Đỗ Nhật Anh
Giới thiệu về bản thân
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Kim Liên, quê hương Bác Hồ kính yêu. Sáng hôm ấy, ai cũng háo hức, chuẩn bị đầy đủ đồ dùng và áo đồng phục thật gọn gàng. Trên xe, chúng em cùng nhau hát vang những bài ca về Bác, không khí thật vui tươi và sôi nổi. Khi đến nơi, em được nghe hướng dẫn viên kể lại cuộc đời giản dị mà vĩ đại của Bác. Em ấn tượng nhất là căn nhà nhỏ nơi Bác đã sống thuở thiếu thời – rất mộc mạc nhưng ấm áp tình yêu thương. Chúng em thắp hương tưởng niệm và dâng lên Bác những bông hoa tươi thắm. Sau đó, cả lớp chụp ảnh lưu niệm và cùng nhau dọn dẹp rác, giữ gìn cảnh quan sạch đẹp. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu hơn về Bác Hồ mà còn dạy em biết trân trọng giá trị lịch sử dân tộc. Trên đường về, ai cũng bày tỏ niềm xúc động và tự hào. Đối với em, đây là một kỉ niệm đáng nhớ và ý nghĩa nhất trong năm học này. Em sẽ mãi ghi nhớ chuyến đi ấy như một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tự hào dân tộc.
Câu 1.
-Bài thơ được viết theo thể thơ bốn chữ (mỗi dòng có bốn tiếng, vần nhịp linh hoạt, dễ nhớ, dễ đọc).
Câu 2.
-Các hình ảnh, từ ngữ miêu tả quê hương:
- “Sông núi vươn dài”, “nối đồng không”, “cò bay thẳng cánh” → thể hiện cảnh sắc rộng lớn, thanh bình của Huế.
- “Huế xa, xa lắm” – “ở giữa lòng” → thể hiện nỗi nhớ quê hương sâu sắc dù cách xa.
Câu 3.
-Từ “nhuộm” gợi lên:
- Màu đỏ của máu thấm vào cánh đồng xanh, biểu tượng cho sự hi sinh, mất mát trong chiến đấu.
- Diễn tả nỗi đau thương nhưng cũng đầy tự hào về tinh thần yêu nước của con người xứ Huế.
Câu 4.
-Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương Huế tha thiết, xen lẫn niềm tự hào về truyền thống đấu tranh kiên cường của con người nơi đây.
-Căn cứ:
- Các hình ảnh gợi nhớ cảnh đẹp quê hương (sông Hương, núi Ngự, phượng đỏ, tiếng gà,...)
- Những câu thơ ca ngợi người Huế hi sinh vì Tổ quốc (“Có bao người Huế không về nữa…”).
Câu 5
- Bắt đầu từ nỗi nhớ quê hương da diết →
- Chuyển sang tự hào về con người Huế anh dũng →
- Rồi lại trở về nỗi nhớ sâu lắng, chan chứa tình quê.
→ Toàn bài là dòng cảm xúc nhớ thương – tự hào – biết ơn – lắng đọng.
Câu 6.
-Những con người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc thật đáng trân trọng và biết ơn. Họ đã ngã xuống để đất nước được bình yên, để chúng ta có cuộc sống hạnh phúc hôm nay. Máu của họ đã “nhuộm đồng xanh”, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Là thế hệ trẻ hôm nay, em nhận thấy mình phải sống xứng đáng với sự hi sinh ấy: chăm học, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Mỗi việc làm tốt, mỗi cố gắng nhỏ bé đều là cách để chúng ta tiếp nối và phát huy truyền thống cao đẹp của cha anh.