Phạm Thị Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn hóa truyền thống là tài sản vô giá của mỗi quốc gia, dân tộc, là bản sắc riêng biệt tạo nên sự khác biệt và độc đáo. Đối với giới trẻ Việt Nam hiện nay, việc bảo vệ và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm mà còn là cơ hội để khẳng định bản thân và đóng góp vào sự phát triển bền vững của đất nước.Giới trẻ cần nhận thức sâu sắc về giá trị của văn hóa truyền thống, hiểu rõ nguồn gốc, ý nghĩa và vai trò của những phong tục, tập quán, lễ hội, nghệ thuật... Từ đó, mỗi người sẽ tự hào về bản sắc văn hóa của dân tộc, trân trọng và có ý thức giữ gìn, phát huy những giá trị tốt đẹp. Việc tìm hiểu, học hỏi và tham gia vào các hoạt động văn hóa truyền thống là cách tốt nhất để giới trẻ hiểu rõ hơn về cội nguồn của mình.Hành động thiết thựcÝ thức thôi chưa đủ, giới trẻ cần có những hành động thiết thực để bảo vệ và giữ gìn văn hóa truyền thống. Điều này có thể thể hiện qua việc sử dụng tiếng Việt chuẩn mực, mặc trang phục truyền thống trong những dịp lễ hội, tham gia vào các hoạt động văn hóa cộng đồng, học hỏi và thực hành các loại hình nghệ thuật truyền thống, lên án và đấu tranh chống lại những hành vi làm sai lệch, xuyên tạc văn hóa.Bảo vệ văn hóa truyền thống không có nghĩa là giữ nguyên những gì đã có mà cần có sự sáng tạo và đổi mới để phù hợp với thời đại. Giới trẻ có thể sử dụng công nghệ, mạng xã hội để quảng bá văn hóa truyền thống đến bạn bè quốc tế, sáng tạo ra những sản phẩm văn hóa mang đậm bản sắc dân tộc nhưng vẫn mang hơi thở của thời đại. Điều quan trọng là phải giữ được cái hồn của văn hóa truyền thống trong quá trình sáng tạo và đổi mới.

Câu 2

Bài Làm

Bài thơ "Khói chiều cõng một hoàng hôn" của tác giả Lam (Tác giả bài thơ) khắc họa sâu sắc tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu, qua lăng kính tuổi thơ hồn nhiên, đan xen hiện thực và mộng mơ, sử dụng ngôn ngữ bình dị, hình ảnh giàu sức gợi (hoàng hôn, khói, sông, mặt trời), thể thơ tự do nhịp nhàng, tạo nên bức tranh quê hương ấm áp, hoài niệm, thấm đ्रेn tình yêu thương và sự trân trọng quá khứ, với điểm nhấn nghệ thuật là sự ẩn dụ tinh tế về "hai mặt trời" - biểu tượng cho tình yêu thương vĩnh cửu. 

Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh "bờ vai bà cõng tâm hồn cháu bay", thể hiện sự chở che, yêu thương vô bờ của bà. Những chi tiết nhỏ như "bà nấu thịt kho", "ăn no bụng tròn" khắc họa tình cảm gia đình giản dị, ấm áp. Thế giới của cháu nhìn qua lăng kính mộng mơ: "trông con sông lớn", "trông vườn trái mọng tươi", "mải chơi mà quên ngắm một Mặt Trời cạnh bên", cho thấy sự vô tư, hồn nhiên của trẻ thơ, chưa nhận ra giá trị to lớn của người bà đang ở cạnh mình. Bức tranh quê hiện lên qua "khói lay cỏ đồng", "đồng xa lặn Mặt Trời", "xe bà đạp quay tròn", "đốt rạ", tạo nên không khí bình yên, thân thuộc. Nỗi nhớ, sự trân trọng quá khứ được đẩy lên cao trào ở cuối bài: "hai Mặt Trời dẫn lối về cháu đi". Đây là biểu tượng tuyệt đẹp cho tình bà cháu vĩnh cửu, là ánh sáng soi đường cho cháu ngay cả khi đã trưởng thành và lạc lối. Tác giả dùng những từ ngữ quen thuộc, gần gũi với đời sống nông thôn (khói, rạ, sông, vườn, bánh xe) nhưng lại giàu sức gợi. Các từ ngữ như "khói chiều", "hoàng hôn", "cỏ đồng", "Mặt Trời", "lửa" được sử dụng tinh tế, tạo sự liên kết mạch lạc, theo dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình.Hình ảnh hoàng hôn nhuộm màu khói, vừa gợi tả cảnh chiều tà, vừa ẩn dụ cho sự dịu dàng, vẻ đẹp của người bà. ”Hai mặt trờiĐây là sáng tạo độc đáo nhất. Mặt trời đầu tiên là ông, là người bà, là nguồn cội yêu thương. Mặt trời thứ hai là chính cháu, là tương lai. Tình yêu thương ấy đã trở thành một phần máu thịt, là ánh sáng dẫn đường cho con người suốt đời.Thể thơ tự do, nhịp điệu nhẹ nhàng, lúc nhanh lúc chậm theo dòng suy tưởng. Cấu trúc bài thơ có sự đan xen giữa hiện tại (trên đường về) và quá khứ (những ký ức tuổi thơ), cuối cùng là sự chiêm nghiệm ở hiện tại, tạo nên một dòng chảy cảm xúc tự nhiên, sâu lắng.Điệp từ "trông", câu hỏi "bao giờ đi hết đường mòn, bà ơi?" diễn tả nỗi ngóng trông, sự gắn bó và cả sự bâng khuâng, xót xa khi nghĩ về thời gian trôi qua.

Bài thơ "Khói chiều cõng một hoàng hôn" là khúc ca về tình bà cháu, là bức tranh quê hương đầy hoài niệm. Bằng nghệ thuật ẩn dụ độc đáo (hai Mặt Trời), ngôn ngữ mộc mạc và nhịp điệu dạt dào cảm xúc, bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc về một giá trị


Câu 1 Di tích lịch ửu Cố Đô Huế

Câu 2 phương thức biểu đạt được sử

dụng trong văn bản là phương thức biểu đạt thuyết minh + miêu tả +biểu cảm

Câu 3: Quần thể di tích Cố đô Huế được coi là một văn bản thông tin tổng hợp vì nó cung cấp thông tin về lịch sử, văn hóa, kiến trúc và giá trị nghệ thuật của di tích này. Nó không chỉ đơn thuần mô tả vẻ đẹp bên ngoài mà còn đi sâu vào ý nghĩa lịch sử và văn hóa, cũng như quá trình bảo tồn và phát huy giá trị của di sản.

Câu 4: Trong văn bản, phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ được sử dụng là dấu ngoặc kép ("Huế sẽ mãi mãi được giữ gìn"). Tác dụng của dấu ngoặc kép ở đây là để trích dẫn một câu nói hoặc một ý kiến quan trọng, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo tồn di sản Huế.

Câu 5:Di sản Huế - Niềm tự hào dân tộcQuần thể di tích Cố đô Huế không chỉ là một di sản vật chất mà còn là một biểu tượng văn hóa, lịch sử của dân tộc Việt Nam. Việc UNESCO công nhận Cố đô Huế và Nhã nhạc cung đình Huế là Di sản Văn hóa Thế giới là một sự kiện trọng đại, khẳng định giá trị to lớn của di sản văn hóa Việt Nam trên trường quốc tế.Di sản Huế gợi lên trong em niềm tự hào sâu sắc về lịch sử và văn hóa của dân tộc. Em cảm nhận được sự tài hoa, tinh tế của cha ông trong việc xây dựng và bảo tồn những công trình kiến trúc độc đáo, những giá trị văn hóa nghệ thuật đặc sắc.Từ đó, em nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc bảo tồn và phát huy giá trị của di sản văn hóa. Chúng ta cần chung tay góp sức để bảo vệ những di sản này, để Huế mãi mãi là niềm tự hào của Việt Nam và của thế giới.