Vũ Tiến Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Tiến Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Những trải nghiệm thường đem đến cho con người bài học quý giá. Và chắc hẳn, ai cũng đều có những trải nghiệm như vậy. Còn nhớ lúc tôi học lớp ba, một lần đã bị lạc trong siêu thị. Hôm đó, tôi được đi siêu thị với mẹ và bà ngoại. Mẹ đi gửi xe, rồi dắt chúng tôi đi vào trong siêu thị. Lúc này, siêu thị rất đông người. Các gian hàng nào cũng có người mua sắm. Bà ngoại và mẹ dặn tôi phải luôn theo sát để tránh bị lạc. Chúng tôi đi đến gian hàng bán thực phẩm. Rất nhiều món đồ ăn vặt được bày trên kệ. Tôi nhìn mà thích thú vô cùng. Do mải ngắm những món đồ ăn, mà tôi không để tâm. Vậy là tôi đã lạc mất bà ngoại và mẹ từ lúc nào. Lúc đó, tôi cảm thấy rất sợ hãi. Tôi chạy khắp nơi để tìm bà ngoại và mẹ. Tôi liền bật khóc nước nở. Thấy vậy, mọi người xung quanh liền tới hỏi chuyện tôi. Tôi vừa khóc, vừa kể cho họ nghe. Sau đó, có một cô đã đề nghị đưa tôi đến chỗ bảo vệ. Tôi đi theo cô, lúc này cũng đã nín khóc. Ở đây, họ đã nói trên loa phát thanh. Khoảng mười lăm phút sau, bà ngoại và mẹ đã đến. Tôi thấy khuôn mặt của cả hai rất lo lắng. Tự nhiên, tôi bật khóc nức nở. Mẹ vừa lau nước mắt, vừa nói xin lỗi. Còn tôi thì cảm thấy hối hận vô cùng. Trên đường về nhà, tôi đã xin lỗi bà ngoại và mẹ. Một trải nghiệm đáng nhớ khiến tôi hiểu rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.

Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại vì có các dấu hiệu nhận biết như: nhân vật là loài vật (hạt dẻ gai) nhưng lại có những đặc điểm và tính cách như con người (biết suy nghĩ, sợ hãi, yêu thương, có mẹ con). 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào? Answer: Trên sườn núi cao chênh vênh Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh "trên sườn núi cao chênh vênh". 3. Chỉ ra 02 từ láy có trong văn bản trên và giải thích nghĩa của các từ vừa tìm được. Answer: "chênh vênh" và "lồng lộng" Chênh vênh: Ở tư thế không vững chắc, dễ bị nghiêng ngả hoặc rơi xuống. Lồng lộng: Rộng rãi, bao la, không có gì che chắn, thường dùng để tả bầu trời, gió. 4. Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm gì của nhân vật trong truyện đồng thoại? Answer: Đặc điểm của loài vật và con người Nhân vật "tôi" thể hiện đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại qua việc vừa mang đặc tính sinh học của hạt dẻ (nằm trong áo gai, nép vào cánh tay mẹ), vừa có suy nghĩ và cảm xúc của con người (sợ phải xa mẹ, sợ sống một mình, sợ những gì lạ lẫm). 5. Em rút ra bài học gì cho bản thân từ văn bản trên? Answer: Bài học về sự trưởng thành và dũng cảm Bài học rút ra từ văn bản là cần phải dũng cảm đối mặt với thử thách, tự lập và sẵn sàng đón nhận cuộc sống mới để trưởng thành, giống như hạt dẻ gai phải rời xa mẹ để bắt đầu cuộc sống của riêng mình.

Bài làm Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các hạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to “Cho tôi chơi với!” Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này. Tuy bây giờ đã học cấp II nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.

Câu1:

Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3.

Câu2:

Người đã trồng cây lan là ông nội của Hà.

Câu3:

-Trong câu văn: "Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.", biện pháp tu từ nhân hoá được thể hiện qua hành động "khoác trên mình" (hành động của con người) gán cho sự vật là "cây hoàng lan". -Tác dụng của biện pháp nhân hoá là làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn, giúp người đọc cảm nhận được sự thay đổi, phát triển đầy sức sống của cây một cách sinh động và hấp dẫn.

Câu4:

-Hành động "run run đỡ những cánh hoa" cho thấy Hà cảm nhận được sự trân trọng, nâng niu của bà đối với những cánh hoa hoàng lan, thứ gắn liền với kỷ niệm về người đã khuất. Sự "run run" thể hiện cảm xúc xúc động, bồi hồi và nhận thức được ý nghĩa sâu sắc của hành động đó. -Việc "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" thể hiện sự tò mò, ngạc nhiên và kính cẩn của Hà. Cô bé nhận ra rằng những cánh hoa này không chỉ là hoa bình thường mà còn là cầu nối tình cảm giữa thế giới hiện tại và thế giới tâm linh, giữa người sống và người đã mất. Qua đó, Hà hiểu được tình cảm sâu nặng của bà và học cách trân trọng những giá trị tinh thần, tình cảm gia đình.

Câu5:

Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được sinh ra, lớn lên trong tình yêu thương, sự che chở của cha mẹ và người thân. Gia đình không chỉ là cái nôi nuôi dưỡng thể chất mà còn là môi trường giáo dục đầu tiên, giúp hình thành nhân cách và đạo đức tốt đẹp. Hơn nữa, gia đình còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nơi ta tìm về sau những khó khăn, mệt mỏi trong cuộc sống. Tình cảm gia đình ấm áp sẽ tiếp thêm sức mạnh, động lực để mỗi người vượt qua thử thách và vươn lên trong cuộc sống.