Đặng Huỳnh Ngọc Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Huỳnh Ngọc Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Chi-hon là nhân vật mang nhiều diễn biến tâm lý phức tạp trong đoạn trích. Ngay khi nghe tin mẹ bị lạc, cô rơi vào trạng thái hoang mang, bực tức và đau đớn. Sự tự trách khiến cô day dứt khi nhận ra mình là người biết tin sau cùng. Khi quay lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ mất tích, cô như sống lại khoảnh khắc mẹ bị lạc giữa dòng người đông đúc và cảm nhận rõ hơn nỗi cô đơn, bất lực của mẹ. Những ký ức cũ ùa về, đặc biệt là kỷ niệm về chiếc váy, khiến Chi-hon chìm trong ân hận. Nỗi dằn vặt lớn nhất là khi cô nhận ra lúc mẹ lạc, mình lại đang ở một nơi xa xôi, bận rộn với thành công cá nhân. Diễn biến tâm lý của Chi-hon thể hiện sâu sắc nỗi đau, sự ám ảnh và tình yêu muộn màng dành cho mẹ.

Câu 2

Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu có một vai trò vô cùng quan trọng. Đó là những kỷ niệm gắn liền với cha mẹ, ông bà, anh chị em – những người đã yêu thương, chăm sóc ta từ những điều nhỏ nhất. Dù thời gian trôi qua, dù người thân có thể không còn bên cạnh, thì những ký ức ấy vẫn luôn ở trong tim mỗi người.

Ký ức về người thân là nơi lưu giữ những yêu thương giản dị mà sâu sắc. Đó có thể là những bữa cơm gia đình ấm áp, những lần cha mẹ lo lắng khi ta ốm, hay những lời nhắc nhở mỗi khi ta vấp ngã. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy, khi mất đi rồi, con người mới thấy quý giá vô cùng. Nhờ có ký ức, ta luôn cảm nhận được hơi ấm của gia đình, dù ở bất cứ nơi đâu.

Không chỉ vậy, ký ức về người thân còn giúp mỗi người sống tốt hơn. Khi nhớ đến công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ta biết cố gắng học tập, rèn luyện để không phụ lòng họ. Khi nhớ đến sự hi sinh thầm lặng của ông bà, ta biết sống hiếu thảo, biết trân trọng gia đình hơn. Ký ức giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về đạo làm người.

Bên cạnh đó, ký ức còn là nguồn động viên tinh thần to lớn. Trong những lúc buồn bã, mệt mỏi hay thất bại, chỉ cần nghĩ đến người thân, ta lại có thêm động lực để tiếp tục cố gắng. Hình ảnh mẹ tần tảo, cha vất vả hay nụ cười hiền hậu của ông bà luôn tiếp thêm cho ta sức mạnh vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Tuy nhiên, không ai biết trước khi nào sẽ mất đi những người thân yêu. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại, yêu thương khi còn có thể. Đừng vô tâm, thờ ơ khiến người thân buồn lòng, để rồi sau này chỉ còn lại sự hối tiếc. Một lời hỏi thăm, một cái ôm, một hành động quan tâm nhỏ cũng đủ làm người thân hạnh phúc.

Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng lớn trong cuộc đời mỗi người. Đó là hành trang tinh thần theo ta suốt cuộc sống, giúp ta sống tốt hơn, biết yêu thương và trân trọng gia đình mình hơn.

câu 1

ngôi kể thứ ba

câu 2

Điểm nhìn trần thuật là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (người con gái).

Mọi sự việc, cảm xúc, hồi ức về người mẹ đều được nhìn nhận và cảm nhận thông qua suy nghĩ, ký ức và tâm trạng của Chi-hon.

câu 3

Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập (tương phản).

Tác dụng

Làm nổi bật sự đối lập cay đắng giữa:Một bên: người mẹ lạc lõng, hoang mang giữa đám đông.

Một bên: người con đang thành công, hạnh phúc với sự nghiệp.

Qua đó thể hiện nỗi day dứt, ân hận sâu sắc của Chi-hon khi không ở bên mẹ lúc mẹ cần nhất.

câu 4

Những phẩm chất của người mẹ:Yêu thương con sâu sắc,hi sinh thầm lặng,sống giản dị, cam chịu,luôn đặt con cái lên trước bản thân

Câu văn thể hiện

“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”

“Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”

“Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”

→ Những câu này cho thấy mẹ luôn nghĩ cho con, hi sinh sở thích cá nhân, dù rất thích chiếc váy nhưng vẫn nhường cho con.

câu 5 Chi-hon hối tiếc:
→ Cô hối tiếc vì đã từ chối chiếc váy mẹ chọn, không quan tâm đến cảm xúc và sở thích của mẹ, để rồi khi mất mẹ mới nhận ra sự vô tâm của mình.

bài làm

Trong cuộc sống, đôi khi vì vô tình mà chúng ta làm tổn thương những người thân yêu nhất. Một lời nói hờ hững, một hành động thờ ơ cũng có thể để lại nỗi buồn rất lớn trong lòng người khác. Khi mất đi rồi, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương thì đã quá muộn. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và trân trọng những người bên cạnh mình khi còn có thể. Đừng để hối tiếc trở thành điều day dứt suốt đời.