Đỗ Thành Nhân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi” – Chi-hon – là người kể chuyện). --- Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Điểm nhìn: Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái thứ ba trong gia đình, nhìn sự việc từ cảm xúc – suy nghĩ chủ quan của chính cô. --- Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Điệp cấu trúc (lặp lại cấu trúc “Lúc mẹ…, cô đang…”). Tác dụng: Nhấn mạnh sự xa cách giữa mẹ và con về không gian, thời gian, đời sống. Gợi cảm giác hối hận, day dứt của người con: vào khoảnh khắc mẹ gặp nạn, cô lại bận rộn với công việc của mình. Làm nổi bật sự cô đơn của người mẹ khi bị lạc. --- Câu 4: Phẩm chất của người mẹ thể hiện qua lời kể: Giản dị, quê mùa, hy sinh cả đời cho gia đình. Chịu đựng, âm thầm lo lắng và luôn tận tụy. Dễ bị tổn thương vì tuổi già và sức khỏe giảm sút. Câu văn thể hiện phẩm chất của mẹ: “Chị dâu cô một mực cho rằng… thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả…” (gợi sự già yếu, lạc lõng). “Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này.” (cho thấy sự suy yếu, hy sinh thầm lặng mà lâu nay mọi người không để ý). Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì? → Cô hối tiếc vì đã không ở bên cạnh mẹ, không dành đủ thời gian quan tâm mẹ khi bà còn khỏe mạnh; để đến khi mẹ lạc mất thì mới nhận ra sự vô tâm của mình. Đoạn văn 4–5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến người thân tổn thương: Sự vô tâm trong gia đình đôi khi không xuất phát từ ác ý mà từ thói quen coi sự yêu thương của người thân là điều hiển nhiên. Chúng ta bận rộn với cuộc sống, để rồi vô tình quên mất rằng cha mẹ và những người bên cạnh cũng có lúc mỏi mệt, yếu đuối. Những lời nói hờ hững hay sự thờ ơ nhỏ bé đôi khi lại tạo nên vết thương lớn trong lòng họ. Vì thế, mỗi người cần trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên người thân và đừng chờ đến khi mất mát xảy ra mới cảm thấy hối tiếc.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi” – Chi-hon – là người kể chuyện). --- Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Điểm nhìn: Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái thứ ba trong gia đình, nhìn sự việc từ cảm xúc – suy nghĩ chủ quan của chính cô. --- Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Điệp cấu trúc (lặp lại cấu trúc “Lúc mẹ…, cô đang…”). Tác dụng: Nhấn mạnh sự xa cách giữa mẹ và con về không gian, thời gian, đời sống. Gợi cảm giác hối hận, day dứt của người con: vào khoảnh khắc mẹ gặp nạn, cô lại bận rộn với công việc của mình. Làm nổi bật sự cô đơn của người mẹ khi bị lạc. --- Câu 4: Phẩm chất của người mẹ thể hiện qua lời kể: Giản dị, quê mùa, hy sinh cả đời cho gia đình. Chịu đựng, âm thầm lo lắng và luôn tận tụy. Dễ bị tổn thương vì tuổi già và sức khỏe giảm sút. Câu văn thể hiện phẩm chất của mẹ: “Chị dâu cô một mực cho rằng… thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả…” (gợi sự già yếu, lạc lõng). “Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này.” (cho thấy sự suy yếu, hy sinh thầm lặng mà lâu nay mọi người không để ý). Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì? → Cô hối tiếc vì đã không ở bên cạnh mẹ, không dành đủ thời gian quan tâm mẹ khi bà còn khỏe mạnh; để đến khi mẹ lạc mất thì mới nhận ra sự vô tâm của mình. Đoạn văn 4–5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến người thân tổn thương: Sự vô tâm trong gia đình đôi khi không xuất phát từ ác ý mà từ thói quen coi sự yêu thương của người thân là điều hiển nhiên. Chúng ta bận rộn với cuộc sống, để rồi vô tình quên mất rằng cha mẹ và những người bên cạnh cũng có lúc mỏi mệt, yếu đuối. Những lời nói hờ hững hay sự thờ ơ nhỏ bé đôi khi lại tạo nên vết thương lớn trong lòng họ. Vì thế, mỗi người cần trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên người thân và đừng chờ đến khi mất mát xảy ra mới cảm thấy hối tiếc.