Nguyễn Thị Thu Trang
Giới thiệu về bản thân
a.Theo khuyến nghị của Viện Dinh dưỡng Quốc gia, trẻ vị thành niên nên bổ sung nước theo tỉ lệ 40 mL/kg cân nặng → Lượng nước mà một học sinh lớp 8 có cân nặng 50 kg cần uống một ngày là:
40 × 50 = 2 000 mL
b. Ảnh hưởng của việc không uống đủ nước và nhịn tiểu- Không uống đủ nước:
- Giảm khả năng lọc: Thận thiếu nước để hòa tan chất thải, làm nước tiểu đậm đặc.
- Nguy cơ sỏi thận: Khoáng chất dễ kết tủa thành sỏi.
- Táo bón: Đại tràng hấp thụ lại nước, phân khô cứng.
- Nhịn tiểu:
- Nhiễm khuẩn tiết niệu: Vi khuẩn tích tụ trong bàng quang gây viêm nhiễm.
- Suy giảm cơ bàng quang: Nhịn tiểu lâu ngày làm bàng quang giãn ra, mất khả năng co bóp, dễ gây tiểu không tự chủ.
- Ảnh hưởng thận: Nước tiểu ứ đọng ngược dòng có thể gây viêm thận.
Đột quỵ là tình trạng não bị tổn thương nghiêm trọng do quá trình cung cấp máu cho não bị gián đoạn hoặc giảm đáng kể do tắc mạch máu hoặc vỡ mạch máu não. Khi di chuyển người bệnh cần di chuyển ở tư thế nằm, nhẹ nhàng để ổn định đầu, nếu gây chấn động mạnh đặc biệt phần đầu sẽ gây tăng nguy cơ chảy máu và làm bệnh nặng hơn. Khi di chuyển cần nâng đầu người bệnh cao hơn chân để làm giảm nguy cơ phần đầu bị đọng máu.
Một trong những cảnh giới cao nhất của thơ trào phúng, chính là giọng thơ tự trào. Trong đó, Nguyễn Khuyến là một cây bút tự trào nổi bật trong làng thơ ca Việt Nam. Nổi bật trong các tác phẩm của ông, là bài thơ Tự trào.
Vốn là một vị tiến sĩ với trí tuệ hơn người được dân chúng, vua quan kính trọng, nhưng do thời cuộc run rủi, cuối cùng Nguyễn Khuyến đã lựa chọn lui về ở ẩn. Tự trào chính là lời thơ mà ông tự cười chê chính bản thân mình, khi chẳng thể đem tài cán ra để giúp đỡ giang sơn:
“Ta cũng chẳng giàu, cũng chẳng sang,
Chẳng gầy chẳng béo, chỉ làng nhàng.
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.”
Bốn câu thơ đầu gợi lên sự dở dang, vỡ lở của những đặc điểm mà Nguyễn Khuyến tự tả về mình. Chẳng giàu, chẳng sang, chẳng gầy, chẳng béo. Điệp từ “chẳng” khắc họa một chàng trai không có gì. Ông tự cho mình là một kẻ “làng nhàng”, không có gì đặc sắc. Tự chê bai, hạ thấp mình như vậy, là để giải thích cho hành động rời bỏ chốn kinh thành khi đất nước rối loạn về ở ẩn của chính Nguyễn Khuyến. Từ “chạy làng” là hành động chỉ kẻ vô trách nhiệm, chối bỏ việc phải làm. Đó là cách mà nhà thơ nghĩ về bản thân. Ông thấy mình là một nam tử hán tầm thường, hèn nhát, không thể cáng đáng được việc nước.
“Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng.”
Câu thơ là lời tự đối thoại với chính mình của Nguyễn Khuyến. Ông tự trào với chính mình. Rằng dù có bia xanh, có bảng vàng được người đời kính trọng thì có sao chứ? Để bây giờ lại sống ẩn dật, hèn nhát như một kẻ gàn dở. Bởi giờ đây ông chỉ nói ra “gàn bát sách”, chứ chẳng đóng góp được gì cho cuộc đời. Sự tự giễu cợt bản thân ấy, cho thấy nhà thơ vô cùng day dứt khi chẳng thể làm tròn phận sự của một đấng nam nhi, khi chẳng thể cống hiến cho đất nước xứng với chức Tiến Sĩ năm đó đỗ đạt. Giây phút Nguyễn Khuyến từ quan về ở ẩn để giữ sự trong sạch cho bản thân, cũng là lúc ông chối bỏ trách nhiệm của mình với vua, với nước, với dân. Điều đó khiến ông đau khổ, dằn vặt đến đau đớn khôn nguôi.
Tự trào là sự trào phúng, giễu cợt của Nguyễn Khuyến dành cho chính mình. Nhưng cũng là lời châm biếm cho những kẻ chỉ biết giữ mình, không chịu đem tài sức ra cống hiến cho đất nước trong bối cảnh triều chính rối ren lúc bấy giờ.
kiến này hoàn toàn đúng: tiếng cười là vũ khí sắc bén chống lại cái xấu, cái chưa đẹp, vì nó vừa giúp giải tỏa căng thẳng tinh thần (như liều thuốc an thần), vừa có thể châm biếm, mỉa mai những thói hư tật xấu, khiến kẻ xấu xấu hổ và thay đổi; nó là phương tiện để con người đối diện với nghịch cảnh, phê phán xã hội và hướng tới sự hài hòa, tích cực hơn, lan tỏa giá trị nhân văn sâu sắc.
mang sắc thái trang trọng, lịch sự, chỉ người phụ nữ trẻ đã có chồng con, gợi lên hình ảnh một người phụ nữ có vẻ ngoài đứng đắn, có trách nhiệm với gia đình, mang lại cảm giác êm ấm, hiền lành và một chút gì đó trầm tĩnh, dịu dàng, đối lập với sự bồng bột của tuổi trẻ.