Lữ Đức Anh
Giới thiệu về bản thân
My favorite electronic device is my laptop, which is an indispensable tool for my daily work and creativity. Currently, it allows me to draft complex reports, design digital graphics, and solve mathematical problems with ease. It acts as a portable office that keeps me connected to others through messaging and emails. In the future, I imagine this device will become even more powerful. I expect it will feature advanced AI capable of drafting entire documents from simple voice commands and perhaps even holographic displays for immersive meetings. Furthermore, advancements in battery technology might mean I never have to plug it in again. These innovations will certainly make my life significantly more efficient and productive.
Câu 1 :
Thể thơ song thất lục bát
Câu 2:
Phương thức biểu đạt: biểu cảm
Câu3 :
Biện pháp tu từ: Điệp ngữ" ta đi ta nhớ"
Tác dụng:
+ Tạo tính nhạc , nhịp điệu cho câu thơ. Lôi cuốn người đọc người nghe
+ Nhấn mạnh và làm nổi bật vẻ đẹp bình dị, thân thương, làm hiện lên bức tranh quê hương đậm đà bản sắc dân tộc
+Qua đó tác giả thể hiện tâm trạng nhớ quê , nhớ nhà tha thiết
Câu 4 :
Phẩm chất của con người việt nam: cần cù , chịu thương , chịu khó, anh dũng và thủy chung
Câu 5
Chủ đề: ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Nam; khắc hoạ con người Việt Nam
Đề tài: tình yêu quê hương, đất nước
Câu 1: Bài thơ “Bến đò ngày mưa” của Anh Thơ được viết theo thể thơ tám chữ, mang cảm hứng chủ đạo là nỗi buồn man mác, trầm lắng trước cảnh bến đò quê trong ngày mưa. Qua hàng loạt hình ảnh giàu sức gợi như “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ”, tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa và những từ láy gợi hình, gợi cảm để làm nổi bật sự ướt át, hiu quạnh của không gian. Nhịp thơ chậm rãi, đều đặn càng làm tăng cảm giác tĩnh lặng, vắng vẻ. Tuy nhiên, ẩn sau bức tranh buồn ấy vẫn là nhịp sống âm thầm của con người: bác lái đò, bà hàng, người đi chợ… Điều đó thể hiện cái nhìn tinh tế và tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với quê hương. Chủ đề bài thơ không chỉ là miêu tả cảnh bến đò ngày mưa mà còn gửi gắm tâm hồn nhạy cảm, giàu rung động trước vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam.
Câu 2:
Quê hương là hai tiếng thiêng liêng luôn ngân lên trong trái tim mỗi con người. Đó không chỉ là một miền đất trên bản đồ, mà còn là cội nguồn của yêu thương, là nơi lưu giữ những kí ức tuổi thơ trong trẻo và những giá trị bền vững nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt đời. Dù đi đâu, về đâu, con người vẫn mang theo hình bóng quê hương như mang theo một phần máu thịt của mình. Trước hết, quê hương là chiếc nôi hình thành nhân cách. Chính nơi ấy dạy ta tiếng nói đầu tiên, dạy ta biết yêu thương qua lời ru của mẹ, biết sống nghĩa tình qua cách cư xử của những người xung quanh. Những phong tục, tập quán, truyền thống văn hóa của quê nhà âm thầm bồi đắp nên bản sắc riêng trong mỗi con người. Vì thế, quê hương không chỉ cho ta hình hài mà còn cho ta tâm hồn. Quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Trong những lúc mỏi mệt giữa dòng đời, chỉ cần nghĩ về con sông, cánh đồng, mái nhà thân thuộc, lòng ta lại dịu lại, ấm lên bởi cảm giác được chở che. Tình yêu quê hương vì thế không chỉ là nỗi nhớ mà còn trở thành động lực để con người sống tốt hơn, nỗ lực học tập và làm việc nhằm góp phần xây dựng nơi mình sinh ra. Tuy nhiên, vẫn có những người thờ ơ với cội nguồn, chạy theo lối sống thực dụng mà quên đi trách nhiệm với quê hương. Đó là điều đáng phê phán, bởi đánh mất tình yêu quê hương cũng là đánh mất một phần giá trị của chính mình. Tóm lại, quê hương giữ vị trí không thể thay thế trong cuộc đời mỗi con người. Đó là điểm khởi đầu và cũng là nơi nâng đỡ ta trên suốt hành trình trưởng thành. Yêu quê hương không chỉ là nhớ thương da diết mà còn là biết trân trọng những điều bình dị, giữ gìn truyền thống tốt đẹp và sống có trách nhiệm để làm rạng danh nơi mình sinh ra. Khi mỗi người biết hướng về cội nguồn bằng cả trái tim và hành động, quê hương sẽ mãi là miền thương nhớ thiêng liêng, bền vững theo năm tháng.
câu 1:
Thể thơ: Tám chữ.
Câu 2:
Đề tài: Khung cảnh bến đò ngày mưa.
Câu 3:
biện pháp tu từ có trong bài thơ là biện pháp tu từ Nhân hóa
biện pháp tu từ nhân hóa như: tre rũ rợi ven bờ chen ướt át
câu 4:
– bức tranh bến đò ngày mưa được tác giả miêu tả qua những hình ảnh: Tre rũ rợi, chuối bơ phờ, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền đậu trơ vơ, quán hàng đứng xo ro, quán hàng đứng xo ro, một bác lái ghé vào hút điếu, bà hàng sù sụ sặc hơi, ho, họa hoằn có người đến chợ, họa hoằn có con thuyền ghé chở, thúng đội đầu như đội cả trời mưa.
– Những hình ảnh đó gợi cho em cảm nhận về một khung cảnh ảm đạm, hoang vắng, tiêu điều.
câu 5:
Bức tranh bến đò ngày mưa là một bức tranh vắng lặng, ảm đạm, đơn điệu và tẻ nhạt, ẩn chứa nỗi buồn man mác. Dù bức tranh cảnh vật có bóng dáng của con người nhưng hình ảnh con người đều ít ỏi, dường như chỉ là "một", "họa hoằn" mới xuất hiện; còn khi xuất hiện thì hầu hết con người đều trong trạng thái mệt mỏi, buồn lặng, càng tô đậm thêm sự đơn điệu, ảm đạm của cảnh vật. Như vậy, qua bức tranh này, bài thơ gợi lên nỗi buồn man mác, sự lạnh lẽo, cô đơn trước cuộc sống vắng lặng, tiêu điều nơi đây.
When learning English, I find speaking the most challenging, and I have done several things to improve it. Firstly, I struggled with "tongue-twisting" pronunciation and the paralyzing fear of making mistakes. To overcome this, I started using the shadowing technique, where I mimic native speakers in podcasts to get the natural rhythm right. Secondly, I practice daily with AI language assistants to build confidence without feeling judged—it is like having a patient friend who never gets tired of my accent. Lastly, I joined an English speaking club to interact with real people. These steps have significantly boosted my fluency and reduced my anxiety when communicating in a global environment.
a) Xác định cỡ mẫu, lập bảng tần số và tần số tương đối
- Cỡ mẫu ($N$): Tổng số đôi giày bán ra. Trong ví dụ này, $N = 10$.
- Bảng tần số và tần số tương đối:
- Tần số ($n$) là số lần xuất hiện của mỗi cỡ giày.
- Tần số tương đối ($f$) được tính bằng công thức: $f = \frac{n}{N} \times 100\%$.
Cỡ giày (x) | Tần số (n) | Tần số tương đối (f) |
38 | 2 | 20% |
39 | 4 | 40% |
40 | 3 | 30% |
41 | 1 | 10% |
Tổng cộng | $N = 10$ | 100% |
b) Vẽ biểu đồ dạng cột
Để vẽ biểu đồ cột mô tả bảng số liệu trên, bạn hãy làm theo các bước sau trên giấy:
- Trục ngang (Trục hoành): Ghi các cỡ giày từ nhỏ đến lớn (38, 39, 40, 41).
- Trục dọc (Trục tung): Ghi số lượng giày bán ra (Tần số). Có thể chia vạch từ 0, 1, 2, 3, 4, 5...
- Vẽ cột: Tại mỗi cỡ giày trên trục ngang, vẽ một hình chữ nhật thẳng đứng có chiều cao tương ứng với tần số của cỡ giày đó ở trục dọc (Ví dụ: Cột cỡ 39 sẽ cao tới vạch số 4).
c) Tư vấn nhập hàng cho cửa hàng
Dựa vào bảng tần số (hoặc biểu đồ), ta thấy số lượng bán ra của các cỡ giày là khác nhau.
- Cỡ giày bán được nhiều nhất (Tần số lớn nhất): Cỡ 39 (bán được 4 đôi).
- Cỡ giày bán được ít nhất (Tần số nhỏ nhất): Cỡ 41 (bán được 1 đôi).
Kết luận: Cửa hàng nên ưu tiên nhập về bán cỡ giày 39 nhiều nhất và cỡ giày 41 ít nhất để phù hợp với nhu cầu của khách hàng và tránh tồn kho
1This is the first time (that) I have ever made mooncakes for the Mid-Autumn Festival.
2I had a desire to explore the hidden gems of the city that most tourists miss.
3Bao wishes (that) he had a big house so that he could get a pet.
Hi Alex,
I hope you’re doing well! I’m writing to catch you up on some exciting changes in my family recently.
The biggest news is that my older brother just moved out to start university in another city. It feels much quieter at home now, and I finally have the bedroom all to myself! Also, my mom recently changed her career; she’s now working as a freelance graphic designer from home. Because of this, we’ve started a new tradition of having family brunch together every Wednesday. While I miss my brother’s loud music, I’m enjoying the extra space and the quality time with my parents.
How about you? Has anything changed with your family lately?
Best,
nam
I still remember the most pleasant experience I have had at school. It was the day my class organized a surprise "Teacher Appreciation" event for our homeroom teacher. We spent weeks secretly planning the decorations and rehearsing a medley of her favorite songs. On that morning, the atmosphere was electric with excitement as we transformed the classroom with colorful balloons and handmade posters. When our teacher walked in, the look of pure joy and tears in her eyes made all our hard work worth it. We spent the rest of the afternoon sharing stories and eating snacks together. This experience taught me the power of gratitude and strengthened the bond between our classmates, making it a truly unforgettable memory.
School days in the past were significantly different from the modern educational experience. Most students traveled to school on foot or by bicycle, regardless of the weather, as private cars were a luxury. The school day typically started early, focusing on core subjects like mathematics, literature, and history, often taught with just a chalkboard and notebooks. During leisure time, children didn't have smartphones; instead, they played traditional games like skipping rope or hide-and-seek in the schoolyard. Summer holidays were a true highlight, lasting three full months. Without extra classes, students spent their break helping their parents with farm work or swimming in local rivers. These days were simpler, fostering strong face-to-face friendships and a deep connection to the outdoors.