Mai Nguyễn Minh Khôi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mai Nguyễn Minh Khôi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về bài thơ "Bàn giao" Gợi ý nội dung: Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động, sâu lắng về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhịp điệu nhẹ nhàng và ngôn ngữ bình dị, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang "bàn giao" cho cháu gia tài quý giá nhất của cuộc đời. Gia tài ấy không phải là vật chất xa hoa, mà là hương bưởi tháng Giêng, là góc phố thơm mùi ngô nướng, là tình yêu thương đong đầy trên gương mặt những con người "đẫm nắng". Đặc biệt, hình ảnh người ông cố tình "chẳng bàn giao" những vất vả, chiến tranh đau thương đã thể hiện tấm lòng bao dung, che chở vô bờ bến của lớp người đi trước. Bài thơ không chỉ khơi gợi lòng biết ơn mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn bản sắc và bản lĩnh làm người ("vững gót làm người"). Khép lại bài thơ, dư âm về tình cảm gia đình hòa quyện cùng tình yêu quê hương đất nước vẫn còn đọng lại, thôi thúc mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với những gì được kế thừa. Câu 2: Viết bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ về vấn đề tuổi trẻ và sự trải nghiệm

Nếu coi cuộc đời là một cuốn sách thì mỗi năm tháng ta sống chính là một trang giấy, và hành động viết lên trang giấy đó chính là sự trải nghiệm. Đối với thế hệ trẻ, những người đang tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là một hành trình tất yếu để định nghĩa bản thân và chạm tay vào thành công.

​Trải nghiệm có thể hiểu đơn giản là việc chúng ta dấn thân vào thực tế, trực tiếp tham gia vào các hoạt động, công việc để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Đó có thể là một chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa, là lần đầu tiên thử sức với một công việc bán thời gian, hay đơn giản là tự mình giải quyết một mâu thuẫn trong cuộc sống thườngnhật.Trảinghiệm không nằm ở số km chúng ta đi được, mà nằm ở khối lượng bài học chúng ta thu nhận được sau mỗi hành trình.

Vì sao tuổi trẻ lại cần đến sự trải nghiệm? Trước hết, thế giới thực tại khác xa với những trang sách giáo khoa. Sách vở cho ta nền tảng tư duy, nhưng thực tế mới là nơi kiểm chứng và mài giũa tư duy đó. Khi trải nghiệm, ta được tiếp xúc với những con người mới, những nền văn hóa mới, từ đó mở mang tầm nhìn và kiến thức một cách sống động nhất. Thứ hai, trải nghiệm giúp mỗi người trẻ khám phá ra "phiên bản" thật sự của chính mình. Chỉ khi đứng trước những khó khăn thực tế, ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu, mình đam mê điều gì và mình còn thiếu sót những gì. Đó là cơ hội để ta tìm thấy mục đích sống và định hướng nghề nghiệp tương lai một cách rõ ràng hơn.

Hơn thế nữa, trải nghiệm còn là người thầy dạy ta cách đối mặt với thất bại. Tuổi trẻ có đặc quyền được sai và được sửa. Những lần vấp ngã, những giọt mồ hôi hay thậm chí là nước mắt trên hành trình trải nghiệm chính là chất xúc tác rèn luyện bản lĩnh và ý chí. Một người trưởng thành từ gian khó và va vấp bao giờ cũng có sự điềm tĩnh và thấu đáo hơn những người chỉ sống trong vòng tay bảo bọc của gia đình. Chính sự trải nghiệm sẽ làm giàu cho tâm hồn, giúp chúng ta biết thấu cảm, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn một bộ phận người trẻ mắc kẹt trong "vùng an toàn" của chính mình. Họ ngại ngần bước ra ngoài, sợ gian khổ, sợ thất bại, hoặc quá đắm chìm vào thế giới ảo trên mạng xã hội mà quên mất rằng cuộc sống thực đang diễn ra rất sôi động. Lối sống thụ động ấy chẳng khác nào tự giam mình trong một lồng kính, khiến tuổi trẻ trở nên tẻ nhạt và vô vị. Ngược lại, cũng cần tỉnh táo để không nhầm lẫn giữa "trải nghiệm" với việc lao vào những thú vui độc hại hay những hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ. Trải nghiệm đúng nghĩa phải là những hành động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và xã hội.

"Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang". Tuổi trẻ của mỗi người chỉ đến một lần duy nhất trong đời. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ khát khao và can đảm bước đi trên con đường mình đã chọn. Bởi lẽ, sau tất cả, thứ ở lại với chúng ta không phải là những món đồ xa xỉ, mà là những ký ức rực rỡ và những bài học vô giá từ sự trải nghiệm.

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về bài thơ "Bàn giao" Gợi ý nội dung: Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động, sâu lắng về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhịp điệu nhẹ nhàng và ngôn ngữ bình dị, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang "bàn giao" cho cháu gia tài quý giá nhất của cuộc đời. Gia tài ấy không phải là vật chất xa hoa, mà là hương bưởi tháng Giêng, là góc phố thơm mùi ngô nướng, là tình yêu thương đong đầy trên gương mặt những con người "đẫm nắng". Đặc biệt, hình ảnh người ông cố tình "chẳng bàn giao" những vất vả, chiến tranh đau thương đã thể hiện tấm lòng bao dung, che chở vô bờ bến của lớp người đi trước. Bài thơ không chỉ khơi gợi lòng biết ơn mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn bản sắc và bản lĩnh làm người ("vững gót làm người"). Khép lại bài thơ, dư âm về tình cảm gia đình hòa quyện cùng tình yêu quê hương đất nước vẫn còn đọng lại, thôi thúc mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với những gì được kế thừa. Câu 2: Viết bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ về vấn đề tuổi trẻ và sự trải nghiệm

Nếu coi cuộc đời là một cuốn sách thì mỗi năm tháng ta sống chính là một trang giấy, và hành động viết lên trang giấy đó chính là sự trải nghiệm. Đối với thế hệ trẻ, những người đang tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là một hành trình tất yếu để định nghĩa bản thân và chạm tay vào thành công.

​Trải nghiệm có thể hiểu đơn giản là việc chúng ta dấn thân vào thực tế, trực tiếp tham gia vào các hoạt động, công việc để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Đó có thể là một chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa, là lần đầu tiên thử sức với một công việc bán thời gian, hay đơn giản là tự mình giải quyết một mâu thuẫn trong cuộc sống thườngnhật.Trảinghiệm không nằm ở số km chúng ta đi được, mà nằm ở khối lượng bài học chúng ta thu nhận được sau mỗi hành trình.

Vì sao tuổi trẻ lại cần đến sự trải nghiệm? Trước hết, thế giới thực tại khác xa với những trang sách giáo khoa. Sách vở cho ta nền tảng tư duy, nhưng thực tế mới là nơi kiểm chứng và mài giũa tư duy đó. Khi trải nghiệm, ta được tiếp xúc với những con người mới, những nền văn hóa mới, từ đó mở mang tầm nhìn và kiến thức một cách sống động nhất. Thứ hai, trải nghiệm giúp mỗi người trẻ khám phá ra "phiên bản" thật sự của chính mình. Chỉ khi đứng trước những khó khăn thực tế, ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu, mình đam mê điều gì và mình còn thiếu sót những gì. Đó là cơ hội để ta tìm thấy mục đích sống và định hướng nghề nghiệp tương lai một cách rõ ràng hơn.

Hơn thế nữa, trải nghiệm còn là người thầy dạy ta cách đối mặt với thất bại. Tuổi trẻ có đặc quyền được sai và được sửa. Những lần vấp ngã, những giọt mồ hôi hay thậm chí là nước mắt trên hành trình trải nghiệm chính là chất xúc tác rèn luyện bản lĩnh và ý chí. Một người trưởng thành từ gian khó và va vấp bao giờ cũng có sự điềm tĩnh và thấu đáo hơn những người chỉ sống trong vòng tay bảo bọc của gia đình. Chính sự trải nghiệm sẽ làm giàu cho tâm hồn, giúp chúng ta biết thấu cảm, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn một bộ phận người trẻ mắc kẹt trong "vùng an toàn" của chính mình. Họ ngại ngần bước ra ngoài, sợ gian khổ, sợ thất bại, hoặc quá đắm chìm vào thế giới ảo trên mạng xã hội mà quên mất rằng cuộc sống thực đang diễn ra rất sôi động. Lối sống thụ động ấy chẳng khác nào tự giam mình trong một lồng kính, khiến tuổi trẻ trở nên tẻ nhạt và vô vị. Ngược lại, cũng cần tỉnh táo để không nhầm lẫn giữa "trải nghiệm" với việc lao vào những thú vui độc hại hay những hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ. Trải nghiệm đúng nghĩa phải là những hành động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và xã hội.

"Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang". Tuổi trẻ của mỗi người chỉ đến một lần duy nhất trong đời. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ khát khao và can đảm bước đi trên con đường mình đã chọn. Bởi lẽ, sau tất cả, thứ ở lại với chúng ta không phải là những món đồ xa xỉ, mà là những ký ức rực rỡ và những bài học vô giá từ sự trải nghiệm.

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về bài thơ "Bàn giao" Gợi ý nội dung: Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động, sâu lắng về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhịp điệu nhẹ nhàng và ngôn ngữ bình dị, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang "bàn giao" cho cháu gia tài quý giá nhất của cuộc đời. Gia tài ấy không phải là vật chất xa hoa, mà là hương bưởi tháng Giêng, là góc phố thơm mùi ngô nướng, là tình yêu thương đong đầy trên gương mặt những con người "đẫm nắng". Đặc biệt, hình ảnh người ông cố tình "chẳng bàn giao" những vất vả, chiến tranh đau thương đã thể hiện tấm lòng bao dung, che chở vô bờ bến của lớp người đi trước. Bài thơ không chỉ khơi gợi lòng biết ơn mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn bản sắc và bản lĩnh làm người ("vững gót làm người"). Khép lại bài thơ, dư âm về tình cảm gia đình hòa quyện cùng tình yêu quê hương đất nước vẫn còn đọng lại, thôi thúc mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với những gì được kế thừa. Câu 2: Viết bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ về vấn đề tuổi trẻ và sự trải nghiệm

Nếu coi cuộc đời là một cuốn sách thì mỗi năm tháng ta sống chính là một trang giấy, và hành động viết lên trang giấy đó chính là sự trải nghiệm. Đối với thế hệ trẻ, những người đang tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là một hành trình tất yếu để định nghĩa bản thân và chạm tay vào thành công.

​Trải nghiệm có thể hiểu đơn giản là việc chúng ta dấn thân vào thực tế, trực tiếp tham gia vào các hoạt động, công việc để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Đó có thể là một chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa, là lần đầu tiên thử sức với một công việc bán thời gian, hay đơn giản là tự mình giải quyết một mâu thuẫn trong cuộc sống thườngnhật.Trảinghiệm không nằm ở số km chúng ta đi được, mà nằm ở khối lượng bài học chúng ta thu nhận được sau mỗi hành trình.

Vì sao tuổi trẻ lại cần đến sự trải nghiệm? Trước hết, thế giới thực tại khác xa với những trang sách giáo khoa. Sách vở cho ta nền tảng tư duy, nhưng thực tế mới là nơi kiểm chứng và mài giũa tư duy đó. Khi trải nghiệm, ta được tiếp xúc với những con người mới, những nền văn hóa mới, từ đó mở mang tầm nhìn và kiến thức một cách sống động nhất. Thứ hai, trải nghiệm giúp mỗi người trẻ khám phá ra "phiên bản" thật sự của chính mình. Chỉ khi đứng trước những khó khăn thực tế, ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu, mình đam mê điều gì và mình còn thiếu sót những gì. Đó là cơ hội để ta tìm thấy mục đích sống và định hướng nghề nghiệp tương lai một cách rõ ràng hơn.

Hơn thế nữa, trải nghiệm còn là người thầy dạy ta cách đối mặt với thất bại. Tuổi trẻ có đặc quyền được sai và được sửa. Những lần vấp ngã, những giọt mồ hôi hay thậm chí là nước mắt trên hành trình trải nghiệm chính là chất xúc tác rèn luyện bản lĩnh và ý chí. Một người trưởng thành từ gian khó và va vấp bao giờ cũng có sự điềm tĩnh và thấu đáo hơn những người chỉ sống trong vòng tay bảo bọc của gia đình. Chính sự trải nghiệm sẽ làm giàu cho tâm hồn, giúp chúng ta biết thấu cảm, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn một bộ phận người trẻ mắc kẹt trong "vùng an toàn" của chính mình. Họ ngại ngần bước ra ngoài, sợ gian khổ, sợ thất bại, hoặc quá đắm chìm vào thế giới ảo trên mạng xã hội mà quên mất rằng cuộc sống thực đang diễn ra rất sôi động. Lối sống thụ động ấy chẳng khác nào tự giam mình trong một lồng kính, khiến tuổi trẻ trở nên tẻ nhạt và vô vị. Ngược lại, cũng cần tỉnh táo để không nhầm lẫn giữa "trải nghiệm" với việc lao vào những thú vui độc hại hay những hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ. Trải nghiệm đúng nghĩa phải là những hành động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và xã hội.

"Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang". Tuổi trẻ của mỗi người chỉ đến một lần duy nhất trong đời. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ khát khao và can đảm bước đi trên con đường mình đã chọn. Bởi lẽ, sau tất cả, thứ ở lại với chúng ta không phải là những món đồ xa xỉ, mà là những ký ức rực rỡ và những bài học vô giá từ sự trải nghiệm.

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về bài thơ "Bàn giao" Gợi ý nội dung: Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động, sâu lắng về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhịp điệu nhẹ nhàng và ngôn ngữ bình dị, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang "bàn giao" cho cháu gia tài quý giá nhất của cuộc đời. Gia tài ấy không phải là vật chất xa hoa, mà là hương bưởi tháng Giêng, là góc phố thơm mùi ngô nướng, là tình yêu thương đong đầy trên gương mặt những con người "đẫm nắng". Đặc biệt, hình ảnh người ông cố tình "chẳng bàn giao" những vất vả, chiến tranh đau thương đã thể hiện tấm lòng bao dung, che chở vô bờ bến của lớp người đi trước. Bài thơ không chỉ khơi gợi lòng biết ơn mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn bản sắc và bản lĩnh làm người ("vững gót làm người"). Khép lại bài thơ, dư âm về tình cảm gia đình hòa quyện cùng tình yêu quê hương đất nước vẫn còn đọng lại, thôi thúc mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với những gì được kế thừa. Câu 2: Viết bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ về vấn đề tuổi trẻ và sự trải nghiệm

Nếu coi cuộc đời là một cuốn sách thì mỗi năm tháng ta sống chính là một trang giấy, và hành động viết lên trang giấy đó chính là sự trải nghiệm. Đối với thế hệ trẻ, những người đang tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là một hành trình tất yếu để định nghĩa bản thân và chạm tay vào thành công.

​Trải nghiệm có thể hiểu đơn giản là việc chúng ta dấn thân vào thực tế, trực tiếp tham gia vào các hoạt động, công việc để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Đó có thể là một chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa, là lần đầu tiên thử sức với một công việc bán thời gian, hay đơn giản là tự mình giải quyết một mâu thuẫn trong cuộc sống thườngnhật.Trảinghiệm không nằm ở số km chúng ta đi được, mà nằm ở khối lượng bài học chúng ta thu nhận được sau mỗi hành trình.

Vì sao tuổi trẻ lại cần đến sự trải nghiệm? Trước hết, thế giới thực tại khác xa với những trang sách giáo khoa. Sách vở cho ta nền tảng tư duy, nhưng thực tế mới là nơi kiểm chứng và mài giũa tư duy đó. Khi trải nghiệm, ta được tiếp xúc với những con người mới, những nền văn hóa mới, từ đó mở mang tầm nhìn và kiến thức một cách sống động nhất. Thứ hai, trải nghiệm giúp mỗi người trẻ khám phá ra "phiên bản" thật sự của chính mình. Chỉ khi đứng trước những khó khăn thực tế, ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu, mình đam mê điều gì và mình còn thiếu sót những gì. Đó là cơ hội để ta tìm thấy mục đích sống và định hướng nghề nghiệp tương lai một cách rõ ràng hơn.

Hơn thế nữa, trải nghiệm còn là người thầy dạy ta cách đối mặt với thất bại. Tuổi trẻ có đặc quyền được sai và được sửa. Những lần vấp ngã, những giọt mồ hôi hay thậm chí là nước mắt trên hành trình trải nghiệm chính là chất xúc tác rèn luyện bản lĩnh và ý chí. Một người trưởng thành từ gian khó và va vấp bao giờ cũng có sự điềm tĩnh và thấu đáo hơn những người chỉ sống trong vòng tay bảo bọc của gia đình. Chính sự trải nghiệm sẽ làm giàu cho tâm hồn, giúp chúng ta biết thấu cảm, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn một bộ phận người trẻ mắc kẹt trong "vùng an toàn" của chính mình. Họ ngại ngần bước ra ngoài, sợ gian khổ, sợ thất bại, hoặc quá đắm chìm vào thế giới ảo trên mạng xã hội mà quên mất rằng cuộc sống thực đang diễn ra rất sôi động. Lối sống thụ động ấy chẳng khác nào tự giam mình trong một lồng kính, khiến tuổi trẻ trở nên tẻ nhạt và vô vị. Ngược lại, cũng cần tỉnh táo để không nhầm lẫn giữa "trải nghiệm" với việc lao vào những thú vui độc hại hay những hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ. Trải nghiệm đúng nghĩa phải là những hành động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và xã hội.

"Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang". Tuổi trẻ của mỗi người chỉ đến một lần duy nhất trong đời. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ khát khao và can đảm bước đi trên con đường mình đã chọn. Bởi lẽ, sau tất cả, thứ ở lại với chúng ta không phải là những món đồ xa xỉ, mà là những ký ức rực rỡ và những bài học vô giá từ sự trải nghiệm.

Câu 1: Xác định thể thơ của văn bản trên. ​Đáp án: Thể thơ tự do. (Mặc dù có nhiều câu 7 chữ hoặc 8 chữ, nhưng số chữ trong các dòng không hoàn toàn cố định). ​Câu 2: Trong bài thơ, nhân vật người ông sẽ bàn giao cho cháu những thứ gì? ​Người ông bàn giao cho cháu những hình ảnh đẹp đẽ, bình dị của quê hương và những giá trị tinh thần: ​Cảnh sắc thiên nhiên, đời sống: Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng, tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh.​Con người và tình cảm: Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất này.

Câu 3: Ở khổ thơ thứ hai, có những thứ mà người ông "chẳng bàn giao" cho cháu. Vì sao người ông lại không muốn bàn giao những thứ đó?

​Những thứ ông không bàn giao: Những tháng ngày vất vả, sương muối lạnh mặt người, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc (chiến tranh, đau thương). ​Lý do: * Ông muốn dành trọn sự yêu thương, bảo bọc cho cháu. ​Ông mong muốn thế hệ sau được sống trong hòa bình, hạnh phúc và ấm êm, không phải gánh vác những đau thương, mất mát và nhọc nhằn mà thế hệ của ông đã phải trải qua.

Câu 4: Chỉ ra và phân tích biện pháp điệp ngữ được sử dụng trong bài thơ. ​Biện pháp: Điệp ngữ từ/cụm từ "bàn giao", "ông", "cháu". ​Tác dụng: ​Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, thủ thỉ như lời tâm tình, nhắn nhủ của ông dành cho cháu. ​Về nội dung: Nhấn mạnh sự chuyển giao giữa các thế hệ. Khẳng định rằng thế hệ đi trước luôn để lại những di sản (vật chất và tinh thần) quý báu cho thế hệ sau. Thể hiện trách nhiệm và tình cảm bao la của người ông đối với tương lai của đứa cháu.

Câu 5: Viết đoạn văn (5 - 7 câu) về thái độ cần có trước những điều được bàn giao từ thế hệ đi trước. ​Việc nhận "bàn giao" từ thế hệ cha ông không chỉ là nhận lấy thành quả mà còn là nhận lấy trách nhiệm. Trước hết, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với những giá trị văn hóa, lịch sử và hòa bình mà cha ông đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu mới có được. Tiếp theo, thế hệ trẻ cần có ý thức giữ gìn và bảo tồn để những giá trị ấy không bị mai một theo thời gian. Tuy nhiên, không chỉ dừng lại ở việc thụ hưởng, chúng ta còn phải biết phát huy và sáng tạo thêm những giá trị mới để làm giàu hơn cho di sản dân tộc. Cuối cùng, sự nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức chính là cách thiết thực nhất để xứng đáng với niềm tin cậy mà thế hệ đi trước đã gửi gắm.

Câu 1: Xác định thể thơ của văn bản trên. ​Đáp án: Thể thơ tự do. (Mặc dù có nhiều câu 7 chữ hoặc 8 chữ, nhưng số chữ trong các dòng không hoàn toàn cố định). ​Câu 2: Trong bài thơ, nhân vật người ông sẽ bàn giao cho cháu những thứ gì? ​Người ông bàn giao cho cháu những hình ảnh đẹp đẽ, bình dị của quê hương và những giá trị tinh thần: ​Cảnh sắc thiên nhiên, đời sống: Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng, tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh.​Con người và tình cảm: Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất này.

Câu 3: Ở khổ thơ thứ hai, có những thứ mà người ông "chẳng bàn giao" cho cháu. Vì sao người ông lại không muốn bàn giao những thứ đó?

​Những thứ ông không bàn giao: Những tháng ngày vất vả, sương muối lạnh mặt người, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc (chiến tranh, đau thương). ​Lý do: * Ông muốn dành trọn sự yêu thương, bảo bọc cho cháu. ​Ông mong muốn thế hệ sau được sống trong hòa bình, hạnh phúc và ấm êm, không phải gánh vác những đau thương, mất mát và nhọc nhằn mà thế hệ của ông đã phải trải qua.

Câu 4: Chỉ ra và phân tích biện pháp điệp ngữ được sử dụng trong bài thơ. ​Biện pháp: Điệp ngữ từ/cụm từ "bàn giao", "ông", "cháu". ​Tác dụng: ​Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, thủ thỉ như lời tâm tình, nhắn nhủ của ông dành cho cháu. ​Về nội dung: Nhấn mạnh sự chuyển giao giữa các thế hệ. Khẳng định rằng thế hệ đi trước luôn để lại những di sản (vật chất và tinh thần) quý báu cho thế hệ sau. Thể hiện trách nhiệm và tình cảm bao la của người ông đối với tương lai của đứa cháu.

Câu 5: Viết đoạn văn (5 - 7 câu) về thái độ cần có trước những điều được bàn giao từ thế hệ đi trước. ​Việc nhận "bàn giao" từ thế hệ cha ông không chỉ là nhận lấy thành quả mà còn là nhận lấy trách nhiệm. Trước hết, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với những giá trị văn hóa, lịch sử và hòa bình mà cha ông đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu mới có được. Tiếp theo, thế hệ trẻ cần có ý thức giữ gìn và bảo tồn để những giá trị ấy không bị mai một theo thời gian. Tuy nhiên, không chỉ dừng lại ở việc thụ hưởng, chúng ta còn phải biết phát huy và sáng tạo thêm những giá trị mới để làm giàu hơn cho di sản dân tộc. Cuối cùng, sự nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức chính là cách thiết thực nhất để xứng đáng với niềm tin cậy mà thế hệ đi trước đã gửi gắm.