Nguyễn Thị Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nhân vật Hăm-lét trong đoạn trích hiện lên là một con người thông minh, bản lĩnh nhưng cũng đầy giằng xé nội tâm. Trước hết, Hăm-lét là người mưu trí và tỉnh táo. Chàng đã khéo léo dựng vở kịch “Cái bẫy chuột” để dò xét phản ứng của vua Clô-đi-út. Khi thấy nhà vua hoảng sợ bỏ đi giữa buổi diễn, Hăm-lét càng tin chắc vào tội ác giết cha cướp ngôi của hắn. Không chỉ vậy, Hăm-lét còn là người có ý thức mạnh mẽ về công lí và khát vọng đấu tranh chống cái ác. Những lời nói như: “ta có thể uống máu nóng và làm những việc khủng khiếp” cho thấy ngọn lửa căm thù đang bùng cháy dữ dội trong tâm hồn chàng. Tuy nhiên, đằng sau vẻ quyết liệt ấy lại là một trái tim giàu nhân tính. Hăm-lét luôn tự đấu tranh để không đánh mất lương tri, không trở nên độc ác như kẻ thù. Chàng muốn dùng lời nói để thức tỉnh mẹ chứ không dùng bạo lực. Qua đó, Shakespeare đã xây dựng thành công hình tượng một con người giàu trí tuệ, chính nghĩa và mang chiều sâu bi kịch nội tâm.
Câu 2
Nhà hoạt động nhân quyền Martin Luther King Jr. từng nói: “Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác”. Câu nói không chỉ thể hiện niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về trách nhiệm của mỗi cá nhân trước những điều sai trái trong cuộc sống.
Con người sinh ra vốn hướng đến những giá trị chân – thiện – mĩ. Ai cũng có lương tri, lòng yêu thương và khát vọng sống tử tế. Tuy nhiên, trong xã hội vẫn tồn tại cái ác dưới nhiều hình thức như bạo lực, bất công, gian dối, vô cảm… Điều đáng sợ hơn là khi con người chứng kiến cái ác nhưng lại chọn cách im lặng, thờ ơ để bảo vệ bản thân. Sự im lặng ấy tưởng như vô hại nhưng thực chất lại tiếp tay cho cái xấu phát triển mạnh hơn. Bởi khi không bị ngăn chặn, cái ác sẽ ngày càng lấn át và gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho xã hội.
Trong thực tế, có không ít người nhìn thấy hành vi bắt nạt học đường nhưng không dám lên tiếng vì sợ bị liên lụy. Có người chứng kiến hành vi gian lận, tham nhũng nhưng vẫn làm ngơ vì nghĩ rằng chuyện đó không liên quan đến mình. Chính sự thờ ơ ấy đã khiến nhiều nạn nhân rơi vào đau khổ, cô độc. Nhà văn Nga Lev Tolstoy từng cho rằng: “Nơi lạnh nhất không phải Bắc Cực mà là nơi thiếu tình thương”. Quả thật, sự vô cảm và im lặng trước cái xấu đôi khi còn đáng sợ hơn cả cái ác công khai.
Lên tiếng trước cái ác không có nghĩa là hành động bồng bột hay cực đoan, mà là dũng cảm bảo vệ lẽ phải bằng những cách phù hợp. Đó có thể là một lời can ngăn khi thấy bạn bè bắt nạt nhau, là thái độ trung thực trong học tập, là sự dám nói không với gian dối và bất công. Trong đại dịch COVID-19, biết bao y bác sĩ, tình nguyện viên đã không quản hiểm nguy để cứu giúp cộng đồng. Họ chính là những con người dám hành động vì điều đúng đắn, chống lại sự ích kỉ và vô trách nhiệm. Những hành động ấy đã góp phần lan tỏa niềm tin và lòng nhân ái trong xã hội.
Tuy nhiên, phê phán cái ác cũng cần sự tỉnh táo và trách nhiệm. Không nên vì muốn thể hiện bản thân mà xúc phạm, kết tội người khác khi chưa hiểu rõ sự việc. Đấu tranh với cái xấu phải dựa trên sự thật, pháp luật và tinh thần nhân văn. Đồng thời, mỗi người cũng cần nhìn lại bản thân để không vô tình trở thành người tiếp tay cho điều sai trái bằng thái độ thờ ơ, ích kỉ.
Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện lòng dũng cảm, biết bênh vực điều đúng và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như trung thực trong học tập, biết giúp đỡ bạn bè, lên án hành vi bạo lực hay nói không với sự vô cảm. Khi mỗi người đều biết hành động vì lẽ phải, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp và nhân văn hơn.
Câu nói của Martin Luther King là một bài học sâu sắc về trách nhiệm công dân và lương tâm con người. Cái ác sẽ không thể tồn tại lâu dài nếu con người biết đoàn kết, yêu thương và dũng cảm lên tiếng bảo vệ điều đúng đắn. Sống không thờ ơ trước cái xấu cũng chính là cách mỗi người góp phần làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn.
Câu 1.
Sự việc trong văn bản là: Hăm-lét cho diễn vở kịch “Cái bẫy chuột” có nội dung giống việc vua cha bị đầu độc nhằm thử phản ứng của vua Clô-đi-út. Khi thấy cảnh bỏ thuốc độc vào tai vua, Clô-đi-út hoảng sợ bỏ đi, qua đó Hăm-lét xác nhận được tội ác của hắn.
Câu 2.
Một chỉ dẫn sân khấu trong văn bản:
- “Đổ thuốc độc vào tai vua đang ngủ.”
Hoặc: - “Có tiếng kèn đồng vang lên.”
- “Tất cả vào trừ Hăm-lét và Hô-ra-xi-ô.”
Câu 3.
Mâu thuẫn, xung đột kịch trong văn bản là:
- Xung đột giữa Hăm-lét với vua Clô-đi-út – kẻ giết cha, cướp ngôi và lấy mẹ chàng.
- Đồng thời còn là xung đột nội tâm của Hăm-lét giữa khát vọng báo thù mãnh liệt với phần lương tri, nhân tính trong tâm hồn.
Câu 4.
Lời thoại: “Giờ đây ta có thể uống máu nóng và làm những việc khủng khiếp…” cho thấy Hăm-lét đang ở trạng thái căm phẫn, sục sôi ý chí báo thù sau khi biết chắc sự thật. Chàng muốn trừng trị kẻ ác ngay lập tức. Tuy nhiên, ngay sau đó Hăm-lét vẫn cố giữ sự tỉnh táo và nhân tính của mình, không để bản thân trở nên tàn bạo như Nê-rông. Điều đó cho thấy chàng là người giàu lương tri và luôn đấu tranh dữ dội trong nội tâm.
Câu 5.
Văn bản gợi cho em nhiều suy nghĩ về cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác trong cuộc sống. Cái ác có thể che giấu bằng quyền lực và sự giả dối nhưng cuối cùng vẫn bị phơi bày trước sự thật và lương tâm con người. Qua nhân vật Hăm-lét, em còn cảm nhận được vẻ đẹp của con người giàu chính nghĩa, dám đấu tranh chống lại tội ác nhưng vẫn giữ được lòng nhân hậu và đạo đức. Văn bản cũng nhắc nhở mỗi người cần sống trung thực, công bằng và biết bảo vệ lẽ phải.