Lê Thị Mỹ Kim
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
bài làm
Diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon trong đoạn trích là một hành trình đi từ sự trốn tránh, đổ lỗi đến thức tỉnh và ân hận tột cùng. Ban đầu, khi nhận tin mẹ lạc, cô phản ứng bằng sự bực tức và chất vấn người thân: “sao không có ai ra ga... đón bố mẹ”. Đây là tâm lý tự vệ điển hình, dùng sự giận dữ để che lấp nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi của chính mình. Tuy nhiên, khi đối diện với dòng người đông đúc tại ga Seoul, tâm lý cô chuyển sang sự thấu cảm đau đớn. Cô hình dung ra cảnh mẹ bị xô đẩy, lạc lõng giữa đám đông vô tình, từ đó nỗi xót xa bắt đầu lấn át sự bực dọc. Đỉnh điểm của biến chuyển tâm lý là khi những ký ức về chiếc váy xếp nếp ùa về. Cô nhận ra mình đã từng vô tâm, coi thường sở thích của mẹ và đối xử với mẹ như một “bà già quê mùa”. Hành động “khuỵu chân ngồi xuống” chính là sự sụp đổ của cái tôi ích kỷ, đánh dấu sự hối hận muộn màng khi nhận ra tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Qua đó, tác giả đã khắc họa thành công sự thức tỉnh muộn màng nhưng đầy nhân văn của một đứa con vô tâm.
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, con người ta mải miết đuổi theo những giá trị vật chất, những thành công rực rỡ mà đôi khi lãng quên đi những điều giản đơn gần gũi nhất. Chỉ đến khi đối mặt với sự mất mát, như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ" khi lạc mất mẹ giữa ga tàu điện ngầm Seoul, chúng ta mới chợt bừng tỉnh và tìm về những mảnh ghép kí ức. Kí ức về những người thân yêu không chỉ là những kỷ niệm đã qua, mà nó còn là báu vật vô giá, là điểm tựa tinh thần và là chiếc la bàn định hướng cho nhân cách mỗi người.
Trước hết, kí ức là sợi dây thiêng liêng kết nối quá khứ và hiện tại, giữ cho hình bóng người thân luôn sống mãi trong lòng ta. Trong đoạn trích, dù mẹ đã mất tích, nhưng những kỷ niệm về chiếc váy xếp nếp mẹ chọn hay hình ảnh mẹ đội chiếc khăn cũ kỹ vẫn hiện lên vẹn nguyên trong tâm trí Chi-hon. Kí ức giúp chúng ta lưu giữ những nét mặt, giọng nói và cả những thói quen giản dị của người thân. Khi một người không còn ở bên cạnh ta về mặt thể xác, chính kí ức là thứ duy nhất giúp họ tiếp tục "sống" một cuộc đời khác trong trái tim những người ở lại.
Thứ hai, kí ức về người thân đóng vai trò như một "tấm gương soi" giúp ta nhận ra giá trị thực sự của tình yêu thương và sự hy sinh. Chi-hon từng vô tâm, từng gạt đi những sở thích của mẹ, từng coi mẹ là người quê mùa không hiểu biết về công nghệ hay cuộc sống thành thị. Nhưng khi lục lại hồi ức, cô mới nhận ra đằng sau sự "quê mùa" ấy là một tình yêu bao la, là sự chắt bóp để dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Kí ức giúp chúng ta thức tỉnh, gột rửa đi sự ích kỷ và dạy ta cách thấu cảm. Nó là bài học đạo đức sống động nhất, nhắc nhở chúng ta về nguồn gốc và lòng biết ơn.
Hơn thế nữa, kí ức còn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất trong những lúc ta vấp ngã hay cô độc. Thế giới ngoài kia có thể khắc nghiệt, đám đông ở ga tàu có thể xô đẩy và thờ ơ với ta, nhưng kí ức về vòng tay của mẹ, về lời dặn dò của cha luôn là bến đỗ bình yên để ta tìm về. Nó tiếp thêm sức mạnh để ta đối mặt với bão giông, vì ta biết mình luôn được yêu thương và có một nơi để thuộc về.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội ngày nay, nhiều người trẻ lại coi nhẹ những ký ức gia đình. Họ mải mê với những mối quan hệ ảo, những giá trị phù du mà quên mất việc bồi đắp kỷ niệm bên cha mẹ. Sự vô tâm chỉ mang lại nỗi ân hận muộn màng, giống như cảm giác "khuỵu chân ngồi xuống" đầy bất lực của Chi-hon khi nhận ra mình đã quá thiếu sót.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là phần tài sản quý giá nhất mà thời gian không thể tước đoạt. Đừng đợi đến khi "mẹ bị lạc" mới đi tìm lại hồi ức. Hãy học cách trân trọng từng phút giây hiện tại, cùng người thân tạo nên những kỷ niệm đẹp để khi nhìn lại, trái tim ta được sưởi ấm bởi tình thân chứ không phải bị dày vò bởi hai chữ "giá như".
câu 1.
-ngôi kể thứ 3
câu 2:
-Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba). Qua suy nghĩ, cảm xúc và hồi ức của Chi-hon, câu chuyện về người mẹ hiện lên đầy đau đớn và hối tiếc.
câu3:
Biện pháp nghệ thuật: Đối lập (tương phản).
• Tác dụng: * Nhấn mạnh sự trái ngược giữa hoàn cảnh của người mẹ (đang hoảng loạn, bị lạc, bị xô đẩy giữa đám đông) và hoàn cảnh của người con (đang ở một không gian tri thức, sang trọng tại nước ngoài).
• Làm nổi bật sự vô tâm vô tình (vô ý) của con cái và khơi gợi nỗi đau xót, ân hận tột cùng khi con cái nhận ra mình đã không ở bên cạnh lúc mẹ cần nhất
Câu 4:
• Phẩm chất: Sự hy sinh thầm lặng, lòng yêu thương con vô điều kiện và sự giản dị, lam lũ.
• Câu văn thể hiện: "Mẹ nói: 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được'" hoặc chi tiết mẹ ngắm nghía chiếc váy xếp nếp cho con và lẩm bẩm: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này". Hình ảnh "chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu" cũng thể hiện sự lam lũ, quên mình vì con cái.
Câu 5:
Sự hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì đã không kiên nhẫn hơn với mẹ, đã từng từ chối lời đề nghị của mẹ (không mặc thử chiếc váy mẹ chọn), và đặc biệt là sự vắng mặt của cô khi mẹ bị lạc.
Bài làm
Sự vô tâm đối với người thân là một "loại thuốc độc" gặm nhấm hạnh phúc gia đình. Đôi khi, vì mải mê đuổi theo những giá trị xa hoa bên ngoài hay những bận rộn cá nhân, ta quên mất rằng cha mẹ đang già đi và cần sự thấu hiểu. Những hành động vô tâm như một lời nói gắt gỏng, một lần lỡ hẹn hay sự thờ ơ trước mong muốn nhỏ bé của mẹ có thể tạo ra những vết thương lòng không bao giờ lành. Để rồi khi biến cố xảy ra, tất cả những gì còn lại chỉ là sự ân hận muộn màng "giá như", nhưng thời gian thì chẳng bao giờ quay trở lại.