệt vọng và làm cho xã hội dần mất đi niềm tin vào công lý.

Vì sao con người lại chọn im lặng? Phần lớn là do tâm lý ích kỷ, sợ "rước họa vào thân", hoặc do thói vô cảm đang ngày càng lan rộng trong xã hội hiện đại – nơi con người ẩn mình sau những màn hình máy tính và dần xa lạ với nỗi đau của đồng loại. Thế nhưng, trốn tránh cái ác không có nghĩa là chúng ta được an toàn. Hôm nay chúng ta im lặng trước nỗi đau của người khác, thì ngày mai, khi chính chúng ta là nạn nhân, sẽ chẳng còn ai lên tiếng bảo vệ chúng ta nữa.

Nhận định trên không có nghĩa là đòi hỏi chúng ta phải có những hành động liều lĩnh, bất chấp nguy hiểm. Lên tiếng trước cái ác cần sự tỉnh táo, khôn ngoan và các giải pháp phù hợp với năng lực: từ việc báo cáo với cơ quan chức năng, lên án trên các phương tiện truyền thông, cho đến việc bày tỏ thái độ kiên quyết không đồng tình. Điều quan trọng nhất là không để bản thân rơi vào trạng thái "tê liệt" về cảm xúc.

Tóm lại, câu nói của Martin Luther King là một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm và trách nhiệm công dân. Để xã hội trở nên tốt đẹp hơn, chúng ta không chỉ cần bớt đi những kẻ thủ ác, mà quan trọng hơn, cần giảm đi những cái quay đầu thờ ơ của người lương thiện. Hãy nhớ rằng: "Cuộc sống không chỉ đau đớn vì lời nói của kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của người tốt".